28/03/2022
[Tôi đã biết không phải mình đang “bán” bảo hiểm nhân thọ sau ngày hôm đó]
Một buổi chiều tàn, tôi đang ngồi chia sẻ giải pháp cho chị Bảy, một khách hàng đang muốn tham gia Bảo hiểm nhân thọ. Một cô bán ve chai từ ngoài cổng tiến vào. Qua trò chuyện tôi được biết đây chính là bà Tám, hàng xóm của chị Bảy. Sau khi chào hỏi xong, tôi vẫn tiếp tục chia sẻ những quyền lợi của chị Bảy có được trong hợp đồng mà chị sắp ký.
Tôi để ý thấy ánh mắt của cô Tám khá chăm chú nghe tôi nói. Đột nhiên, một câu hỏi làm tôi lặng người đi trong giây lát:
- Như cô, “trẩu” thì được bao nhiêu tiền?
(Trẩu, bùm beng, rum,…là những từ địa phương hay dùng để chỉ trường hợp rủi ro mà người trong ngành Bảo hiểm thường dùng là tử vong).
“Bệnh nghề nghiệp”, tôi liền quay sang cô Tám hỏi mấy câu:
- Cô năm nay đã ngoài sáu mươi chưa ạ?
- Cô 60 rồi con (cô Tám trả lời tôi).
- Cô làm công việc gì thế?
- Mua bán ve chai, con thấy đấy. (Cô chỉ tay ra chiếc xe máy cũ rích, chất đầy giấy vụn, sắt, lon bia,…)
- Bán ve chai như vậy, một năm cô để dành được nhiều không cô? (Hỏi vậy thôi, chứ tôi nghĩ trong lòng nhà cô đủ ăn là diễm phúc lắm rồi)
Cô chỉ cười hỏi:
- Bên con gói thấp nhất là bao nhiêu?
Lúc này tôi mới thật sự giật mình, nhưng cố trấn tĩnh và đáp: “Dạ 8 triệu đó cô”.
Cô nhắc lại câu hỏi ban đầu:
- Cô “trẩu” thì được bao nhiêu?
Tôi nhẩm tính tuổi, nghề nghiệp của cô và đáp:
- Dạ tầm 100 triệu đó cô.
- “Rồi, con làm đi”. Cô nói.
- ?????????
Tôi đứng hình trong vài giây, thật sự tôi biết được những câu chuyện từ đồng nghiệp đã từng bán bảo hiểm cho các chị bán ve chai, bán hàng rong thu có thu nhập “ba cọc, ba đồng”. Thật không ngờ, ngày ấy lại đến với tôi trong sự ngỡ ngàng đến vậy. Trong thâm tâm, ngay lập tức tôi nghĩ đến những từ lí do từ chối Bảo hiểm của rất nhiều khách hàng đã từng chia sẻ:
- Tiền đâu mà đóng.
- Đóng tiền vào Bảo hiểm rồi, đến lúc cần tiền thì sao.
- Tham gia thời gian dài, tâm lý không an tâm.
- Cần lựa chọn công ty nào cho phù hợp.
- Bảo hiểm có lừa đảo.
- Tôi được gì khi tham gia Bảo hiểm.
…..rất rất nhiều tính toán của khách hàng để ra được quyết định tham gia Bảo hiểm nhân thọ.
Tôi đánh bạo hỏi cô một câu:
- Cô ơi, sao cô lại ra quyết định tham gia Bảo hiểm nhân thọ nhanh đến vậy? Nhiều khách hàng của con có điều kiện hơn cô, nhưng họ vẫn có những băn khoăn, tính toán rất kĩ trước khi quyết định đó cô.
Cô chỉ cười nhẹ nhàng và đáp:
- Cô làm tới chết cũng không thể nào để dành được 100 triệu, đây là cách duy nhất giúp cô có ngay được tài sản lớn đến vậy. Để lại cho con, cháu nó làm ăn.
Chốt đơn. Nhìn trong ánh mắt cô lúc này hiện lên sự vui vẻ, tự tin hơn nhiều so với lúc đầu gặp tôi, nói cách khác đó làm niềm hạnh phúc.
Tôi tranh thủ hoàn thành hợp đồng cho cô và không quên chúc cô may mắn, sống khỏe cùng con cháu. Dù biết trong quãng thời gian sắp tới, chắc chắn cô sẽ phải làm chăm chỉ hơn, nhịn ăn, nhịn tiêu để dành tiền đóng phí Bảo hiểm, tâm tôi cảm thấy có chút áy náy. Nhưng đổi lại, tôi đã giúp cô đạt được tâm nguyện là có được một khối tài sản để dành lại cho con cháu, cho dù cô có ra đi bất cứ lúc nào. Tôi cũng đã tranh thủ kèm thêm cho cô 1 sản phẩm Bảo hiểm tai nạn vào hợp đồng vì nghĩ rằng công việc của cô đi lại ngoài đường nhiều, rủi ro có thể ập đến bất cứ lúc nào.
Cô ra về trước để chuẩn bị cơm nước cho gia đình, bóng dáng cô đi xa dần làm tôi nghĩ đến hình ảnh “cánh cò lặn lội bờ sông” trong câu ca dao nào đó (Tôi dốt văn lắm). Niềm vui hòa lẫn trong tâm trạng tôi lúc này thật sự cảm thấy hạnh phúc hơn cả khi ký được những hợp đồng mấy chục triệu. Và hợp đồng với chị Bảy cũng nhẹ nhàng được ký kết, chắc là nhờ hành động của cô Tám đã động viên tinh thần chị Bảy rất nhiều.
Ngẫm:
Một người mẹ như cô Tám, làm lụng cực khổ cả đời, chắt chiu từng đồng lẻ với mục đích để dành cho con, cho cháu, hy sinh tất cả những nhu cầu thiết yếu của bản thân để lại cho thế hệ sau 1 tài sản “vô cùng lớn lao”. Tôi xác định, tài sản này không dừng lại ở con số 100 triệu mà đó là tất cả tình yêu thương người mẹ dành cho con.
Đỉnh cao của sự tính toán là không toan tính gì hết, chỉ cần nghĩ cho những người bạn yêu thương nhất thì việc gì cũng có thể dám làm.
Sau hôm đó, tôi mới nhận thấy không phải tôi đang bán Bảo hiểm nhân thọ, mà chính là tôi đang bán:
- Ước mơ của người làm cha, làm mẹ.
- Tương lai bền vững của trẻ thơ.
- Sự bình yên trong cuộc sống.
- Tình yêu thương bao la của cha mẹ dành cho con.
- Trách nhiệm của người trụ cột dành cho gia đình.