27/06/2017
BẢO HIỂM NHÂN THỌ - MÃI KHÔNG TRƯỢT GIÁ!
Cách đây vài hôm, có một người bạn đồng nghiệp bên công ty Dai I Chi Life, trong lúc hỏi thăm qua lại thì bảo: “ sao lâu quá không thấy Pilot chia sẻ Bảo hiểm nhân thọ và cuộc sống trên FB nữa”. Thôi thì hôm nay dành chút thời gian cuối tháng lên động viên thêm lòng yêu nghề và góp thêm một chút kỹ năng cho anh em nào tham khảo được thì dùng :)
Thực tế cho thấy, phần lớn khách hàng vẫn còn đang xem nặng vấn đề lợi nhuận trong việc “mua” bảo hiểm, sau 10 năm, 20 năm sẽ được lời bao nhiêu và ít xem nặng vấn đề tham gia bảo hiểm để tạo lập ngân quỹ dự phòng trước những trở ngại có thể xảy ra, mất mát lớn có thể đến bất cứ lúc nào, bất cứ đâu! Bên cạnh đó, thói quen “tới đâu hay tới đó” hay “trời kêu ai nấy dạ” vẫn còn đa phần trong tư tưởng người Việt nên ít người chuẩn bị kế hoạch tài chính trung và dài hạn một cách chu đáo cho bản thân và gia đình vì họ vẫn nghĩ “dễ gì rủi ro xảy ra với mình”. Bằng chứng là thống kê của Cục Quản lý, Giám sát và Đào tạo BH thì chỉ có khoảng 8% dân số VN tham gia BHNT.
Đó là suy nghĩ tích cực và năng lượng cho cuộc sống, nhưng tôi tin 200,000 người mắc ung thư mới mỗi năm họ cũng rất tích cực, họ cũng rất yêu đời và họ cũng không tin cuộc sống sẽ dừng lại vì ung thư hay tiêu tốn tiền trăm triệu, tiền tỉ vì căn bệnh quái ác đó. Mỗi sáng, hàng triệu người trên lãnh thỗ Việt Nam chúng ta ra khỏi nhà chăm lo cuộc sống cho gia đình thì có 30 người chiều đến họ không về nhà nữa. Mỗi ngày có 24 người bị thương tật và có nguy cơ không thể tiếp tục lao động và trở thành ghánh nặng cho gia đình. Đó là chưa nói đến trên 40 căn bệnh hiểm nghèo khác, đang reo giắc thảm họa ung thư đến từng gia đình người VN chúng ta! Trong đó, sợ nhất là căn bệnh ung thư tài chính!
Trong lúc thế giới, hay nói cách khác là các nước có nền văn minh kinh tế hàng đầu như Mỹ, Anh, Nhật, Singapore, Hàn Quốc,… đã sử dụng Bảo hiểm Nhân thọ như là Phương án dự phòng không thể thiếu và không một công cụ nào có thể thay thế hàng 400 năm qua thì người Việt chúng ta lại rỉ tai nhau “đừng chơi bảo hiểm”, “chơi bảo hiểm lỗ”, “coi chừng bị nó dụ”, “trù mình bị rủi ro nên mới mua bảo hiểm”, “để tiền đầu tư cái khác”, “Để từ từ suy nghĩ”...
Bạn có đồng ý với tôi rằng, cho dù tiền có trượt giá là chuyện hết sức bình thường của cuộc sống này? Và bản thân bạn cũng không có cách nào để làm cho đồng tiền không trượt giá đúng không? Và cho dù tiền có trượt giá hay không thì khi bệnh nặng bạn phải nằm viện, mà nằm viện thì đương nhiên bạn phải trả tiền? Tiền có trượt giá hay không thì khi phẫu thuật, bạn vẫn phải thanh toán chi phí đắt đỏ cho bệnh viện mà không biết bệnh tình có hết hay không? Dù tiền có trượt giá hay không thì khi mắc bệnh ung thư, phác đồ điều trị 300 triệu, 500 triệu bạn vẫn phải tìm mọi cách để có nó, thậm chí là bán nhà dù biết rằng có thể bán nhà xong thì vợ con phải ở trọ và sinh mạng chưa chắc còn? Và, cho dù tiền có trượt giá hay không, thì bạn có đồng ý với tôi rằng, cuộc sống của bạn vẫn phải tiếp tục, con cái vẫn phải đến trường và cuộc sống về già vẫn phải trải qua (nếu không thì mất sớm)? Cái trượt đáng sợ nhất không phải là trượt giá đồng tiền, mà cái trượt giá tương lai con cái, trượt đi sự thịnh vượng tài chính của gia đình và trượt đi một tuổi già an nhiên tự tại!
SINH – LÃO – BỆNH – TỬ là chuyện chắc chắn 100% sẽ đến, vậy vui lòng và thật lòng cho tôi hỏi: Khi nằm viện, bạn muốn tự trả tiền hay có nơi khác trả thay? Khi phẫu thuật cả trăm triệu, bạn muốn đắng lòng rút hết tiền tiết kiệm sau bao năm chắt chiu ra để trả hay muốn có một ai đó trả thay bạn? Khi bị bệnh ung thư, giữa việc có ngay một khoản tiền lớn để đáp ứng nhu cầu điều trị và việc phải dùng tất cả tiền tích góp bao năm, vay mượn ai đó để đủ tiền điều trị thì bạn chọn cách nào? Còn không có một trở ngại nào cả thì “tuyệt vời ông mặt trời”, phước báu 3 đời mới có được, bạn được nhận tất cả khoản tiền tiết kiệm vào cộng một khoản lãi cũng không hề nhỏ.
Khi bạn có tôi trong nhà, bạn sẽ mãi không trượt giá, khi không có tôi, bạn có nguy cơ trượt giá bất cứ lúc nào! Không một ai có thể giúp bạn ngoài tôi! Alo cho tôi nhé! Tôi tên BẢO HIỂM NHÂN THỌ!