13/12/2021
3 Mẫu Chuyện mà Bạn nên đọc trước khi bắt đầu ngày mới...
1 - Hai thầy trò nọ ghé thăm 1 gia đình sống dưới mức nghèo khổ trong một túp lề tồi tàn. Cuộc sống của gia đình 8 người này được duy trì nhờ một con bò sữa. Đó là tài sản duy nhất của họ và cũng là công cụ nuôi sống cả gia đình.
Khi hai thầy trò đến xin ngủ nhờ họ đã đồng ý và đón tiếp 2 thầy trò như là khách quý, thậm chí còn mang sữa bò ra cho tiếp đãi.
Cảm động với chân tình đó học trò nói với thầy: Thưa thầy, gia đình này rất tốt, chúng ta có thể làm gì để giúp đỡ họ không?
Trước khi bỏ đi, người thầy đã đâm chết con bò, trong sự sợ hãi và lo lắng tột cùng của người học trò.
Một năm sau, hai thầy trò quay lại chứng kiến một gia đình sống sung túc dưới một căn nhà đàng hoàng. Thì ra, không có con bò để vắt sữa, gia đình họ phải chống lại sự chết đói bằng cách phát hoang đất trồng lương thực; ban đầu chỉ là để khỏi chết đói, sau đó thì họ có nhiều lương thực để bán ra chợ và từ đó họ trở nên sung túc.
Bài học từ người thầy “con bò mà họ yêu quí như báu vật chính là sợi dây xích trói buộc cuộc đời họ với đói nghèo khổ cực. Chỉ khi mất đi sự an toàn giả tạo đó thì họ mới nhìn sang hướng mới”.
“Nếu con có 1 công việc – dù con không thích – giúp con sống sót và có được một vài tiện nghi nho nhỏ, thì con dễ dàng rơi vào cái bẫy hài lòng với suy nghĩ rằng ít nhất thì mình cũng có được một cái gì đó. Cuối cùng con biện minh rằng khối người muốn được như vậy mà có được đâu. Và vì thế con giữ nó hoài”.
Nghe xong lời dạy, người học trò, tìm “giết” con bò của mình, để bắt đầu một cuộc sống không có bò.
Chúng ta cứ trông cậy vào các con bò có sẵn.
Chúng ta cứ loanh quanh trong vòng tròn an toàn…
Chúng ta sợ hãi sự thay đổi.
Và chúng ta chết già mà chẳng làm gì nên hồn!
- Chốt: Ngày nào bạn còn cho là mình vẫn có con bò để vắt sữa chống đói thì ngày đó bạn còn chẳng làm cái gì nên hồn đâu. Xiên chết con bò trong suy nghĩ của bạn trước đi.
2 - Con trai hỏi bố: Bố ơi báo có phải là loài chạy nhanh nhất thế giới?
Bố nói: Phải rồi con ạ.
Con hỏi: Vậy tại sao nhiều khi con xem tivi thấy con báo lại không đuổi kịp con thỏ mặc dù con báo to lớn hơn, chân dài hơn, chạy nhanh nhất thế giới lại còn có lợi thế rình rập bất ngờ trước mà vẫn không đuổi kịp con thỏ?
Bố nói: Vì con báo chạy vì miếng ăn còn con thỏ chạy vì giữ tính mạng. Con báo vồ hụt con này thì nó lại đi rình con khác còn con thỏ nếu nó không chạy thoát thì đó là lần cuối cùng nó còn chân để mà chạy. Mục đích khác nhau thì kết quả sẽ khác nhau con ạ. Không phải cứ chạy nhanh nhất thì sẽ chiến thắng đâu. Mục đích càng lớn thì hành động càng mạnh mẽ và kết quả sẽ là phi thường.
- Chốt: Bạn là người đầu tư lâu năm, trải qua nhiều dự án, kiếm được nhiều tiền rồi chưa chắc bạn đã làm bằng người mới vào nghề đâu. Vì bạn làm để kiếm thêm thu nhập còn người ta mới vào người ta làm để kiếm triệu usd đấy bạn à. Mục đích khác nhau thì thái độ làm việc sẽ khác nhau và hành động khác nhau và kết quả sẽ khác nhau.
3 - Hernando Cortez (1485 – 2 tháng 12 năm 1547) người Tây Ban Nha .Năm 1519, một người đàn ông phi thường đã d**g buồm trong chặng đường cuối cùng của chuyến đi từ bờ biển Cuba tới bán đảo Yucatan. Đoàn của ông gồm 11 con tàu, 500 quân lính, 100 thủy thủ và 16 con ngựa. Mục tiêu đã rõ ràng: Chiếm lấy kho báu giàu có nhất thế giới.
Kho báu đó là vàng, bạc, đồ cổ và đá quý. Chúng được một đội quân nắm giữ suốt 600 năm nay. Kho báu này không phải là một bí mật. Tất cả mọi người trên thế giới này đều biết về kho báu này bởi hết đội quân này đến đội quân khác đã cố gắng chiếm đoạt nó. Hết vị hoàng đế này đến vị hoàng đế khác đã đem quân nhằm chiếm lấy kho báu này, nhưng không ai có thể làm điều đó trong suốt 600 năm qua.
Hernando Cortez cũng là một kẻ đi chinh phục kho báu. Cortez biết có rất nhiều kẻ chinh phục khác đã cố gắng chiếm kho báu nhưng đều thất bại. Ông tập hợp một đội quân có tinh thần tận tụy trên mức bình thường.
Thay vì thu nhận hết những người đã đăng ký, trước tiên, ông phỏng vấn họ. Ông nói với họ về kho báu, họ sẽ có cuộc sống ra sao khi chiếm được kho báu, gia đình họ và thế hệ tương lai của họ sẽ như thế nào khi họ có được kho báu đó.
Thậm chí, ông còn tưởng tượng ra giờ phút họ đặt được tay lên kho báu. Ông chỉ ra cho mọi người mục tiêu của cuộc chinh phục, điều đó khiến họ cam kết làm việc tận tụy hết mình và lên đường.
Khi đã được nửa hành trình, Cortez gặp phải một vấn đề. Rất nhiều quân lính và thủy thủ ban đầu hừng hực khí thế giờ quay sang than vãn:
“Ngài Cortez… chúng tôi không chắc chắn mình có nên tiếp tục chuyến đi này không?” hay “Đó không phải là điều chúng tôi mong muốn…”
Khi họ đến bán đảo Yuncatan, Cortez tập hợp tất cả mọi người lại trên bãi biển. Ông nói: “Các bạn đã đến đây và chúng ta sẽ tới kho báu. Khi những mũi tên này được bắn lên, hãy gặp tôi ở gốc cây dừa này… chúng ta sẽ ra khỏi đây.”
Sau đó, ông nghiêng người và nói: “Hãy đốt những chiếc thuyền này đi”.
“Sao cơ?!” họ hỏi với vẻ mặt đầy nghi hoặc.
Cortez nhắc lại: “Hãy đốt những chiếc thuyền này đi. Nếu chúng ta trở về nhà, Chúng ta sẽ trở về trên những con thuyền của chúng.”
Và tuân theo lệnh của vị lãnh đạo, họ đã đốt những chiếc thuyền của chính mình. Và điều phi thường đã xảy ra. Họ đã chiến đấu thực sự tuyệt vời. Lần đầu tiên trong 600 năm, kho báu đó đã bị họ chinh phục.
Tại sao họ làm được vậy? Bởi vì lựa chọn của họ là có được kho báu… hoặc là chết.
Hầu hết mọi người thất bại ở những việc họ đang cố gắng làm bởi vì họ có trái tim không kiên định. Thành công đòi hỏi sự ổn định về tình cảm và tinh thần của một trái tim kiên định. Khi phải đối mặt với những thách thức, một trái tim kiên định sẽ giúp tìm ra được giải pháp. Một trái tim không kiên định chỉ cố gắng tìm ra một lối thoát mà thôi.