01/06/2025
42 TUỔI, LẦN ĐẦU KIẾM ĐƯỢC GẦN 25 TRIỆU - VÀ CUỘC SỐNG CŨNG ĐỔI HƯỚNG TỪ ĐÓ
Tôi tên Tâm, 42 tuổi.
Từng là nhân viên đóng gói hàng hóa cho một công ty thương mại.
Sáng 8h vô ca, tối 6h tan, lặp lại đều đặn suốt 11 năm - với mức lương 8 triệu.
Ổn định. Nhưng bí bách.
Tôi từng nghĩ, chắc mình sẽ làm công việc này đến hết đời.
Không phải vì yêu nghề. Mà vì… không biết còn làm được gì khác.
Cho đến một buổi chiều tháng Năm, tôi bị gọi lên phòng nhân sự.
“Hết đơn hàng rồi. Mình buộc phải giảm người…”
Tôi cười gượng, cúi đầu cảm ơn - mà trong lòng như ai rút cạn nhựa sống.
Về tới nhà, tôi không nói gì.
Chỉ ngồi ở hành lang, nhìn mấy bộ đồ bảo hộ mình từng mặc - rồi chợt thấy:
Cuộc đời này… mình chưa từng chọn nó.
Chỉ là cứ bị đẩy tới đâu - thì cố gắng tới đó.
Tối hôm đó, tôi lên YouTube.
Tình cờ xem được một video của anh Huân nói về làm YouTube giấu mặt bằng AI. Hóa ra trước khi thành công làm chủ doanh nghiệp, anh Huân cũng đã từng giống tôi bây giờ. Tôi nghĩ… biết đâu, đây chính là hình ảnh thành công của mình trong tương lai.
Tôi mở laptop. Máy cũ, gõ phím còn kêu lạch cạch. Không cần lộ mặt, không cần nói chuyện, không cần edit chuyên nghiệp, tôi bắt đầu gõ: “Những câu chuyện kỳ lạ chưa có lời giải”.
- Dùng ChatGPT để viết.
- Dùng ElevenLabs tạo giọng.
- Dùng CapCut dựng video.
- Dùng Canva làm thumbnail.
Video đầu có 37 view.
Video thứ 5 có 412 view.
Đến video thứ 16 - tôi bật được kiếm tiền.
Tháng đầu tiên, tôi rút được 800$, hơn gấp 2,5 lương hàng tháng của tôi khi còn là nhân viên đóng hàng.
Tôi không dám nói với ai.
Vì số tiền này, với người trẻ có thể là bình thường.
Nhưng với tôi - là lần đầu trong đời thấy tiền chảy về từ chính đầu óc và sự kiên trì của mình.
Bây giờ, mỗi ngày tôi vẫn mặc áo thun, ngồi góc bàn cũ, làm video đều như đi làm ca.
Tôi không còn thấy mình “vô dụng” nữa.
Tôi thấy mình có giá trị.
Và tôi tin, nếu mình tiếp tục - 10.000 đô, thậm chí 100.000 đô là điều hoàn toàn có thể.
Tôi không biết bạn bao nhiêu tuổi.
Không biết bạn đang làm gì, đang mệt mỏi ra sao.
Nhưng nếu bạn cũng từng nghĩ:
“Mình chắc chẳng làm được gì khác đâu…”
Thì tôi chỉ muốn nói: Bạn sai rồi.
Tôi là một người bình thường - còn bạn, có thể là người phi thường đang tạm quên mất điều đó.
Tuổi tác không phải là rào cản.
Nó chỉ là điểm xuất phát - để ta bước vào chương mới.