Nhựt Nguyễn - Giải Pháp Tài Chính & Bảo hiểm

Nhựt Nguyễn - Giải Pháp Tài Chính & Bảo hiểm Đến từ Bảo Việt Nhân Thọ Trà Vinh – nơi ghi dấu một trong những đơn vị có doanh thu tốt nhất của Bảo Việt Nhân Thọ. Liên hệ: 0.35.35.17.18.2

Mang đến những giải pháp tài chính & bảo hiểm phù hợp, minh bạch, nhân văn. Đồng hành cùng các gia đình Việt.

Mấy bữa nay đi đổ xăng, chắc nhiều người cũng đứng ngó cái bảng giá rồi gãi đầu 😄Ủa… xăng 95 đâu mất tiêu rồi, sao giờ t...
21/05/2026

Mấy bữa nay đi đổ xăng, chắc nhiều người cũng đứng ngó cái bảng giá rồi gãi đầu 😄

Ủa… xăng 95 đâu mất tiêu rồi, sao giờ thành cái tên nghe lạ quắc: E10 RON95-III.

Nhiều người tưởng xăng pha tạp, xăng dỏm… chớ thiệt ra không phải đâu. Hiểu kiểu nhà quê mình cho dễ là vầy nè:
Hồi xưa mình đổ 1 lít xăng thì nguyên chất dầu mỏ hết trơn. Còn giờ pha thêm chút “rượu của khoai mì” vô.

Cụ thể, 1 lít xăng E10 có:
+ 9 phần xăng thường
+ 1 phần cồn sinh học làm từ khoai mì, mía… Mà cái cồn này không phải cồn nhậu đâu nha mấy cha. Nó được người ta nấu, lọc kỹ lắm mới đem pha vô xăng. Còn chữ RON95 tức là độ mạnh vẫn như xăng 95 cũ, xe vẫn chạy êm ru, không phải lo chuyện hư máy đâu.

Nghĩ đơn giản vầy: Hồi trước mình chạy xe là tiền bay ra nước ngoài mua dầu hết.
Còn giờ pha thêm khoai mì của dân mình vô, coi như cũng giúp nông dân bán được nông sản. Vừa bớt khói bụi, vừa bớt lệ thuộc dầu nhập khẩu. Nước mình nhiều đất, nhiều người trồng mì trồng mía nên đi kiểu này cũng hợp tình hợp lý.

Cho nên mai mốt ra cây xăng thấy chữ E10 thì đừng hoang mang. Cứ móc bóp ra, kêu anh đổ “đầy bình 95” rồi chạy tiếp thôi bà con ạ.





Đại lý bảo hiểm nhân thọ xem xong tấm hình này chắc cảm động rơi nước mắt vì khách hàng quá tự giác... Lên xe ô tô nhưng...
30/04/2026

Đại lý bảo hiểm nhân thọ xem xong tấm hình này chắc cảm động rơi nước mắt vì khách hàng quá tự giác... Lên xe ô tô nhưng vẫn không quên đội nón bảo hiểm.


Muốn tự do nhưng lại tự ràng buộc mìnhMuốn an toàn nhưng lại không dám chuẩn bị trước... Kêu mang đi mà lại dây cáp, ổ k...
21/04/2026

Muốn tự do nhưng lại tự ràng buộc mình
Muốn an toàn nhưng lại không dám chuẩn bị trước... Kêu mang đi mà lại dây cáp, ổ khoá... Mà những thứ này lại cố định ko chắc chắn...
Sao mà rối quá ta.????

Sáng nay, trời mát nhẹ, sương còn mơ màng, chở thằng bạn lên Sài Gòn ra sân bay. Đang chạy ngon lành… tự nhiên nghe “kìn...
16/04/2026

Sáng nay, trời mát nhẹ, sương còn mơ màng, chở thằng bạn lên Sài Gòn ra sân bay. Đang chạy ngon lành… tự nhiên nghe “kình kình” dưới bánh xe. Tấp vô lề kiểm tra thì thấy một miếng sắt có chấu, cắm chặt vô bánh.

Giờ thử đặt bạn vô tình huống này nha…
Phía sau là giờ bay. Thằng bạn ngồi kế bên lâu lâu liếc đồng hồ mà ko dám ho. Đường thì còn xa.

Rút ra? → xì bánh liền.
Không rút? → chạy tiếp mà không biết giữ được bao lâu. Nếu là bạn… bạn chọn sao?

Tui móc điện thoại tra GG tìm “vá xe lưu động gần đây”… Có vài chỗ, mà sớm quá chưa ai mở. Không dám chờ.

👉 Quyết định chạy tiếp. Ngu nhất chắc là đi con đường mới mở. Ít dân cư.

Xe lăn bánh…mỗi vòng quay là thêm một chút hồi hộp. Trong đầu chỉ có một câu: “Ráng thêm chút nữa…” Rồi chuyện gì tới cũng tới.

👉 Bánh xẹp. Xẹp luôn.

Tui cũng thử tự thay bánh sơ cua… Mà thiệt… có những cái nhìn thì đơn giản,
tới lúc làm mới biết không phải chuyện của mình.Loay hoay một hồi… không xong.

---

Cũng may… Ngay chỗ dừng lại có sẵn cái card vá xe. Nó dán lên ngay lang cang bảo vệ luôn. Kiểu như ng ta biết là tôi sẽ tới đó.
Gọi cái là người ta tới. Tưởng đâu thay bánh sơ cua là xong. Ai dè…

👉 Cái bánh sơ cua treo ngoài để lâu năm… không xài được.

Cuối cùng vẫn phải vá bánh cũ.

- Miếng vá: 30k
- Công cứu hộ: 300k (cái tội ngu mà lì)

Ngồi đợi vá xe… tự nhiên nghĩ một chuyện:
Nếu hôm nay không phải cái bánh xe, mà là một chuyện lớn hơn… Thì mình đã chuẩn bị đủ chưa?

Vì rõ ràng…

- Có những thứ mình nghĩ “có rồi” — nhưng không dùng được
- Có những lúc gấp — tiền bạc, thời gian, sức lực đều bị động
- Và có những rủi ro… nó không báo trước

Chiếc xe còn có bánh sơ cua. Còn cuộc đời… mỗi người mình có “bánh sơ cua” riêng chưa?

---

Nếu là bạn…

👉 Bạn sẽ rút miếng sắt ra,
👉 chạy tiếp tìm tiệm,
hay
👉 đứng tại chỗ gọi cứu hộ?

Còn một câu nữa…

👉 Trong cuộc sống, bạn đã chuẩn bị gì cho những lúc “xẹp bánh” chưa?


Sáng nay ngồi cà phê, thấy ông anh “thần tửu” nhà đối diện lót tót mang giày đi bộ… cũng hơi ngạc nhiên. Tưởng ổng bỏ nh...
13/04/2026

Sáng nay ngồi cà phê, thấy ông anh “thần tửu” nhà đối diện lót tót mang giày đi bộ… cũng hơi ngạc nhiên. Tưởng ổng bỏ nhậu, ai dè không phải…

Chỉ là tới một độ tuổi nào đó, người ta bắt đầu sợ. Sợ mệt. Sợ bệnh. Sợ một ngày cơ thể không còn “nghe lời” như hồi trẻ nữa.
Nên thôi, lo “bảo trì” trước cho chắc ăn.

Thấy vậy, tui cũng thử cài Google Fit coi mình vận động được bao nhiêu.
Ai dè…
Bưng cafe từ nhà ra sân, từ sân vô nhà, rồi đi qua đi lại trong ngày…Cũng được hơn 5km, hơn 1.000 calo, hơn 200 phút vận động.

Nghe thì đơn giản, mà nghĩ lại cũng đáng giá. Đôi khi mình không cần làm gì lớn lao…
Chỉ cần bắt đầu quan tâm lại chính mình một chút. Vì tới lúc cơ thể “lên tiếng” rồi…
Thì lúc đó có tiền cũng chưa chắc mua lại được sức khỏe như ban đầu. Còn có những thứ… không phải để dùng liền, mà là để phòng khi mình chưa kịp trở tay. Ai hiểu thì hiểu. Còn chưa rõ… thì cứ ngồi cà phê, nói chuyện sau cũng được.

09/04/2026

Thử nghĩ, một ngày không có bạn, gia đình bạn sẽ ra sao? Dòng tài chính như thế nào?

Bán bảo hiểm hay tán gái, cuối cùng cũng là nghệ thuật khiến người ta tin mình!Trước mặt chú Hai là Nhựt — một tư vấn vi...
04/04/2026

Bán bảo hiểm hay tán gái, cuối cùng cũng là nghệ thuật khiến người ta tin mình!

Trước mặt chú Hai là Nhựt — một tư vấn viên mới vào nghề. Mặt mày ủ rũ. Danh bạ thì đầy, gọi điện thì người ta né, gặp trực tiếp thì khách cười trừ. Bạn bè thì nói “để khi nào có tiền rồi mua”, người thân thì “để suy nghĩ thêm”. Còn trong chuyện tình cảm… cũng y chang. Nhắn tin không ai trả lời.

Chú Hai nhấp miếng trà, nhìn Nhựt một lượt rồi cười nhẹ:
— “Mày không bán được bảo hiểm… cũng như mày không tán được gái thôi. Cách mày làm một việc là cách mày làm mọi việc.”
Nhựt thở dài:
— “Nhưng con nói chuyện cũng đàng hoàng mà chú… sao ai cũng né hết trơn…”

Bước 1: Chọn đúng người – “Mày đang nói chuyện với người không cần nghe!”
Chú Hai hỏi:
— “Mày đang đi tư vấn cho ai?”
— “Dạ… ai con cũng nói. Bạn bè, họ hàng, gặp ai con cũng nói bảo hiểm tốt…”
Chú Hai cười:
— “Mày có thấy thằng nào đi giữa đường nói ‘Tao thương hết tất cả phụ nữ’ mà có người yêu chưa?”
Nhựt im.
— “Bảo hiểm không phải bán cho tất cả mọi người. Nó chỉ bán cho người có trách nhiệm và có nỗi lo.”

Chú Hai nói chậm lại:
— “Ví dụ:
Người có con nhỏ
Người là trụ cột gia đình
Người vay nợ, kinh doanh
Người từng thấy tai nạn, bệnh tật”
— “Mày phải tìm người đang có cái để mất… thì họ mới mua cái để bảo vệ.”

Bước 2: Gây ấn tượng – “Mày nói chuyện mà người ta không tin mày!”
Nhựt gãi đầu:
— “Nhưng con giải thích kỹ lắm mà…”
Chú Hai lắc đầu:
— “Không phải mày nói gì… mà là người ta cảm thấy mày là ai.”
— “Mày đi tư vấn mà:
Ăn mặc sơ sài
Nói chuyện thiếu tự tin
Không có câu chuyện thật
Thì khác gì đi tán gái mà nói: ‘Anh là người tốt’… ai tin?”
Nhựt cứng họng.
Chú Hai nói tiếp:
— “Muốn bán được bảo hiểm, mày phải trở thành:
👉 Người hiểu đời
👉 Người từng chứng kiến rủi ro
👉 Người nói chuyện có chiều sâu
Không phải thằng đi bán…
Mà là người giúp người khác nhìn thấy tương lai của họ.”

Bước 3: Giao tiếp – “Mày nói như đọc quảng cáo!”
Nhựt mở điện thoại:
— “Con hay nói kiểu này: ‘Bảo hiểm giúp bảo vệ tài chính, tích lũy và đầu tư…’”
Chú Hai cười:
— “Đó là mày đang đọc… chứ không phải đang nói chuyện.”
Rồi chú hỏi:
— “Mày thử nói vầy coi…”
“Anh chạy xe mỗi ngày, nếu có chuyện gì xảy ra, ai sẽ lo cho con anh?” Nhựt im.
Chú Hai nhìn thẳng:
— “Bảo hiểm không phải là sản phẩm.
Nó là câu hỏi khiến người ta không dám né tránh sự thật.”

Bước 4: Tạo động lực – “Không có lý do, người ta không mua!”
Nhựt nói:
— “Nhiều người nghe xong cũng hiểu… nhưng họ nói để từ từ…”
Chú Hai cười nhẹ:
— “Mày có thấy ai tán gái mà nói: ‘Thôi để từ từ rồi quen’… mà thành công không?”
Nhựt lắc đầu.
— “Người ta không mua vì: 👉 Họ chưa thấy cấp bách
👉 Họ nghĩ mình còn thời gian”
Chú Hai nói chậm:
— “Mày phải làm cho họ hiểu:
Tai nạn không hẹn trước
Bệnh không báo trước
Nhưng hợp đồng thì phải ký trước”

Bước 5: Chốt – “Đến phút cuối mày lại nhát!”
Nhựt thở dài:
— “Có người hỏi kỹ rồi… mà con không dám chốt…”
Chú Hai gõ nhẹ bàn:
— “Đó là lúc quan trọng nhất!”
— “Đừng hỏi: ‘Anh có mua không?’
Mà hãy hỏi:
👉 ‘Anh muốn đóng theo tháng hay theo năm?’
👉 ‘Em làm hồ sơ cho anh hôm nay hay mai?’”
Nhựt bật cười:
— “Giống như tán gái mà không hỏi ‘em thích anh không’… mà rủ đi cà phê luôn?”
Chú Hai cười:
— “Đúng rồi.
Người giỏi là người dẫn dắt quyết định, không phải người chờ quyết định.”
Kết thúc – “Đừng bán bảo hiểm, hãy bán sự bình yên”
Nhựt ngồi im một lúc lâu. Ánh mắt khác hẳn lúc đầu.
— “Vậy là… con không phải đang bán bảo hiểm…”
Chú Hai gật đầu:
— “Mày đang bán:
Sự an tâm cho người cha
Sự bảo vệ cho gia đình
Một tương lai không sụp đổ khi biến cố xảy ra”
Chú đứng dậy, phủi áo:
— “Nhớ kỹ: Người ta không mua bảo hiểm vì mày nói hay. Người ta mua vì họ sợ mất thứ họ đang có”. Rồi chú quay lưng đi, để lại Nhựt ngồi đó. Không còn là một thằng sale non tay…

Mà là một người bắt đầu hiểu:
👉 Muốn bán được bảo hiểm
Phải hiểu con người trước
👉 Muốn người khác tin
Phải trở thành người đáng tin
Và quan trọng nhất…
👉 Phải dám nói về những điều mà ai cũng sợ nhưng không ai muốn nhắc tới.

01/04/2026

Kinh quá

Ngồi ngẫm cái chuyện lên SG ta nói nó mệt thiệt... kẹt xe ở mấy thành phố lớn xứ mình, nghĩ cho kỹ thì cũng không phải t...
31/03/2026

Ngồi ngẫm cái chuyện lên SG ta nói nó mệt thiệt... kẹt xe ở mấy thành phố lớn xứ mình, nghĩ cho kỹ thì cũng không phải tại con đường hẹp hay xe cộ quá đông như người ta thường nói. Ấy là bởi cái sự sắp đặt trong đời sống mình nó chưa thuận, cái chân thì đi một đàng mà cái bụng lại muốn một nẻo, thành ra sinh chuyện rối ren.

Người ta sống một nơi, mà công chuyện làm ăn lại ở tận phương khác. Mỗi buổi sớm mai, ai nấy đều cùng một lúc đổ ra đường, người nào cũng muốn tới chỗ làm cho kịp giờ. Thành thử đường sá dầu có rộng cho mấy cũng khó lòng mà gánh cho xuể. Bởi vậy, cứ thấy kẹt xe mà lo mở đường hoài, cũng như thấy nước tràn mà cứ lo tát, không chịu ngó lại cái nguồn nước đang chảy từ đâu.

Xét cho cùng, nếu người ta biết liệu tính sao cho chỗ ở gần kề với chỗ làm, thì mọi việc đã nhẹ nhàng biết bao. Cũng như trong nhà, bếp núc đặt gần nơi ăn uống, khỏi phải bưng bê qua lại cho cực thân. Người ở gần chỗ làm thì đỡ tốn tiền xe, bớt hít bụi khói, sáng ra còn thong thả mà uống chén trà, rồi ung dung bước mấy bước là tới nơi làm việc. Một người như vậy là bớt đi một chiếc xe ngoài đường, nhiều người cùng làm vậy thì đường sá tự nhiên thông thoáng, chẳng cần phải hao tiền tốn của mở mang chi thêm.
Còn như trường hợp không thể ở gần nhau được, thì cái đường xe, cái tuyến đi lại phải biết chạy cho đúng ý dân. Người ở đâu, làm việc ở đâu, thì xe cộ phải nối liền hai chỗ đó cho thuận tiện. Chớ nếu làm đường mà không đúng cái luồng người ta cần, thì dẫu có hiện đại đến đâu, kẹt xe cũng hoàn kẹt.
Nói tóm lại, chuyện giao thông không phải riêng của mấy ông làm đường, mà là chuyện sắp xếp cuộc sống sao cho nơi ăn chốn ở với chỗ làm ăn đừng có xa cách nhau quá. Hễ thuận đường, tiện lối, thì tự nhiên cuộc sống thong d**g, người ta đâu cần phải chen chúc, giành giật từng tấc đường làm chi cho thêm phần mệt nhọc.



10k/giờ không phải là tiền điện, đó là cái giá của sự bị động.​Khi chúng ta không chuẩn bị đầy đủ nguồn năng lượng (pin)...
27/03/2026

10k/giờ không phải là tiền điện, đó là cái giá của sự bị động.

​Khi chúng ta không chuẩn bị đầy đủ nguồn năng lượng (pin) trước khi đi, chúng ta buộc phải phụ thuộc vào nguồn lực của người khác.

Trong tài chính cũng vậy, một khoản dự phòng hay một kế hoạch bảo vệ chính là 'viên pin đầy' giúp bạn tự tin trước mọi biến cố.

​Đừng để rơi vào thế bị động rồi mới lo 'sạc pin' với chi phí đắt đỏ. Hãy chủ động tích lũy khi mọi thứ còn đang trong tầm kiểm soát.
​Bạn đã nạp đầy 'pin tài chính' cho gia đình mình tuần này chưa?




Bóng đè lịch sử liệu có lặp lại cho vàng?​1. Sự kết thúc của một chu kỳ tăng trưởng nóng​Nhìn vào phần bên trái biểu đồ,...
25/03/2026

Bóng đè lịch sử liệu có lặp lại cho vàng?

​1. Sự kết thúc của một chu kỳ tăng trưởng nóng
​Nhìn vào phần bên trái biểu đồ, chúng ta thấy một đà tăng rất mạnh từ năm 2010 đến giữa năm 2011. Con số +92.56% (928.14 điểm) cho thấy giá vàng đã gần như gấp đôi trong khoảng thời gian này trước khi đạt đỉnh quanh vùng 1,900 USD.

​2. Giai đoạn đi ngang và hình thành vùng phân phối (Hộp màu tím)
​Sau khi đạt đỉnh, giá vàng không giảm ngay mà đi ngang trong một vùng biên độ rộng (thể hiện qua hình chữ nhật màu tím).
​Mục đích: Người phân tích muốn cho thấy đây là giai đoạn "phân phối", nơi lực mua cạn kiệt và phe bán bắt đầu chiếm ưu thế.
​Thời gian: Khoảng 398 thanh nến (tương đương 587 ngày), một quãng thời gian khá dài để tích lũy áp lực bán.

​3. Cú sập mạnh và mục tiêu giảm giá
​Người phân tích sử dụng các mũi tên đo lường để chỉ ra mức độ khốc liệt của đợt giảm giá sau khi phá vỡ vùng đi ngang:

​Đợt giảm thứ nhất: Giảm -20.48% (391.77 điểm). Đây thường là cú sốc đầu tiên khiến nhà đầu tư hoảng loạn.
​Tổng mức giảm: Con số -37.97% (730.34 điểm) cho thấy từ đỉnh cao nhất, giá vàng đã bốc hơi gần 40% giá trị khi rơi về vùng 1,200 USD.

​Kết luận từ góc nhìn của người phân tích:
​Người phân tích này đang đưa ra một cảnh báo về tính chu kỳ. Thông điệp có thể là: ​Vàng không phải lúc nào cũng tăng mãi mãi.
​Khi một tài sản đã tăng quá nóng (gần 100%), nó cần một giai đoạn điều chỉnh sâu (chia lại ván mới).
​Mức giảm gần 40% sau một giai đoạn đi ngang dài là một minh chứng cho thấy khi "b**g bóng" hoặc đà tăng bị vỡ, hậu quả sẽ rất kéo dài (từ 2013 kéo sang tận 2014 vẫn chưa hồi phục)..

​Điểm lưu ý: Biểu đồ này sử dụng dữ liệu quá khứ (lịch sử quanh năm 2013).






Address

35 QL 53 Khóm 2 Càng Long
Trà Vinh

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Nhựt Nguyễn - Giải Pháp Tài Chính & Bảo hiểm posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share