25/06/2021
Con người chúng ta thật lạ, luôn phí phạm sức khỏe để kiếm tiền nhưng rồi lại dùng tiền để mua lại sức khỏe, đôi khi còn mua lại sự sống nhưng lúc đó thì quá muộn rồi.
Cô vợ đi làm về thấy nhà cửa gọn gàng ngăn nắp, cảm thấy rất kỳ lạ. Người vợ phát hiện trên giường một phong thư, liền ở ra đọc. Bức thư viết:
"Vợ yêu quý!
Lúc em đọc xong lá thư này cũng là lúc anh mãi mãi không còn hiện hữu trên thế giới này nữa. Chỉ xin em làm giúp anh một điều, là hãy thay anh gửi lời xin lỗi đến cha mẹ và em hãy chăm sóc 2 con của chúng mình thật tốt nhé.
2 năm trước anh phát hiện mình đã mắc bệnh ưng thư giai đoạn cuối. Anh biết là mình không thể qua khỏi, nếu có tiền cùng lắm chỉ kéo dài thêm được vài ba năm.
Anh không cho em biết chuyện này tại vì thời gian đó chúng mình đang có kế hoạch dùng tiền tiết kiệm của 2 đứa để mua một căn hộ chung cư, anh không muốn chúng mình dừng lại kế hoạch này để dùng tiền chữa bệnh cho anh, bởi vì anh biết chắc chắn rằng khi em biết anh có bệnh, bằng mọi giá em sẽ làm tất cả để chữa bệnh cho anh. Căn nhà mơ ước của hai vợ chồng mình sẽ không thực hiện được, con chúng mình sẽ không được một cuộc sống đầy đủ như bao đứa trẻ khác.
Anh nghĩ mình có thể vay người thân, bạn bè, anh em ruột thịt, nhưng liệu rằng vay xong mình có phải trả lại họ hay không? Với chi phí trị bệnh lên tới hàng trăm triệu mà cùng lắm có thể duy trì sự sống cho anh thêm vài ba năm, rồi anh ra đi và để lại em một số nợ, hơn nữa em còn phải nuôi 2 đứa lớn và trưởng thành cũng là sự khó khăn và vất vả với em rồi.
Bố mẹ anh và bố mẹ em cũng đã già, anh không muốn ông bà 2 bên phải vất vả lo chạy vay tiền, rồi bán nhà, bán cửa để chữa bệnh cho anh. Nếu chữa khỏi được thì không nói làm gì, nhưng chỉ để duy trì thêm sự sống cho anh được vài năm nữa thì ... Ba Mẹ đã vất vả cả đời rồi, tuổi của Ba Mẹ bây giờ cần được an nhàn tuổi già, sum vầy bên con cháu.
Cũng may tiền mua nhà anh và em không phải vay nhiều để mua, nên chúng mình còn chắt chiu để dành được một khoản tiết kiệm ở ngân hàng, anh mong khoản tiền tiết kiệm này đủ để em chăm sóc Việt Anh và Bảo Hiền khôn lớn nên người. Hai đứa trẻ còn quá nhỏ để hiểu chuyện này, nhưng anh mong lớn lên nó sẽ hiểu cho quyết định của anh. Còn Ba Mẹ 2 bên trái gió, trở trời, cũng phải nhờ tay em cả đấy!
Nếu có kiếp sau, anh sẽ mong lại được là chồng em để bù đắp lại kiếp này anh chưa trọn vẹn nghĩa tình vợ chồng với em.
Yêu em mãi mãi!
P/S: Gửi lại em một vật để luôn nhớ đến anh, anh để trong ngăn kéo bàn trang điểm của em."
Người vợ mặt mày xa xầm, không đứng vững nổi, run rẩy bước đến bàn trang điểm mở ngăn kéo ra xem. Trong đó có một hợp đồng bảo hiểm nhân thọ và một mảnh giấy ghi:
"Con người chúng ta thật lạ, luôn phí phạm sức khỏe để kiếm tiền nhưng rồi lại dùng tiền để mua lại sức khỏe, đôi khi còn mua lại sự sống nhưng lúc đó thì quá muộn rồi. Anh chỉ muốn nói với em rằng, trong cuộc sống có những chuyện còn tệ hại hơn khi rủi ro ập đến mà anh và em không lường trước được.
Anh không muốn rằng số tiền chúng ta tiết kiệm, dành dụm được bấy lâu nây để rồi lại dùng chính số tiền đấy đi chữa bệnh.
Những chuyện trong thư hoàn toàn bịa đặt. Tháng trước có người qua tư vấn cho gia đình mình tham gia bảo hiểm nhưng em quyết liệt không cho anh tham gia, nhưng hôm qua anh qua ngân hàng lấy tiền lãi và tham gia bảo hiểm rồi.
Hôm nay anh về sớm đón các con ở nhà ông bà Ngoại rồi. Anh và các con đang chơi ở công viên, hôm nay sinh nhật con, anh có mời mọi người qua nhà mình ăn tối e ở nhà nấu vài món giúp anh."
Cô vợ ôm hợp đồng bảo hiểm vào trong lòng và khẽ mỉm cười, cô cảm thấy trong lòng thật ấm áp làm sao.