Văn Phòng 1A Phạm Ngọc Thạch, lầu 6

Văn Phòng 1A Phạm Ngọc Thạch, lầu 6 Với mục tiêu hướng tới sự hoàn thiện chất lượng phục vụ, Manulife Việt Nam

04/11/2021

Cách đơn giản nhất để mở rộng các mối quan hệ:là hãy cho đi những lợi ích có thể có của bản thân mình trước.

02/11/2021

Nếu bạn thật sự tài năng, thì bạn sẽ không bao giờ sợ thiếu may mắn.

ĐỌC SÁCH CÓ ÍCH GÌ?Chuyện kể rằng, tại một ngôi chùa trên núi, có một vị sư phụ đều thức dậy sớm ngồi vào bàn để đọc sác...
01/11/2021

ĐỌC SÁCH CÓ ÍCH GÌ?

Chuyện kể rằng, tại một ngôi chùa trên núi, có một vị sư phụ đều thức dậy sớm ngồi vào bàn để đọc sách - dù những cuốn sách này đã cũ kỹ. Tiểu hòa thượng bên cạnh sư phụ thấy vậy, cũng cố gắng bắt chước sư phụ mình đọc sách.

Một ngày cậu hỏi sư phụ: " Thưa sư phụ, con đã cố gắng đọc những quyển sách như sư phụ nhưng vẫn không thể hiểu nó. Có những đoạn con hiểu, nhưng khi gấp sách lại thì quên nó ngay. Vậy đọc sách có lợi ích gì đâu?".

Vị sư phụ liền đứng dậy, lấy hết than trong giỏ đặt vào lò và nói: "Con hãy mang giỏ đựng than này ra ngoài sông và mang nước về giúp ta nhé!".

Vị tiểu hòa thượng làm theo lời dặn, nhưng toàn bộ nước chảy ra hết trước khi cậu quay về đến nhà. Sư phụ liền cười và nói: "Lần sau con cần đi nhanh hơn nữa". Rồi ông đưa lại cho cậu bé cái giỏ để đi lấy giỏ nước khác.

Lần này, cậu bé chạy nhanh hơn, nhưng cái giỏ đã trống rỗng khi cậu về đến nhà. Thở không ra hơi, cậu nói với sư phụ: "Chúng ta không thể đựng nước trong cái giỏ này được", và cậu định đi lấy cái xô để chứa nước.

Vị sư phụ liền nói: "Ta không muốn đựng nước trong chiếc xô mà là trong chiếc giỏ kia. Con có thể làm được điều này, do con chưa cố gắng hết sức đấy thôi". Vị sư phụ lại đưa cái giỏ và bảo cậu bé ra ngoài sông lấy nước lần nữa.

Mặc dù cậu biết điều đó không thể nhưng không muốn cãi lời sư phụ, cậu cố chạy nhanh hết sức, nước vẫn chảy hết ra ngoài giỏ trước khi cậu về đến nhà. Tiêu sư phụ nói: “Sư phụ nhìn này, thật là vô ích!".

"Con nghĩ nó vô ích? Hãy nhìn vào chiếc giỏ kia!", vị sư phụ nói.

Tiểu sư phụ liền nhìn vào chiếc giỏ và lần đầu tiên cậu nhận thấy rằng chiếc giỏ trông thật khác. Thay vì một chiếc giỏ đựng than cũ kỹ và bẩn, nó lại trông sạch sẽ.

"Đó là tất cả những gì xảy ra khi con đọc sách. Có thể con không hiểu hoặc không nhớ mọi thứ, nhưng khi đọc, sách sẽ làm thay đổi bên trong tâm hồn của con, như nước đã làm sạch giỏ than kia vậy".

Sưu tầm

KHI VỀ GIÀ BẠN SẼ HỐI HẬN VÌ ĐIỀU GÌ?1. Không theo đuổi ước mơ."Con có một giấc mơ, hãy đi mà bảo vệ nó. Khi người ta kh...
14/09/2020

KHI VỀ GIÀ BẠN SẼ HỐI HẬN VÌ ĐIỀU GÌ?

1. Không theo đuổi ước mơ.
"Con có một giấc mơ, hãy đi mà bảo vệ nó. Khi người ta không làm được việc gì, họ thường bảo con rằng: con cũng không làm được. Con muốn gì đó, hãy đi mà đạt lấy. Chấm hết!”. (Will Smith)

2. Không lập kế hoạch cho tương lai.
Nếu bạn không sắp xếp cuộc đời mình một cách đàng hoàng thì đừng hỏi tại sao cuộc sống của bạn lại được sắp xếp bởi người khác. Mà sắp xếp bởi người khác thì tốt xấu gì bạn cũng hứng hết.

3. Chờ đợi.
Thời điểm tốt nhất để hành động là ngay bây giờ hoặc không bao giờ. Nếu bạn không cố gắng chớp thời cơ ngay lập tức thì tư cách để hối hận sau này bạn cũng không xứng đáng.

4. Không coi trọng sức khỏe.
Sức khỏe là tài sản quý giá nhất hơn tất thảy mọi thứ trên đời. Và giường bệnh cũng là chiếc giường đắt nhất. Đừng để tháng năm mà bạn có thể có tất cả nhưng lại nằm trên giường bệnh nhìn thanh xuân trôi qua đi oan uổng.

5. Không dám liều lĩnh.
Có người nói với tôi rằng nếu vì sợ gãy chân mà không dám bước đi thì có khác nào chân đã gãy. Nếu không liều lĩnh ít nhất một lần trong đời, bạn mãi mãi và không bao giờ có tư cách để lên mặt dạy đời người khác.

6. Vô cảm.
Cách bạn cho đi chính là cách bạn nhận về. Bạn gieo đi những mầm xanh thì mới có tư cách nhận trái ngọt. Không ai có thể thu hoạch bội mùa khi mà không gieo nổi lấy một hạt giống tốt.

7. Không quan tâm đến gia đình.
Hãy gần gũi với gia đình của bạn, những người bạn yêu thương nhiều hơn nữa, cười với họ thật nhiều hơn nữa và sống có ích hơn nữa. Hãy cùng họ tạo nên nhiều niềm vui và kỉ niệm khi còn có thể. Vì họ chính là những người quan trọng nhất với bạn trên thế giới này.

8. Bỏ cuộc.
Nghe này, kiên trì đến cuối cùng chẳng phải rất ngầu hay sao.
Ngày hôm nay khi bạn bỏ cuộc sau này nếu có ai đó thành công với chính cơ hội mà bạn bỏ qua. Đừng, à không, vốn là bạn không có đủ tư cách để hối hận.

9. Sống vội.
Vội để không muộn chuyến tàu, chuyến bay hay lớp học còn nghe được chứ sống vội để làm gì vậy, để chết đúng giờ à?

10. Lo lắng quá nhiều.
Lo lắng giống như việc cầm cái ô đi loanh quanh chờ trời mưa. Vô nghĩa và phí công.

11. Không nói những điều bạn muốn nói.
Không ai có thể đáp ứng thứ bạn muốn mà bạn không chịu nói, cho nên sự như thế nào cũng là do bạn cả thôi, đừng trách ai.

Nguồn: Sống tích cực mỗi ngày

"SAO EM NGHĨ MÌNH XỨNG VỚI MỨC LƯƠNG ẤY?"--------------------------Nếu nhà tuyển dụng hỏi, bạn sẽ t...
04/09/2020

"SAO EM NGHĨ MÌNH XỨNG VỚI MỨC LƯƠNG ẤY?"
--------------------------
Nếu nhà tuyển dụng hỏi, bạn sẽ trả lời câu hỏi gây sốc đó như thế nào?

Đập bàn bỏ về? - Cách này chỉ dùng được khi nhà tuyển dụng hỏi thẳng toẹt ra. Nhưng tin mình đi, họ có vô số cách tế nhị hơn để hỏi.
Ngượng ngùng cười trừ? - Như thế lại thiếu tự tin quá. Mà không khịa được nhà tuyển dụng thì cũng mất vui.

Vậy mình làm sao cho ngầu đây?

1, Thiết lập một cái nhìn tổng quát trước: quỹ lương của một công việc bao gồm những gì?

Nhiều bạn đi phỏng vấn thường hay quan tâm đến chỉ hai thứ: lương net và bảo hiểm. Có lẽ do có vô số người đi trước đã truyền thụ về tầm quan trọng của hai thứ đó.

Mình thì lại chia lương thành 3 phần chính:

a, Phần cứng

Gồm lương cứng, phụ cấp ăn trưa, bảo hiểm, thưởng ngày lễ...
Đây là những phần mà nếu không có gì đột xuất, bạn chắc chắn được nhận đầy đủ.

Lương cứng quan trọng vì nó là thứ giấy trắng mực đen, được ghi rõ trong hợp đồng, và thường quyết định mức phúc lợi.
Nhiều công ty để lương cứng thấp nhưng phụ cấp cao, tổng tiền bạn nhận không đổi. Như vậy cũng được. Nhưng lương cứng cao vẫn tốt hơn về lâu dài.

Tổng phần cứng cần đảm bảo mức sinh hoạt thường ngày.

b, Phần mềm

Gồm thưởng KPI, hoa hồng, thưởng nóng, dịch vụ đi kèm như tập gym, quỹ công ty, team building hoặc du lịch... Đây là phần bạn sẽ được nhận nếu đạt điều kiện nhất định nào đó.

Một số công ty đặt phần này cực cao để kích thích nhân sự cày cuốc. Một số thì đặt như không đặt vì điều kiện cần luôn cao chót vót, chả bao giờ có người đạt. Công ty tốt là công ty có mức thưởng rõ ràng không lập lờ, không đánh đố.
Công ty nào lập lờ đánh đố trong khoản này thì đừng có vào làm cho phí thời gian. Lập lờ được trong tài chính sẽ lập lờ được trong vô số thứ khác.

c, Phần chìm

Gồm chi phí đi lại, thời gian cần bỏ ra để xử lý những công việc có liên quan tới công ty nhưng không được tính lương, lậu - ở một số công việc đặc thù...
Phần này thường ít bạn để ý và cũng khó để ý. Nhưng nó khá quan trọng.

Ví dụ: khi mọi phần khác tương đương, số ngày công là 24, giờ làm giả thiết là 8h, một công ty cách nhà 1,5h di chuyển, lương cứng 10 triệu thì số lương bạn nhận được trên một đơn vị thời gian sẽ thấp hơn công ty khác cách nhà 5p di chuyển, lương cứng 9 triệu.
Vì thời gian trung bình bạn bỏ ra cho công việc 10 triệu là tới 9,5h/ ngày.

=> So sánh mức lương giữa hai công ty là so cả ba phần, không phải chỉ một yếu tố nhỏ trong một hai phần.

Nắm được góc nhìn tổng quát gọi là “biết người”.

2, Bạn xứng đáng với mức lương bao nhiêu?

Cái này phụ thuộc vào vài yếu tố:

a, Đặc thù ngành nghề

Mỗi khối ngành khác nhau lại có một mức lương nhất định. Cùng có kinh nghiệm 3 năm trong ngành nhưng làm IT khác làm hành chính nhân sự.

b, Kỹ năng cơ sở của bạn

Bao gồm ngành nghề mà bạn được đào tạo, chứng chỉ liên quan, ngoại ngữ...
Nếu ứng tuyển vào vị trí truyền thông, các mặt khác tương đương thì nhân sự tốt nghiệp khối ngành xã hội sẽ có ưu thế lương hơn khối ngành kỹ thuật.
Kỹ năng cơ sở không cần nhiều hay xịn, mà cần có độ phù hợp cao với công việc ứng tuyển. Tốt nghiệp ngoại thương ra trường nhưng đòi làm dựng phim thì cũng nhận mức lương học việc thôi.

c, Kinh nghiệm làm việc

Cái này tính bằng năm. Có thể dễ dàng tìm kiếm thông tin về mức lương của từng ngành tương ứng với số năm kinh nghiệm bằng cách dò hỏi bạn bè người quen hoặc lên các group nghề nghiệp để hóng.

Đừng bao giờ nghe thiên hạ chém gió theo kiểu “mình biết có người làm được tận bằng này bằng này lương”.
Một là độ tin cậy rất yếu, hai là chỉ vài trường hợp cá biệt thì không đại diện được cho tình hình chung.

Hãy tìm hiểu mức lương trung bình.

d, Khả năng làm việc thực tế

Kinh nghiệm 3 năm tại một môi trường chuyên nghiệp sẽ khác hẳn với kinh nghiệm 3 năm làm toàn việc dễ dàng, nhàn tản, không có nhiều cơ hội va chạm, dù vẫn đúng ngành.

Mình thường có một bài test cho các ứng viên với những thang điểm nhất định.
Không cần biết bạn đi làm một năm hay ba năm, bài test đạt mức điểm nào tức là trình độ thực tế của bạn đang ở mức ấy.

Nếu không có bài test nào, bạn cũng có thể thử tự áng chừng khả năng của bản thân bằng cách hỏi han về công việc hàng ngày của những người anh em cùng ngành, rồi tự cân nhắc xem mình có làm được những việc tương tự hay không.

=> Tự định giá bản thân là một môn học khó. Nhưng vẫn phải học cho giỏi.

Nhất thiết không được định giá mình đáng 10 triệu chỉ vì “thằng bạn em làm 3 năm, lương 10 triệu, em cũng đi làm 3 năm nên em phải có mức lương 10 triệu”.
Biết đâu bạn đáng 11 triệu?

Làm gì cũng phải có căn cứ, nhất là khi trả lời câu hỏi “tại sao em đáng cái mức lương ấy?”.

Mục hai này tóm gọn bằng “biết mình”.

3, Bạn nên deal mức lương nào?

Điều này lại tiếp tục phụ thuộc vào vài yếu tố:

a, Giá trị bản thân bạn

Cái này đã được cân đo ở phần 2.

b, Mức độ tham vọng

Đây là phần lương cộng thêm vì những thứ bạn tin rằng bạn sẽ làm được trong tương lai gần.
Phần này mình thường tính bằng khoảng 7% giá trị lương của bản thân.

c, Khối lượng công việc thực tế

Cùng là một cái tên công việc như nhau, nhưng có thể công ty này cần trình độ cao, công ty kia lại chỉ cần nhân sự làm một số việc đơn giản nhất định thôi.

Trình độ cao, kinh nghiệm nhiều là thừa thãi nếu công ty không cần đến thế.
Bạn sẽ không được tính lương cho phần trình độ thừa này.

Ví dụ người ta cần trình độ trung cấp mà bằng tiến sĩ ứng tuyển thì không bao giờ có mức lương tiến sĩ đâu (là mình thì mình không nhận, vì bạn tiến sĩ này chắc chắn bị dở hơi).

Ngược lại, đừng vội mừng khi trung bình lương là 10 triệu nhưng công ty đặt cho bạn 15 triệu, họ làm thế tức là họ có cách để bạn phải tạo ra thêm giá trị bù lại phần lương chênh lệch.

d, Độ cần kíp của vị trí công việc

Nếu chỉ còn mỗi vị trí đó là sẽ đủ điều kiện chạy một dự án mới thì nhiều công ty sẵn sàng trả mức lương cao để tuyển được người nhanh.
Bạn cũng có nhiều lợi thế ép lương hơn trong trường hợp này.
Nhưng cá nhân mình phản đối vụ ép lương quá tay.

Muốn gắn bó lâu dài thì không bao giờ nên ăn tham. Đặc biệt là ăn tham của phe nhiều lợi thế hơn mình.

e, Lợi ích ngoài tiền bạc

Cái này bao gồm mối quan hệ, khả năng phát triển, độ tử tế của đồng nghiệp, mức yêu thích với vị trí công việc và vô số thứ khác.

Tiền bạc quan trọng, đi làm mà không cần tiền thì không bao giờ tiến bộ được.
Nhưng tiền bạc không phải là tất cả. Cuộc sống nếu chỉ có mỗi tiền thì hơi bị tầm thường.

=> Mục này gọi là “thức thời”. Nghĩa là biết tiến biết lùi đúng mực, tuỳ hoàn cảnh.

4, Bài này là cái nhìn cá nhân. Được viết dưới góc độ của một người từng đi xin việc vô số lần, từng làm qua trên mười công việc, và cũng từng tuyển dụng không dưới mười loại công việc khác nhau.
Thế có nghĩa là đây là một cái nhìn cá nhân có căn cứ. Nhưng không đúng tuyệt đối, chỉ mang giá trị tham khảo.

Mong rằng sẽ giúp ích phần nào cho các bạn.

Nhà tuyển dụng mà có hỏi vặn về mức lương, cứ lôi giấy bút ra gạch sơ đồ tính toán chi tiết cho họ thấy.

“Em tính toán tử tế chứ có bịa bừa ra đâu” - bảo họ vậy.

Tác giả: Thanh Lương Trà-

Ván cờ kết thúc, là Vua hay Tốt đều phải nằm chung vào chiếc hộp. Đến cuối cùng, giàu có hay nghèo khó, đứng trước cửa t...
29/08/2020

Ván cờ kết thúc, là Vua hay Tốt đều phải nằm chung vào chiếc hộp. Đến cuối cùng, giàu có hay nghèo khó, đứng trước cửa tử đều bình đẳng như nhau.

Vậy nên, hãy yêu thương và làm nhiều điều tốt, sống vui vẻ mỗi ngày.

Hãy tưởng tượng bạn sinh năm 1900!- Khi bạn 14 tuổi, Chiến tranh Thế giới bắt đầu và kết thúc với hơn 40 triệu người thư...
27/08/2020

Hãy tưởng tượng bạn sinh năm 1900!

- Khi bạn 14 tuổi, Chiến tranh Thế giới bắt đầu và kết thúc với hơn 40 triệu người thương vong.

- Khi bạn 16 tuổi, Đại dịch bệnh bại liệt ở Mỹ bùng nổ gây ra 27.000 trường hợp mắc bệnh và 6.000 ca tử vong ở Hoa Kỳ. Bệnh bại liệt chủ yếu ảnh hưởng đến trẻ em và đôi khi còn khiến những người sống sót bị khuyết tật vĩnh viễn.

- Khi bạn 18 tuổi, dịch cúm Tây Ban Nha kinh hoàng diễn ra. Với 3 đợt bùng phát mạnh ở 2 năm 1918, 1919 nhưng đã lấy đi sinh mạng của hơn 50 triệu người và khiến hơn 500 triệu người nhiễm bệnh.

- Khi bạn 29 tuổi, bạn sống sót qua cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu bắt đầu với sự sụp đổ của Giao dịch Chứng khoán New York, gây ra lạm phát, thất nghiệp và đói kém. Đây là thảm họa tài chính và kinh tế tồi tệ nhất của thế kỷ 20. Nhiều người tin rằng Đại khủng hoảng được châm ngòi bởi bởi vụ sụp đổ ở Phố Wall năm 1929, và sau đó trở nên trầm trọng hơn bởi các quyết sách tồi tệ của chính phủ Mỹ. Khủng hoảng kéo dài gần 10 năm và dẫn đến thất thoát một lượng thu nhập khổng lồ, tỷ lệ thất nghiệp kỷ lục và đầu ra sản xuất giảm đáng kể, đặc biệt là ở các Quốc gia công nghiệp hóa. Tại Mỹ, tỷ lệ thất nghiệp đạt gần 25% vào lúc đỉnh điểm của cuộc khủng hoảng năm 1933.

- Khi bạn 39 tuổi, Thế chiến II bắt đầu và kết thúc. Hơn 70 quốc gia với 1,7 tỷ người đã bị lôi cuốn vào vòng chiến, khoảng 60 triệu người chết, 90 triệu người tàn phế và nhiều làng mạc, thành phố bị phá hủy, thiệt hại về vật chất gấp 10 lần chiến tranh thế giới thứ nhất, bằng tất cả các cuộc chiến tranh trong 1000 năm trước đó cộng lại.

- Khi bạn 57 tuổi, Đại dịch cúm châu Á bùng nổ đã gây nên những ám ảnh kinh hoàng thời bấy giờ. Đại dịch do chủng virus cúm A H2N2 gây ra và đã khiến gần 2 triệu người thiệt mạng. Các khu vực bị ảnh hưởng bao gồm Trung Quốc, Singapore và Mỹ.

- Khi bạn 81 tuổi, Đại dịch HIV/AIDS đã gây nên nỗi khiếp đảm trên toàn thế giới. Tính tới thời điểm hiện tại, hơn 75 triệu người đã nhiễm bệnh và 32 triệu người đã tử vong và vẫn tiếp tục lây nhiễm, chưa có biện pháp điều trị triệt để.

Một đứa trẻ sinh năm 1985 nghĩ rằng ông bà của mình không biết cuộc sống khó khăn như thế nào, nhưng họ đã sống sót qua nhiều thảm họa.
Hôm nay chúng ta có tất cả sự thoải mái trong một thế giới mới, giữa một đại dịch mới. Nhưng người ta phàn nàn vì phải đeo khẩu trang. Người ta phàn nàn vì phải ở lại nhà của mình, có thức ăn, điện, nước chạy, wifi, thậm chí Netflix! Không thứ nào từng tồn tại hồi xưa. Nhưng nhân loại đã sống sót qua những hoàn cảnh đó và không bao giờ mất niềm vui sống.

Một thay đổi nhỏ trong quan điểm có thể tạo ra phép màu. Chúng ta nên biết ơn vì chúng ta còn sống. Chúng ta nên làm tất cả những gì cần làm để bảo vệ và giúp đỡ lẫn nhau.

CHUYỆN RẤT NGẮN, NHƯNG LAN TỎA ĐẾN RẤT NHIỀU NGƯỜI...Tôi lên giường ngủ lúc 11 giờ khuya, bên ngoài trời đang có ...
27/08/2020

CHUYỆN RẤT NGẮN, NHƯNG LAN TỎA ĐẾN RẤT NHIỀU NGƯỜI...

Tôi lên giường ngủ lúc 11 giờ khuya, bên ngoài trời đang có tuyết rơi. Tôi co ro rúc vào trong chăn, cầm chiếc đồng hồ báo thức lên xem thì phát hiện nó đã ngừng hoạt động từ lúc nào, tôi đã quên không mua pin cho nó.

Bên ngoài trời lạnh như thế, tôi quả thực không muốn phải ngồi dậy, liền gọi điện thoại cho mẹ: “Mẹ ơi, đồng hồ báo thức của con hết pin rồi, ngày mai con có cuộc họp công ty, khoảng 6 giờ mẹ gọi điện đánh thức con dậy nhé!”.

Mẹ ở đầu dây bên kia giọng như đang ngái ngủ, nói: “Được rồi, mẹ biết rồi!”.

Sáng hôm sau, điện thoại báo thức vang lên trong lúc tôi còn đang mộng đẹp. Ở đầu dây bên kia, mẹ nói: “Con gái mau dậy đi, hôm nay con còn có cuộc họp đấy”.

Tôi mở mắt nhìn đồng hồ, mới có 5h40, liền cảm thấy khó chịu mà cằn nhằn mẹ: “Chẳng phải con nói 6 giờ mới gọi con dậy sao? Con còn muốn ngủ thêm một lát nữa, lại bị mẹ làm phiền rồi”.

Mẹ ở đầu dây bên kia lặng im không nói gì, tôi cũng cúp điện thoại…

Tôi ngồi dậy rửa mặt, chải đầu rồi ra khỏi nhà. Thời tiết thật lạnh, khắp nơi toàn là tuyết, trời đất chỉ một màu.

Tại ga xe bus tôi không ngừng dậm chân cho đỡ lạnh, trời vẫn còn tối đen như mực, đứng bên cạnh tôi là hai ông bà lão tóc bạc trắng.

Tôi nghe ông lão nói với bà: “Bà xem xem, cả đêm ngủ không yên giấc, mới sáng sớm đã thúc tôi dậy rồi, nên giờ mới phải chờ lâu như thế”.

Năm phút sau, cuối cùng xe bus cũng đã tới. Tôi vội bước lên xe, tài xế là một người thanh niên còn rất trẻ, anh ta chờ tôi lên xe rồi vội vã lái xe đi.

Tôi nói: “Khoan đã! Anh tài xế, phía dưới còn có hai ông bà lão nữa, thời tiết lạnh như thế mà họ đã đợi từ rất lâu rồi, sao anh không chờ họ lên xe mà đã đi rồi?”.

Anh ta ngoảnh đầu lại, cười nói: “Không sao đâu, đó là cha mẹ của tôi đó. Hôm nay là ngày đầu tiên tôi lái xe bus, nên họ đến xem tôi đấy”.

Tôi đột nhiên rơi lệ, nhìn lại dòng tin nhắn của cha tôi: “Con gái, mẹ của con cả đêm ngủ không được, mới sáng sớm đã tỉnh dậy, bà ấy lo con sẽ muộn giờ”…

Người Do Thái có một câu ngạn ngữ: “Lúc cha mẹ cho con thứ gì, con đều nở nụ cười; lúc con cái cho cha mẹ thứ gì, cha mẹ khóc”.
Cả đời này, người có thể làm cho chúng ta mọi thứ mà không cầu báo đáp chỉ có cha mẹ, vậy nên, dù thế nào cũng đừng phàn nàn họ, hãy thông cảm cho họ, quan tâm tới họ.

Hãy trân trọng từng phút giây bên cha mẹ, bởi không ai biết được khi nào họ sẽ rời xa ta mãi mãi.
Khi cha mẹ còn hãy luôn nở nụ cười, hãy luôn quan tâm chăm sóc tới họ, đừng để cha mẹ mỏi mắt ngóng trông mà không nhìn thấy hình bóng của bạn.

Khi bạn chập chững bước đi, chỉ có cha mẹ là người nắm lấy đôi bàn tay nhỏ bé, dìu dắt bạn đi những bước đầu đời.
Khi bạn cất tiếng khóc chào đời, chỉ có cha mẹ là người hạnh phúc nâng niu bạn trong vòng tay, cũng chỉ có cha mẹ là người ngày đêm bỉm sữa, chăm sóc bạn từng miếng ăn giấc ngủ.

Khi bạn đau ốm, chỉ có cha mẹ là người mất ăn mất ngủ, ngày đêm túc trực bên giường bệnh. Vì bạn, dẫu phải bán đi khối tài sản cuối cùng trong tay, họ vẫn sẵn sàng.

Khi bạn gặp khó khăn trắc trở, hay khi cả thế giới đều quay lưng với bạn, thì cha mẹ vẫn luôn ở bên che chở bạn, vỗ về bạn. Thời gian có thể làm lòng người thay đổi, nhưng vĩnh viễn không thể thay đổi tình yêu cha mẹ dành cho bạn.

Đôi khi nỗ lực bản thân như thế nào cũng ko bằng việc chọn lựa đúng nơi có thể giúp mình phát triển.Chọn lựa đúng, quan ...
18/06/2020

Đôi khi nỗ lực bản thân như thế nào cũng ko bằng việc chọn lựa đúng nơi có thể giúp mình phát triển.
Chọn lựa đúng, quan trọng hơn sự nỗ lực.

Giữa làn mưa đổ, những đứa trẻ không có ô, chỉ có thể nhắm mắt lại mà bước tiếp về phía trước.  .
15/06/2020

Giữa làn mưa đổ, những đứa trẻ không có ô, chỉ có thể nhắm mắt lại mà bước tiếp về phía trước.
.

CHÚNG TA THẬT RA ĐÃ CHẾT TỪ BAO GIỜ ?22 tuổi, bạn tốt nghiệp đại học, vì chuyên ngành của bạn không dễ tìm việc, mấy năm...
10/06/2020

CHÚNG TA THẬT RA ĐÃ CHẾT TỪ BAO GIỜ ?

22 tuổi, bạn tốt nghiệp đại học, vì chuyên ngành của bạn không dễ tìm việc, mấy năm đầu bạn phải chạy xe ôm, giao hàng nhanh (việc không nặng đầu óc nhưng mệt sức, bạn không thích công việc này).

24 tuổi, bạn tìm được việc làm, công việc tiền lương cũng không cao, còn thường xuyên phải tăng ca đến tận đêm khuya (làm nhiều nhưng lương chẳng bao nhiêu, bạn chán nản không thích công việc này).

30 tuổi, bạn kết hôn, đối tượng do bà mối giới thiệu, cha mẹ hỏi bạn có thích cô gái ấy không, bạn gật đại: "thích ạ"

33 tuổi, sức khỏe bạn càng ngày càng kém đi, tăng ca càng ngày càng ít, tốc độ thăng tiến cũng càng ngày càng chậm. Cô vợ được bà mối ban cho nói với bạn: "con gái mình sắp lên mẫu giáo, song ngữ một tháng 6 triệu." Bạn nhíu mày, cô ấy nhìn bạn tỏ vẻ bực dọc nói: "con anh Lộc, một tháng 12 triệu kìa! Anh đã như vậy, anh muốn con anh cũng thất bại sao?!"
Bạn im lặng, trở về phòng đưa vợ 12 triệu, tiền ấy bạn tính sinh nhật tự thưởng cho mình bộ máy tính mới.

36 tuổi, con vào lớp một. Thầy nói năm lớp một rất quan trọng, bạn cười nói: "vâng vâng vâng, xin thầy quan tâm cháu dùm em", thầy thấy bạn chưa hiểu, phải nói rõ lại rằng: "phụ đạo một tháng khoảng...v..v."
Năm lớp sáu, cô nói cấp hai rất quan trọng, bạn cười nói: "vâng vâng vâng, em đang tính lên đóng tiền học thêm cho cháu."

Có một ngày về đến nhà, con bé nói với bạn: "ba, con muốn học piano".

Dù bạn không còn phân vân nữa, câu nói "ba hiện tại mua không nổi" những tháng năm qua bạn đã nói nhiều, nhưng lần này lại không thể nói nên lời.

Cũng may con gái tương đối hiểu chuyện, bé nói: "không sao đâu ba, không được thì con học guitar cũng tốt." Bạn nhìn con gái ngoan, thấy vui vui trong lòng.

46 tuổi, con gái học phổ thông ở một trường không tồi lắm.

Một ngày nọ, bạn đang họp, nhận được điện thoại của giáo viên, trong điện thoại nói con bạn đánh nhau ở trường, mời phụ huynh lên trường giải quyết. Bạn rụt rè xin cấp trên kém hơn bạn 5 tuổi cho nghỉ, tới trường lại bị thầy dạy dỗ một trận: "anh làm phụ huynh mà không biết dạy con", bạn cười cười, vâng vâng vâng.

49 tuổi, con gái lên đại học.

Chuyên môn con học, bạn nhìn vào chẳng hiểu gì. Bạn chỉ biết công việc này chắc chắn không dễ tìm, mà học phí lại cực cao.

Một đêm nọ, bạn say khướt, về nói chuyện với con. Bạn nói những lời mà bạn từng rất ghét, "phải vì công việc sau này mà nghĩ, chọn nghề nào hot, đừng làm theo ý con nữa."

Bạn và con từ nói chuyện thành cãi lộn. Bạn phát hiện bạn già rồi, không cãi lại con gái nữa. Bạn nói không lại con bé, chỉ có thể hét: "tao là ba của mày đó!"

Con bé nhìn bạn, biết có tranh luận thế nào cũng vô ích, bạn không muốn nghe nữa. Khi con bé về phòng, bạn nghe vọng lại một câu: "con không muốn sống giống như ba."

Bạn không biết sao lại ngồi khóc, 50 tuổi đầu ngồi khóc.

Chắc là do rượu cay quá, có phải không?

Chắc là do rượu cay quá rồi...

55 tuổi, con gái đi làm, dường như đã cảm thông với bạn một chút.
56 tuổi, con gái kết hôn.

Bạn hỏi con có thích cậu trai kia không. Con bé quả quyết: "thích ạ."
Bạn rất vui mừng.

60 tuổi, vất vả cả một đời, bạn muốn đi du lịch một chút.

Nửa kia đã bên bạn 30 năm qua, nhưng bạn vẫn thế, thích cô ấy hay không cũng không rõ.

Bạn và cô ấy bắt đầu tính đường đi du lịch. Đã nhiều năm như vậy, cả hai vẫn bất đồng, vẫn cãi nhau. Rồi đâu cũng vào đấy, tất cả đã chuẩn bị xong, thì con gái nói: "ba má, chúng con bận rộn quá, giúp chúng con trông con nha?"
Bạn rút vé máy bay, lại về như 30 năm trước.

70 tuổi, con của con gái cũng đã khá lớn, không cần mỗi ngày trông nom nữa. Bạn quyết định nói: "nhất định phải đi chơi một chuyến."
Thế nhưng cây gậy trong tay chỉ có thể giúp bạn đi xuống vườn hoa dưới lầu mà thôi.

73 tuổi, bạn nằm trên giường bệnh viện, tỉnh lại sau hôn mê, xung quanh đầy người, bạn mơ mơ màng màng trông thấy bác sĩ lắc đầu, người chung quanh thần sắc trang nghiêm.

Bạn nhận ra, bạn sắp chết rồi.

Bạn không có chút sợ hãi.

Bạn đột nhiên tự hỏi "ta thực ra đã chết từ lúc nào?"

Bạn nhớ đến hôn lễ năm 30 tuổi,

Hóa ra, lúc đó, bạn đã chết rồi...

Trước lúc lâm chung 3 giây, 73 năm cuộc đời bạn tua ngược lại về trước, 1 giây, 2 giây trôi qua, mặt bạn không chút cảm xúc.

Giây thứ 3, bạn đột nhiên cười.

Đó là năm 15 tuổi, bạn trông thấy một cậu bé đang gặm ổ bánh mì, đeo cặp đi theo một đám học sinh khác. Cậu bé ấy đi qua ban công của cô bé nhà bên, hướng mắt nhìn về phía cửa sổ.

Đó là cô bé mà bạn thầm thương năm 15 tuổi,

Bạn nghĩ không ra nàng trông như thế nào, bạn cố gắng nhớ lại.

3 giây trôi qua, người bên cạnh đột nhiên gào khóc, bạn rơi vào màn đêm không hay biết gì nữa.
______

👉 Nhân sinh bỏ qua nhau là chuyện thường tình, bạn đôi lúc có thể đổ thừa cho bất kì một lý do khách quan nào đấy, nhưng chuyện quyết định bản thân sống như nào vẫn thực sự nằm trong tay của bạn, do bạn lựa chọn!

👉 Tại thời điểm này, nếu vẫn có thể mở mắt dậy mỗi sáng, hãy cứ làm việc mình muốn, kết hôn với người mình thực sự yêu thương, không sống theo miệng người khác, có lập trường đúng đắn của riêng mình. Để khi nhắm mắt xuôi tay, bản thân cũng không hối hận vì mình đã có một đời ý nghĩa.

NGƯỜI TA CHỈ HỐI HẬN VỀ NHỮNG VIỆC CHƯA LÀMKhi chương trình truyền hình hỏi ông cụ 76 tuổi dưới đây về việc có muốn nhắn...
09/06/2020

NGƯỜI TA CHỈ HỐI HẬN VỀ NHỮNG VIỆC CHƯA LÀM

Khi chương trình truyền hình hỏi ông cụ 76 tuổi dưới đây về việc có muốn nhắn nhủ gì cho chính mình ở tuổi 18 không ? thì cụ đã nói như sau :

"Ê Hideo, tao là mày ở tuổi 76 đây. 😎

Mày đã cố gắng mơ ước dự thi đại học đô lập lập Tokyo và đại học Waseda, và để mày đỡ mất thời gian thì tao thông báo mày luôn kết quả trước là....mày tạch 2 cái trường này trong 2 năm và cuối cùng vào đại học Chuo, cố gắng nha mài =))

Ê, Hideo, khoẻ không mày ?

Tại nơi làm việc, mày sẽ gặp một cô gái với một khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xinh, đáng yêu, đó là Hanachan. Mày đã từng lưỡng lự việc cầu hôn cô ấy, hãy đừng chần chờ mà ngay lập tức mà hay nói với cô ấy ngay đi, bởi sau 2 năm, cô ấy sẽ ra đi vì bệnh.

Mày sẽ cảm thấy hối hận, buồn bã và sẽ không bao giờ quên được điều này. Bởi lý do đó, nên dù đã trở thành ông lão 76 tuổi nhưng vẫn độc thân. Hideo, hãy thay tao gửi lời nói này tới cô ấy : "Hanachan, trong cuộc đời anh, em là người con gái anh yêu nhất - Hanachan, ANH YÊU EM !"
-------------------------------------------------
Thế đó, sau này khi trở nên già đi, chẳng còn đủ sức đứng dậy nữa, người ta sẽ chỉ nằm bẹp dí một chỗ mà nuối tiếc. Tiếc vì đã không can đảm hơn, tiếc vì đã quá lười, tiếc vì chưa một lần nói lời yêu thương, ...
Và chắc chắn rằng, nếu có 1% cơ hội nào đó được quay ngược về quá khứ, họ sẽ làm tất cả mọi điều để hiện tại không nuối tiếc nữa.
Còn bạn, bạn có từng hối tiếc vì điều gì?

Nguồn: RBooks

Address

1A Phạm Ngọc Thạch, Phường Bến Nghé, Quận 1
Ho Chi Minh City
700000

Opening Hours

Monday 09:00 - 17:00
Tuesday 09:00 - 17:00
Wednesday 09:00 - 17:00
Thursday 09:00 - 17:00
Friday 09:00 - 17:00
Saturday 09:00 - 17:00
Sunday 09:00 - 17:00

Telephone

0933258818

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Văn Phòng 1A Phạm Ngọc Thạch, lầu 6 posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share