06/08/2025
Không gì diễn tả hết sự đau xót của chúng ta mấy ngày qua khi đọc được những dòng tin tức về một chuyến tàu chìm, về người ra đi, về người ở lại, về sự huỷ hoại của một cơn giông mà lòng mình thì cứ mãi lưng chừng buồn bã. Những gia đình tan tác, những đứa trẻ mãi mãi mắc kẹt ngoài biển xa, những giọt nước mắt gọi cha tìm mẹ…
Chúng ta đã quá quen với những cơn bão, nhưng chưa bao giờ có thể làm quen được với sự mất mát. Ở giữa trận cuồng phong, điều gì cũng có thể xảy ra và chỉ cần một chuyện không may xảy đến, người Việt mình đều chịu một nỗi đau chung.
Cơn bão Wipha đang đổ bộ vào Bắc bộ, tôi mong mọi người bình an và hãy luôn nhớ: Tự nhiên luôn có cách vận hành của riêng nó, không có gì có thể chắc chắn 100% ngay cả khi các thiết bị đo đạc dự đoán hiện đại đến mức nào. Giữa những cơn bão, con người chúng ta luôn nhỏ bé và thảng thốt.
Rốt cuộc thì, tự mình phải bảo vệ lấy mình, bảo vệ lấy gia đình bằng hành động thiết thực nhất: Tìm nơi trú ẩn an toàn, kiểm tra lại mái nhà, sạc đầy pin điện thoại, chuẩn bị nước sạch, thực phẩm, đèn pin… và nhất là, đừng chủ quan.
Cầu mong nắng lên và tất cả đều an lành đi qua cơn bão!