Tống Thị Thu Vang

Tống Thị Thu Vang Khởi tạo sự nghiệp- Làm chủ tương lai.

13/10/2018

ĐỪNG VAY MƯỢN ƯỚC MƠ
Chọn nghề, chọn bạn đời, chọn chỗ làm, chọn nơi sống....phải là ước mơ của riêng mỗi cá nhân. Bi kịch sẽ bắt đầu nếu chúng ta không có bản ngã riêng, phải sống và làm việc theo sắp đặt của cá thể khác.

***

Bên cái hồ nước nọ, có 2 người đàn ông đang câu cá. Một người liên tục quăng mồi ra xa, rồi kéo lại, dáng vẻ vô cùng thích thú. Người kia thì buông cần, ngồi tư lự.

Bỗng nhiên người đàn ông đầu tiên bắt được cá. Ngay lập tức, anh lại gắn mồi để câu tiếp, quên cả ăn uống. Anh nói: tôi ước mơ hôm nay mình sẽ câu được 1 ngàn con hồi.

Người đàn ông kia đề nghị:
- Louis à, nếu được 1 ngàn con cá, anh có thể cho tôi 1 nửa không?
Louis nói: - Không.
- Vậy 1/4 nhé?
- Cũng không.
- Vậy 10 con?
- Không, xin lỗi bạn - Louis lắc đầu.
- Vậy con cá ươn nhất? Anh có cả ngàn con, anh hào sảng cho tôi 1 con ươn nhất đi mà? - Anh bạn nài nỉ.
- Này bạn thân ơi. Một con tôi cũng không cho. Tôi không tiếc cá, chỉ tiếc là bạn đã quá lười để có một mơ ước cho riêng mình.

Lời bình: 1000 con cá hồi (kiểu doanh nghiệp ngàn tỷ) là ước mơ của Louis, không phải anh bạn kia. Anh kia không muốn, không thích, không giỏi câu cá, nhưng muốn cá nên anh cũng vác cần. Muốn cá thì tham gia câu chung, không nên xin dù 1 con cá ươn vì là thành quả lao động của kẻ khác.

dung-vay-muon-uoc-mo

Câu chuyện này nằm trong sách giáo khoa của nhiều nước, với tựa đề là "đừng vay mượn ước mơ". Đề thi tự luận của nhiều trường cấp 3 hay ra câu "Đọc câu chuyện trên và hình dung cuộc sống của bạn vào năm 50 tuổi. Và để có cuộc sống như vậy, ngày mai bạn sẽ phải làm cụ thể những gì?".

Nhiều người khi tâm sự chuyện làm ăn với bạn bè, thường nghe câu "thì ông mở công ty đi, cho tôi 1 suất bảo vệ". "Mày làm đại gia đi, tao sẽ gửi con đến xin việc". Nghe na ná chuyện xin 1 con cá trên vậy.

Ad chợt nhớ một câu chuyện cô bạn học chung trường ngày xưa. Cô học giỏi, nhưng không đến mức xuất sắc. Cô chỉ thích nghề nuôi trồng thuỷ sản, nhưng gia đình cô thì không. Cha mẹ cô mơ ước con cái mình trở thành bác sĩ. Từ lớp 10, cô đã điên cuồng luyện thi khối B từ mờ sáng đến tối khuya. Năm đầu tiên, thi ĐH Y, cô thiếu 1 điểm. Cô lên thành phố ôn, năm sau thi lại thiếu nửa điểm. Rồi cô quyết theo đuổi cho bằng được, vì đọc sách cô hay thấy người ta nói "đã muốn thì vũ trụ hợp sức lại giúp", "đừng bao giờ bỏ cuộc, ông X ông Y 62 tuổi còn mở cửa hàng thức ăn nhanh kia mà". Năm thứ 3, cô vẫn thiếu nửa điểm. Cô lại tiếp tục luyện, năm thứ 4, vẫn không đủ điểm, nghề cứu người là nghề chọn người chứ không phải người chọn nghề. Chịu hết nổi, cô vô ĐH khác với đầu óc của người bất đắc chí. Tổng cộng 8 năm từ lúc rời trường phổ thông, cô mới cầm cái bằng cử nhân sinh học trên tay. Lúc này, bạn bè cô đã ra trường, đã đi làm, đi du học vòng quanh thế giới, khởi nghiệp, lập gia đình,....

Trong cuốn "Nếu biết trăm năm là hữu hạn", có 1 ý khá hay là quỹ thời gian một đời người chỉ đúng có nhiêu đó, đừng tốn mấy năm để thực hiện ước mơ cho người thân. 18-22 tuổi, 4 năm lứa tuổi sung mãn nhất đời người, từ 5h sáng đến 12 h đêm chỉ ngồi giải các bài toán đạo hàm tích phân, phân biệt 3 lọ hoá chất năm nào cũng bị rơi mất nhãn, rồi mấy phép lai A lớn b nhỏ của mấy con ruồi giấm thì y chang việc Tấm ngồi nhặt thóc và gạo trộn chung thuở xưa. Tấm thì quá lanh lợi, thấy mất thời gian thì lập tức tổ chức hành vi khóc lóc để tìm quyền trợ giúp từ ông Bụt, mặc đồ đẹp đi thả thính, giả bộ rớt giày đồ.... Chứ có nhiều kẻ ngù ngờ, cứ ngồi nhặt miết, cơ hội gặp hoàng tử sẽ không còn. Chi phí cơ hội lớn nhất là quỹ thời gian gắn vô việc mình không có chút đam mê. Dù là tri âm tri kỷ, dù gắn bó và hiểu nhau đến cỡ nào, dù là cha mẹ anh chị em thương yêu nhau nhất trên đời, thì ước mơ mỗi người cũng mỗi khác, không thể "tao bày cho mày ước mơ này".

Người bạn của mình đã tốn 5 năm vạ vật xứ người để có 1 tấm thẻ xanh, 10 năm để có một quốc tịch khác, giờ về hưu ở tuổi 60 mới thấy hối tiếc. Anh biết năng lực xuất sắc của anh đủ để mở một công ty, một nhà máy hay resort hoành tráng ở quê nhà, vào lứa tuổi sung sức làm không biết mệt...nhưng anh đã dùng 15 năm đó cô đơn lặng lẽ ở xứ người. Nếu thích cuộc sống ở bên đó thì cũng tốt, nhưng anh hoàn toàn không thích, nhưng không dám về. Anh từng nghe gia đình khuyên là cần nó để được miễn visa nhiều nước, để đi lại cho dễ, cho con cái học hành....nhưng khi có được thì đã đến tuổi gió heo may, sức khoẻ kém, đi lại không nổi. Giờ anh về làng cũ ở Việt Nam, mua miếng đất làm farm cho khách du lịch nước ngoài, vui vẻ đi nhặt trứng gà mỗi sáng, tiếc là hem về sớm để mở cái gì đó ngàn tỷ. Có cơ nghiệp, có tiền nhiều thì con cái đi du học nước nào cũng được chào đón. Anh nhận ra là chết thì chôn chỗ nào cũng trên trái đất, cũng có toạ độ, cũng thành cát bụi hư vô. Quan trọng lúc sống, tâm huyết làm để lại gì cho đời, chứ không phải tìm cách sở hữu, có cái gì trong tay.

Chọn nghề, chọn bạn đời, chọn chỗ làm, chọn nơi sống....phải là ước mơ của riêng mỗi cá nhân. Bi kịch sẽ bắt đầu nếu chúng ta không có bản ngã riêng, phải sống và làm việc theo sắp đặt của cá thể khác. Não không đủ trí để nghĩ khác. Cứ nghe ai nói, anh muốn A, anh muốn B...thì lập tức bị cuốn theo và nói "Em cũng mún vại".

Thời đại 4.0 rồi mà vẫn có nhiều trường hợp "cha mẹ đặt đâu con nằm đó", nghe giống Thánh Gióng. Nhưng Thánh Gióng cũng chỉ nghe lời cha mẹ khi dưới 3 tuổi thoai. Trên 3 tuổi là lập tức vươn vai thoát ly gia đình.

Mô tuýp đúng của tuổi trẻ phải là "Anh sửa soạn hành lý lên đường đi tỉnh xa làm ăn, theo ước mơ của mình. Anh lạy tạ mẹ "Mong mẹ ở nhà giữ gìn sức khoẻ. Phen này con đi, xxyyzz. Vừa dứt lời, bà mẹ liền nói...".

Truyện xưa nào cũng thấy có câu "bà mẹ liền nói" chứ hem có câu "bà mẹ liền giữ tay lại, hem cho đi".

Theo Page Tony Buổi Sáng

Người Do Thái từng nói thế này:"Dù bạn có là ỐC SÊN  đi chăng nữa, nếu có thể bò lên được ĐỈNH NÚI thì phong cảnh bạn nh...
29/08/2018

Người Do Thái từng nói thế này:

"Dù bạn có là ỐC SÊN đi chăng nữa, nếu có thể bò lên được ĐỈNH NÚI thì phong cảnh bạn nhìn thấy cũng giống như thứ mà một con chim ưng nhìn thấy." 🌻🌻🌻

Sứ giả Bình yên AIA VN Trong đêm mưa to và ngày nắng gắt ,Vẫn thấy chúng tôi trên mọi nẻo đường ...Ở ngoài Bắc -Tận tron...
29/08/2018

Sứ giả Bình yên AIA VN
Trong đêm mưa to và ngày nắng gắt ,
Vẫn thấy chúng tôi trên mọi nẻo đường ...
Ở ngoài Bắc -Tận trong Nam
Trên Cao Nguyên - Dưới Đồng Bằng !
Chúng tôi đi mãi , đến với mọi người, đến với mọi nhà...
Vì tương lai em thơ - Vì niềm vui tuổi già !
Vì cuộc sống bình yên !
Vì hạnh phúc muôn nhà ...
AIAI VN
GỬI TRỌN NIỀM TIN
CHÚNG TÔI LÀ NHỮNG NGƯỜI LÍNH AIA VN
♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️

🙆‍♀️Nghề bảo hiểm là nghề luôn chứa đựng nhiều thăng trầm và thành công.
Những con người làm trong Nghề bảo hiểm đang lặng thầm giúp khách hàng tiết kiệm tiền chứ không phải tiêu tiền, điều này giúp cho cuộc sống ổn định hơn ✅👍🏼👍🏼👍🏼👍🏼👍🏼

26/08/2018

Làm người nên học cách im lặng, đừng nói lời xấu về người, chỉ cần làm tốt việc của mình là đủ.

Bạn sẽ vĩnh viễn không biết rằng bản thân mình ở trong miệng người khác có bao nhiêu phiên bản. Nhân sinh cũng giống như một ly trà, đong đầy cũng tốt, mà vơi nửa cũng chẳng sao.

1. Bạn vĩnh viễn không biết rằng bản thân mình ở trong miệng người khác có bao nhiêu phiên bản, cũng sẽ không biết được người khác vì bảo hộ chính mình mà đã từng nói những lời gì về bạn, càng không cách nào ngăn cản được những lời đàm tiếu ấy.
Nhưng có một điều bạn có thể làm được, chính là bỏ mặc, cũng không cần phải đi giải thích, người hiểu bạn sẽ vĩnh viễn tin tưởng bạn. Người không hiểu bạn dù bạn có giải thích như thế nào đi chăng nữa cũng không tin.

Có một câu nói rất hay: “Nếu bạn không mù, thì đừng quen biết tôi qua miệng của người khác”.

2. Làm người, trạng thái tốt nhất chính là hiểu được tôn trọng. Bất kể người khác hành xử thế nào, bạn nhất định phải biết kiềm chế, không nên khoe mẽ hay thể hiện bản thân.

Bạn càng trưởng thành sẽ càng hiểu được, bên ngoài bầu trời còn có bầu trời khác, trên người tài còn có người tài hơn, bởi thế giới này không phải chỉ riêng bạn đang tồn tại.

Làm người nên học cách im lặng, đừng nói lời xấu về người, chỉ cần làm tốt việc của mình là đủ. Không cầu sâu sắc, chỉ mong đơn giản.

3. Có những sự tình bạn cảm thấy là chuyện trọng đại, nhưng trong mắt người khác đó có thể chỉ là chuyện nhỏ. Bởi vì họ không phải là bạn, nên họ không cách nào hiểu được cảm giác mãnh liệt này của bạn.

Cho đến một ngày bạn sẽ hiểu ra, nhiều khi không cần phải nói hết ra cho người khác, bạn cũng có thể tự mình giải quyết. Trên thế giới này, ngoại trừ bản thân ra sẽ không ai có thể thực sự cứu được mình.

4. Có một sự thật là, chúng ta luôn mang theo mặt nạ để đối diện với tình yêu, luôn muốn biểu hiện ra mặt tốt đẹp nhất của bản thân mình.

Cho đến khi hai người càng thân thiết hơn, liền cảm giác thấy đối phương đã thay đổi. Kỳ thực, họ không hề thay đổi, chỉ là chúng ta đang tiến đến bề mặt chân thực nhất của họ, nên mới cảm thấy bị mất phương hướng.

Bởi vậy, khi bạn muốn tiếp nhận một người, thì không chỉ là tiếp nhận mặt ưu việt của họ, mà đối với những khuyết điểm của họ cũng nên mở lòng ra và bao dung lấy.

5. Ta nâng bạn lên, bạn chính là chiếc ly thật đẹp; ta buông tay xuống, bạn có thể sẽ trở thành những mảnh thủy tinh vỡ vụn. Bất luận là người yêu hay bằng hữu ta đều nên trân trọng. Bởi mỗi lẫn ta khổ sở, thương tâm thì họ chính là người ở bên cạnh bầu bạn; mỗi khi trong lòng có ưu tư thì họ cũng là người đầu tiên nhận ra điều đó.

6. Có những việc hôm nay được xem là chuyện lớn nhưng ngày mai lại chỉ là chuyện nhỏ; việc xảy ra trong năm nay được coi là chuyện lớn, sang năm chỉ còn là một câu chuyện; kiếp này được coi là đại sự, kiếp sau cũng chỉ là truyền thuyết.

Khi gặp khó khăn trong cuộc sống hay trong công việc, hãy tự nhủ với bản thân rằng: Hôm nay sẽ qua đi, ngày mai rồi sẽ đến, một ngày mới sẽ lại bắt đầu
ST

30/07/2018

KIỆT TÁC VĨ ĐẠI CỦA LÒNG VỊ THA

Thuyền phó tàu Titanic tiết lộ bí mật vĩ đại giấu kín nửa đời người, phương Tây họ văn minh hơn chúng ta từ rất lâu!

Đêm ngày 14/4/1912, một vụ tai nạn kinh hoàng đã xảy ra. Con tàu mang phong hiệu “không thể chìm” có tên Titanic đã đâm sầm vào một tảng băng trôi khổng lồ. Kết quả của vụ va chạm ấy là những con số và nỗi đau mà người ta không bao giờ muốn nhắc lại.

1.514 người đã thiệt mạng trong vụ đắm tàu kinh hoàng năm ấy. Nỗi đau đã khép lại hơn 100 năm, ngày nay, những gì người ta lưu lại về từ khóa “Titanic” có thể là: Vụ đắm tàu, thảm họa hàng hải nghiêm trọng nhất mọi thời đại hay mối tình lãng mạn của Jack và Rose, cũng có thể là tình ca bất hủ My heart will go on qua chất giọng cao vút của Celine Dion…

Tuy nhiên, hầu như tất cả đều không nhận ra, đằng sau bức màn đen tối của những nỗi đau và mất mát ấy là một kiệt tác vĩ đại của Lòng vị tha.

Charles Lightoller, khi ấy 38 tuổi, Thuyền phó thứ 2 trên con tàu Titanic, ông là người cuối cùng được kéo lên trên thuyền cứu hộ, cũng là người còn sống sót có chức vị cao nhất trên thuyền lúc đó.

Trở về từ cõi chết, sau rất nhiều năm giấu kín và im lặng, cuối cùng Charles quyết định viết 17 trang hồi ức, kể lại chi tiết vụ tai nạn kinh hoàng mà ông chứng kiến. Từng câu từng chữ của ông chưa bao giờ sống động và dồn dập đến vậy. “Chỉ cần tôi còn sống, tôi sẽ không bao giờ quên được cảnh tượng đêm đó!”

“Phụ nữ và trẻ em lên trước!”

Khi mệnh lệnh vừa vang lên, nhiều người rời thuyền cứu hộ, họ lặng lẽ bước ra phía sau châm điếu thuốc và hút. Charles không thấy bất kỳ một phụ nữ hay trẻ em có ý định bỏ lại những người đàn ông thân yêu của họ. Tất cả mọi người dường như rất bình tĩnh… trước cái chết… dù đó là một thương nhân nổi tiếng hay người hầu.

Khi chiếc thuyền cứu hộ đầu tiên được đưa xuống mặt nước, Charles đã hỏi một người phụ nữ họ Straw khi ấy đang ở trên boong tàu rằng: “Bà có muốn tôi đưa bà lên thuyền cứu hộ không?”

Người phụ nữ lắc đầu: “Không, tôi nghĩ vẫn là ở lại trên tàu thì tốt hơn”. Người chồng của bà hỏi: “Tại sao em lại không muốn đi lên thuyền cứu hộ?” Người phụ nữ mỉm cười trả lời: “Không, em vẫn muốn ở bên cạnh anh”. Cũng kể từ đây, Charles không bao giờ còn gặp lại đôi vợ chồng này lần nữa…

Astor đệ tứ (John Jacob Astor IV), một nhà kinh doanh, nhà phát minh, nhà văn nổi tiếng và là một trong những người giàu nhất thế giới lúc bấy giờ. Sau khi đưa người vợ mang thai 5 tháng tuổi lên thuyền cứu hộ, một tay dắt chó, tay còn lại châm điếu xì gà rồi hét to về phía chiếc thuyền cứu hộ đang trôi dần về nơi xa: “Anh yêu hai mẹ con”.

Thuyền phó I đã ra mệnh lệnh cho Astor đệ tứ lên thuyền, nhưng ông kiên quyết trả lời rằng: “Tôi thích cách nói cơ bản nhất (bảo vệ phái yếu)!”. Sau đó, ông nhường chỗ của mình cho một người phụ nữ ở khoang hạng 3.

Vài ngày sau, khi bình minh vươn lên trên mặt biển Đại Tây Dương, đội cứu hộ tìm thấy thi thể ông trong tình trạng đầu bị chấn thương nghiêm trọng do đập vào ống khói. Khối tài sản của ông đủ để chế tạo 10 con tàu Titanic, nhưng Astor đệ tứ đã từ chối tất cả. Ông chọn cái chết để bảo vệ người thân yêu của mình, bảo vệ “phụ nữ và trẻ em” và bảo vệ nhân cách của mình.

Ben Guggenheim, một nhà tỷ phú, một nhân vật nổi tiếng trong ngành ngân hàng. Trong giờ phút nguy nan nhất, khi tất cả mọi người đang hối hả và vội vã, ông thản nhiên thay một bộ vest dạ hội sang trọng và tuyên bố: “Tôi phải chết thật trịnh trọng, như một quý ông”.

Trong lời nhắn ông gửi cho vợ viết: “Trên con tàu này, không có bất kỳ một phụ nữ nào vì anh cướp chỗ trên thuyền cứu hộ mà bị bỏ lại trên boong tàu. Anh sẽ không chết giống như một tên khốn, anh sẽ giống như một người đàn ông chân chính”.

Một thủy thủ đề nghị với Strauss, nhà sáng lập công ty bách hóa Macy của Mỹ, cũng là người giàu thứ hai thế giới rằng: “Tôi bảo đảm sẽ không ai phản đối một người già như ngài bước lên thuyền cứu hộ đâu”. Strauss nói: “Tôi sẽ không đi khi những người đàn ông khác còn đang ở lại”. Khi ông cố gắng khuyên giải bà Rosalie vợ của mình lên thuyền cứu hộ thì bà vẫn một mực từ chối. Bà nói: “Bao nhiêu năm qua, anh đi đâu là em theo đến đó, em sẽ cùng anh đi đến bất cứ nơi nào mà anh muốn đi”.

Sau đó, ông choàng lấy cánh tay của bà Rosalie, thong thả bước đến chiếc ghế trên boong tàu, ngồi xuống và chờ đợi giây phút cuối cùng của cuộc đời. Ngày nay, tại Bronx thành phố New York, người ta xây một tượng đài để tưởng niệm vợ chồng ông Strauss, trên đó khắc hàng chữ: “Tình yêu không thể nào nhấn chìm dù có nhiều nước biển hơn nữa”.

Một doanh nhân người Pháp tên Nahuatl đưa hai cậu con trai của mình lên thuyền cứu hộ, nhờ một vài người phụ nữ chăm sóc cho chúng, và mình thì từ chối lên thuyền. Sau khi hai đứa con trai được cứu sống, báo chí khắp nơi trên thế giới đều rầm rộ đăng hình ảnh của hai đứa trẻ này, cho đến khi mẹ của chúng từ hình ảnh nhận ra được chúng.

Trong giờ phút nguy kịch, Lydepas ôm chặt lấy người chồng mới cưới, không muốn thoát chết một mình. Vì bất đắc dĩ, chồng Lydepas phải đấm cô ngất xỉu, khi cô tỉnh lại thì đã thấy mình trên một chiếc thuyền cứu hộ đang trôi lênh đênh ngoài biển. Về sau, Lydepas cả đời không tái giá, sống độc thân để hoài niệm người chồng đã mất của mình.

Trong buổi họp mặt những người may mắn sống sót tại Lausanne nước Thụy Sĩ, bà Smith kể lại: “Lúc đó hai đứa con của tôi được bế lên thuyền cứu hộ. Vì quá tải nên tôi không thể lên thuyền nữa, một người phụ nữ ngồi trên thuyền cứu hộ khi ấy đã đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi, rồi đẩy tôi lên và hét lớn với tôi một câu: ‘Ngồi đi, những đứa trẻ không thể thiếu mẹ!’.” Bà hối tiếc vì lúc đó đã không hỏi tên người phụ nữ đó.

Những người thiệt mạng trong vụ tai nạn này còn có tỷ phú Acid, nhà báo nổi tiếng Stead, Thiếu tá pháo binh Bart, kỹ sư Robble nổi tiếng v.v.. Họ nhường chỗ của mình trên thuyền cứu hộ, cho những phụ nữ nông dân không một đồng trên người.

Hơn 50 nhân viên cấp cao trên tàu Titanic, ngoài thuyền phó thứ hai Charles Lightoller chỉ huy cứu hộ may mắn sống sót, toàn bộ đều hết mình cứu người đến chết trong cương vị của mình.

Khoảng 2h sáng nhân viên điện báo số 1 John Philip nhận được mệnh lệnh bỏ tàu của thuyền trưởng, mọi người tự mình cứu mình, nhưng ông vẫn ngồi trong phòng thông báo, vẫn giữ tư thế phát tín hiệu SOS liên tục cho đến phút cuối cùng.

Khi đuôi tàu bắt đầu chìm xuống nước, Charles nghe thấy vào khoảnh khắc cuối cùng, khoảnh khắc của sinh ly tử biệt, những lời yêu thương vang lên: “I love you! I love you!”

Trong bức màn đêm đen tối nhuốm đẫm đau khổ và chia ly, tinh thần quý tộc nổi lên như ngọn đuốc rực sáng, khắc họa nên một tuyệt tác vĩ đại về nhân cách và đạo đức con người. Giáo dục lối sống không chỉ là lý thuyết; mà trong những hoàn cảnh thực tế, những bài học đạo đức ăn sâu vào tâm thức trở thành kim chỉ nam cho hành động của mỗi người.

Phụ nữ và trẻ em, những con người yếu đuối cần được tôn trọng và ưu tiên. Những người đàn ông lịch lãm không chỉ là kẻ nói lời hoa mỹ và tử tế trên bàn tiệc; mà ngay cả khi đối diện với thực tế rằng dù ngày mai tất cả đều trở thành vô nghĩa thì bài học về đạo đức và nhân cách hôm nay vẫn cần được thực hành một cách tuyệt đối.

Nhân sinh như cõi mộng, dù cho người đó giàu có bao nhiêu hay nghèo kém cỡ nào, đứng trước sinh tử cũng đều chỉ là một sinh mệnh bé nhỏ. Quan trọng hơn, khi ấy người ta mới thật sự nhận ra điều quan trọng nhất của cuộc đời: Không phải vật chất, không phải quyền danh càng không phải nhận lại điều gì cho mình mà là cho người khác, là vị tha.

Vị tha hàm chứa một sức mạnh vô tỉ, đã biến những con người xấu số trong cơn “bão biển” kinh hoàng năm ấy trở thành biểu tượng vĩ đại của tấm lòng thiện lương cao cả.

Hồng Tâm
(Chép từ fb Huỳnh Ngọc Chênh)

Khi những mùa hè chưa được trọn vẹn!Khi những "Hơi ấm yêu thương" lại được lan toả!Hành trình cuộc sống - Hành trình của...
25/07/2018

Khi những mùa hè chưa được trọn vẹn!
Khi những "Hơi ấm yêu thương" lại được lan toả!
Hành trình cuộc sống - Hành trình của yêu thương...

18/07/2018

7 CÁCH GIÚP NGƯỜI
Một ngày nọ, có người chạy đến trước mặt một cao nhân, vừa khóc vừa kể lể: “Thưa ngài, vì sao con làm việc gì cũng đều không thành? Số con thật khổ!”.
Vị cao nhân điềm tĩnh trả lời anh rằng: “Đó là vì con không học được cách giúp người mà thôi”.
Người đàn ông nước mắt giàn giụa, nói: “Nhưng thưa ngài, con chỉ là một kẻ nghèo đói, ngày ăn không đủ bữa, lấy gì để giúp người khác đây ạ!”.
Cao nhân nghe xong, mỉm cười hiền từ nói với anh ta rằng: “Không phải thế! Này con, một người dù chẳng giàu sang, không tiền bạc, dù nghèo khổ mấy cũng vẫn có thể cho người khác được 7 thứ này. Để ta giảng cho con nghe. Đó là:
THỨ NHẤT, giúp người bằng vẻ mặt. Con có thể tặng người khác vẻ mặt tươi cười, niềm nở.
THỨ HAI, giúp người bằng lời nói. Con có thể cho người khác những lời cổ vũ, an ủi, động viên, lời khiêm tốn và lời ấm áp.
THỨ BA, giúp người bằng tấm lòng. Con hãy mở rộng lòng mình và đối xử chân thành với người khác.
THỨ TƯ, giúp người bằng ánh mắt. Con hãy dùng ánh mắt trìu mến, cái nhìn thiện lương dành tặng mỗi người mà con gặp trên đường đời.
THỨ NĂM, giúp người bằng hành động. Con hãy thật lòng giúp đỡ người khác, làm điều tốt cho người.
THỨ SÁU, giúp người bằng chỗ ngồi. Khi đi xe hay thuyền, có thể đem chỗ ngồi của mình tặng cho người khác.
THỨ BẢY, giúp người bằng nơi ở. Con có thể đem phòng trống, không sử dụng để cho người khác nghỉ nhờ một đêm.
Dù giàu hay nghèo, bất luận là ai, chỉ cần học được 7 loại bố thí ấy thì cuộc đời họ sẽ mãi ngập tràn hạnh phúc, có đâu còn đau khổ, buồn bực nữa đây, con của ta!”.
Người đàn ông nghe xong chợt như bừng tỉnh cơn mê, cúi rạp người xuống, run rẩy nói: “Thưa ngài, giờ thì con đã hiểu. Trên đời, người cho đi nhiều nhất chính là người hạnh phúc nhất!”.
ST

09/07/2018

TRỌN NGHĨA - VẸN TÌNH
��Trước ngày cưới, bà mẹ gọi cậu con rể đến và hỏi: �- Con có hứa với mẹ sẽ yêu thương, đồng hành và che trở con gái mẹ đến hết đời này không? �- Thưa mẹ, nhất định là vậy rồi.�- Con có dám chắc mình làm được điều đó không? Nếu một ngày con không còn đủ sức khỏe nữa thì ai chăm sóc con gái mẹ? �Chàng trai im lặng. �Người mẹ tiếp: Mẹ không thể an tâm gửi gắm con gái mẹ cho một người đàn ông mà không thể đảm bảo chăm sóc nó đến hết cuộc đời này. Con hãy về đi, khi nào làm được việc đó thì quay lại đây mẹ gả con gái cho. �Chàng trai buồn rầu ra về. ��Hai tuần sau, chàng trai quay lại và nói với người mẹ. �- Thưa mẹ. Con đã có thể làm được việc mẹ yêu cầu: �Nếu khỏe mạnh, con sẽ chịu khó làm việc để chăm sóc vợ con con một cách tốt nhất. �Còn nếu một ngày con ốm đau nằm viện, vợ con con không phải lo lắng tiền bạc, đã có người lo giúp. �Nếu con mắc trọng bệnh, sẽ có người giúp khoản tiền lớn để phẫu thuật và điều trị. �Một ngày xấu trời, nếu con không đi làm được nữa, thậm chí không còn trên cõi đời này, sẽ có người mang đến cho vợ con con một khoản tiền lớn, đảm bảo vợ con không phải vất vả trong cuộc sống, con của con vẫn được ăn học đến nơi đến chốn. �Nói xong chàng trai rút trong cặp ra một bộ hợp đồng bảo hiểm, đưa cho bà mẹ GIẤY CHỨNG NHẬN BẢO HIỂM và nói: �- Những gì con vừa nói không phải là lời hứa suông mà đã được pháp luật THỪA NHẬN và BẢO VỆ. Nó là một CAM KẾT. �Nghe đến đây bà mẹ xúc động nói: �- Con biết tại sao mẹ lại yêu cầu con như vậy không? Bởi 25 năm về trước cũng có một người đàn ông hứa với mẹ như thế. Nhưng chỉ 3 năm sau ngày cưới ông ấy đã bỏ mẹ ra đi, bỏ mặc một mình mẹ cơ cực trên đời này. Người đàn ông ấy chính là bố của vợ con đấy. �Nay mẹ đã an tâm gửi gắm con gái mẹ cho con. Hãy làm một người đàn ông đúng nghĩa với tình yêu và trách nhiệm trọn vẹn con nhé. ��Kết luận: �Lới hứa mà không đảm bảo thực hiện thì chỉ là LỜI HỨA. �Lời hứa được pháp luật THỪA NHẬN và BẢO VỆ sẽ là một CAM KẾT
St

Ý NGHĨA MỘT NGÀY MỚIHôm nay, một ngày mới đã bắt đầuTôi có toàn quyền sử dụng ngày hôm nay theo cách tôi muốn.   Tôi có ...
14/06/2018

Ý NGHĨA MỘT NGÀY MỚI
Hôm nay, một ngày mới đã bắt đầu
Tôi có toàn quyền sử dụng ngày hôm nay theo cách tôi muốn.
Tôi có thể bỏ phí hoặc biến ngày hôm nay trở nên có ích cho mình và cho mọi người
Mỗi việc tôi làm hôm nay đều quan trọng
Vì tôi đã đổi một ngày trong cuộc đời mình để thực hiện chúng.
Khi ngày mai tới, hôm nay sẽ ra đi mãi mãi.
Tin rằng tôi sẽ luôn hài lòng với những việc tôi đã làm trong ngày hôm nay.
ST

Address

Điện An/Điện Bàn
Quang Nam

Telephone

+84905667622

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Tống Thị Thu Vang posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share