Bảo Hiểm Hạnh Phúc và Bình An

Bảo Hiểm Hạnh Phúc và Bình An Happy And Young Generation

Lịch sử gọi tên HLV Kim Sang S*k!✅ Tỷ lệ thắng 100% ở cấp độ U22, và giờ là nhà vô địch SEA Games 33 ngay trên đất Thái....
18/12/2025

Lịch sử gọi tên HLV Kim Sang S*k!

✅ Tỷ lệ thắng 100% ở cấp độ U22, và giờ là nhà vô địch SEA Games 33 ngay trên đất Thái.

Chưa dừng lại ở đó, nhà cầm quân người Hàn đã chính thức vượt qua cả HLV Park Hang Seo, khi trở thành người đầu tiên trong lịch sử bóng đá Việt Nam sưu tập đầy đủ 3 danh hiệu Đông Nam Á trong cùng một năm 2025:

🏆 AFF Cup cùng ĐTQG
🏆 Giải vô địch Đông Nam Á cùng U23 Việt Nam
🏆 SEA Games cùng U22 Việt Nam

Một năm “quét sạch khu vực”, một hành trình vô tiền khoáng hậu, nơi tên tuổi Kim Sang S*k được khắc sâu trong lịch sử bóng đá Việt Nam! 🇻🇳

Chúc mừng Ngày Thị Trường Bảo hiểm Việt Nam - 18/12/2025Ai nói xe duyên chỉ xuất hiện trong mùa cưới hỏi!Trong ngành bảo...
18/12/2025

Chúc mừng Ngày Thị Trường Bảo hiểm Việt Nam - 18/12/2025

Ai nói xe duyên chỉ xuất hiện trong mùa cưới hỏi!
Trong ngành bảo hiểm, xe duyên còn thể hiện qua công việc hàng ngày.

Đó là xe duyên sức khỏe với những thói quen tốt, với kế hoạch bảo vệ tài chính vững vàng cho tương lai cùng một tinh thần XANH phơi phới! 🍃

Nhân Ngày Thị trường Bảo hiểm Việt Nam (18/12), Manulife xin tri ân những người đang cống hiến cho ngành B ảo H iểm, đang xe hàng ngàn duyên lành, vạn duyên Xanh, giúp hàng triệu người Việt an tâm sống khỏe toàn diện 🌿💚

P/s. “Ông Tơ Bà Nguyệt” xe duyên lành, xin mời điểm danh! 🙌🏻,
—> có Diễm Ly nhé!

̂́thơnmỗingày

Mỗi lần họp Team là TINH THẦN và KĨ NĂNG của chúng mình được nâng lên thêm một bậc mới.
25/11/2025

Mỗi lần họp Team là TINH THẦN và KĨ NĂNG của chúng mình được nâng lên thêm một bậc mới.

CÔNG LÝ KHÔNG CHỈ LÀ LUẬT LỆ, MÀ CÒN...Căn phòng xử án bỗng im phăng phắc khi Helen bước vào.Bà đã 91 tuổi, cao chưa đến...
12/11/2025

CÔNG LÝ KHÔNG CHỈ LÀ LUẬT LỆ, MÀ CÒN...

Căn phòng xử án bỗng im phăng phắc khi Helen bước vào.

Bà đã 91 tuổi, cao chưa đến 1m50, mặc áo bệnh viện, cổ tay bị còng — trông giống một người bà yếu ớt hơn là một tội phạm bị đưa ra xét xử.

Thẩm phán Marcus nhìn xuống hồ sơ: tội danh trộm cắp nghiêm trọng. Rồi ông ngước lên nhìn Helen. Có điều gì đó ở đây hoàn toàn không đúng chỗ.

Trong suốt 65 năm, Helen và chồng bà, George (88 tuổi), sống một cuộc đời lặng lẽ và ổn định. Mỗi ngày của họ xoay quanh thuốc tim của George — mười hai viên nhỏ giữ cho ông còn sống. Họ luôn xoay xở được với thu nhập khiêm tốn, cho đến khi một khoản thanh toán bị bỏ lỡ khiến bảo hiểm bổ sung của họ bị hủy.

Tại hiệu thuốc, Helen phát hiện đơn thuốc hàng tháng của George giờ đây có giá 940 đô la, thay vì 50 đô như trước. Bà trở về tay trắng, nhìn tình trạng của chồng dần tệ đi — hơi thở yếu dần, tiếng ngực khò khè — và biết rằng ông đang dần rời xa bà.

Sau ba ngày dằn vặt, Helen làm điều duy nhất bà có thể nghĩ đến. Bà quay lại hiệu thuốc, và khi dược sĩ quay lưng đi, bà nhanh chóng gom thuốc vào túi xách. Bà chưa kịp ra khỏi cửa thì chuông báo động vang lên.
Tại đồn cảnh sát, huyết áp của bà tăng vọt đến mức nguy hiểm, buộc nhân viên y tế phải đưa bà đi cấp cứu. Và giờ đây, bà đứng trước mặt thẩm phán — gầy yếu, run rẩy, vẫn mặc áo bệnh viện.
“Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ thấy một ngày như thế này, thưa ngài,” bà thì thầm.
Hàm của thẩm phán Marcus siết chặt.
“Nhân viên,” ông nói khẽ, “hãy tháo còng cho bà ấy.”
Rồi ông quay sang công tố viên: “Tội trọng ư? Vì chuyện này sao?”

Helen bật khóc.
“Ông ấy… không thở được,” bà nghẹn ngào. “Tôi không biết phải làm gì khác.”
Giọng thẩm phán vang dội khắp phòng xử:
“Đây không phải là một tội phạm. Đây là bản cáo trạng cho sự thất bại của chúng ta.”
Ông bác bỏ toàn bộ cáo buộc ngay lập tức, rồi tuyên bố tạm dừng phiên tòa — đồng thời ra lệnh cho các nhân viên xã hội của bệnh viện đến thăm George trong ngày hôm đó.
“Bà Miller sẽ không bị tính phí cho thời gian nằm viện,” ông tuyên bố. “Và chồng bà sẽ nhận được thuốc ngay hôm nay. Không phải ngày mai — mà hôm nay.”

Khi các phóng viên sau đó hỏi về quyết định của mình, thẩm phán Marcus chỉ đáp:
> “Công lý không chỉ là luật lệ. Đó là khả năng nhận ra khi nào hệ thống đã thất bại. Người phụ nữ ấy không phải là kẻ trộm — bà ấy là một người vợ không chịu buông tay.”
__________
Nguồn: ST

Có những điều không thể giải thích được. Bản năng sinh tồn, sự kiên cường của người Lý Sơn - Quảng Ngãi. Hay là có một p...
08/11/2025

Có những điều không thể giải thích được. Bản năng sinh tồn, sự kiên cường của người Lý Sơn - Quảng Ngãi. Hay là có một phép màu thật sự, và chắc là Trời Phật thương!

Theo nguồn tin từ một người con Quảng Ngãi.
Chú Quang đã 2 ngày trôi dạt trên biển.
Chiều ngày 6/11, thúng câu trôi khoảng 2 giờ thì tối mịt, mưa trắng trời.
Đến khoảng 20h cùng ngày, thúng bị sóng lật úp, 3 người văng xuống biển.
Cả 3 ôm nhau trôi dạt được một lúc thì C. đuối sức nên buông tay rồi bị cuốn trôi.
Chú Quang và anh Sanh bám vào nhau tiếp tục trôi. Đến gần nửa đêm cả hai cũng lạc nhau.
Sáng ngày 7/11, chú Quang thấy chiếc tàu hàng xuất hiện, chú kêu cứu nhưng không thành công.
Sau đó có 5 chiếc tàu nữa đi qua nhưng vẫn không nghe tiếng chú Quang kêu cứu.
Sáng 8/11, chiếc tàu thứ 7 xuất hiện, đây là tàu Hải Nam 39, chú Quang cố bơi đến phía trước hướng di chuyển của tàu và kêu cứu. Rất may mắn là các thuyền viên trên tàu đã phát hiện ra chú đang trôi dạt.
Chiều 8/11, anh Sanh và người còn lại cũng được cứu.

Đội ơn Trời Phật và nể phục nghị lực sống giữa đại dương bao la!

CƠM NHÀ LÂU LÂU PHA VỊ MẶN và CHÁTBữa cơm nhà không chỉ là chuyện ăn uống, khi người trẻ quên học cách biết ơnTối muộn, ...
05/11/2025

CƠM NHÀ LÂU LÂU PHA VỊ MẶN và CHÁT

Bữa cơm nhà không chỉ là chuyện ăn uống, khi người trẻ quên học cách biết ơn

Tối muộn, khi vừa chìm vào giấc ngủ, Ngân chợt nghe tiếng nức nở xen lẫn những lời than vọng ra từ ngoài phòng khách. Ban đầu, cô tưởng đó là âm thanh từ chiếc ti vi nhà hàng xóm, nhưng rồi giọng mẹ vang lên rõ ràng trong màn đêm tĩnh mịch: “Nấu gì thì ăn nấy đi, dễ chịu chút đi. Có biết là tao nhức đầu lắm không? Ngày nào cũng phải tính coi ăn cái gì, cho đúng số tiền, vừa ý người này, vừa ý người kia...Thôi bây giờ cứ ăn ngoài hết đi cho tao khỏe cái thân già, để tao sống thêm được vài năm.”

Giọng mẹ run run, khàn đặc vì mệt mỏi. Tiếp đến là giọng của ba, người ít nói nhất nhà: “Không muốn mập thì ăn ít tinh bột lại, đừng ăn đồ ăn nhanh. Cứ kén chọn riết, ai mà chịu nổi.”

Từng lời nói như mũi kim xuyên qua màn đêm. Chỉ vài câu đối đáp ngắn ngủi, nhưng đủ để Ngân hiểu hết câu chuyện: đứa em trai vừa mới đi làm về lại phàn nàn chuyện cơm nước. Nó bảo ăn ở nhà không ngon, đồ nhiều dầu mỡ, dễ tăng cân; muốn ăn “healthy” như người ta trên mạng. Một chuyện tưởng chừng nhỏ thôi, nhưng đủ làm dậy sóng trong căn nhà vốn yên bình.

Sáng hôm sau, nhìn gương mặt mẹ thẫn thờ bên bàn ăn, Ngân cảm thấy một nỗi nhói lòng len vào tim. Bao năm nay, mẹ vẫn là người đầu tiên thức dậy trong nhà. Bà lật từng tờ giấy ghi chợ, đong từng lạng thịt, cân từng bó rau, tính toán sao cho vừa túi tiền mà vẫn đủ chất dinh dưỡng cho cả nhà. Vậy mà giờ đây, chỉ vì vài lời than của đứa con, tất cả những cố gắng ấy bỗng hóa thành vô nghĩa.

Còn đứa em trai lớn lên giữa thời đại công nghệ, quen sống trong tiện nghi, quen có mọi thứ chỉ bằng một cú chạm. Đi làm mấy năm trong ngành game, thu nhập khá, nhưng trong cuộc sống vẫn thiếu một điều: trải nghiệm về sự vất vả của người khác.
Cậu không biết rằng, để có một bữa cơm giản dị, mẹ phải tính từng đồng tiền điện, tiền gas; phải cân nhắc hôm nay ăn gì để ngày mai không trùng món, sao cho vẫn ngon miệng cho cả nhà.

Ngân chợt nhớ lại có lần mẹ từng nói: “Càng nhiều lựa chọn, con người càng dễ quên đi lòng biết ơn.”

Giờ đây, câu nói ấy vang lên trong tâm trí cô như một lời cảnh tỉnh.

Tuổi trẻ hôm nay thông minh, năng động, biết chăm sóc sức khỏe, biết yêu bản thân, điều đó rất đáng quý. Nhưng điều đáng lo là, trong khi học cách yêu mình, nhiều người lại quên mất những người đang âm thầm yêu thương và chăm sóc mình mỗi ngày.

Họ biết cả trăm công thức “ăn sạch”, “uống detox”, “giữ dáng”, nhưng lại không biết rằng một lời cảm ơn, một cái ôm mẹ, hay một bữa cơm không chê bai chính là “liều thuốc tinh thần” quý giá nhất.

Cô nghĩ, lỗ hổng lớn nhất của giới trẻ hôm nay không phải là thiếu kiến thức, mà là thiếu văn hóa truyền thống, thiếu cái tâm biết nghĩ cho người khác. Người ta học đủ điều trên mạng, nhưng dường như quên mất cách lắng nghe, thấu hiểu và cúi đầu biết ơn cha mẹ.

Chiều nay, Ngân bước ra khỏi phòng, thấy mẹ ngồi gục bên bàn ăn, chén cơm vẫn còn dang dở. Cô lặng lẽ rót cho mẹ ly nước, khẽ nói: “Mẹ nghỉ sớm đi. Ngày mai con nấu.”

Mẹ ngẩng đầu, nở một nụ cười mệt mỏi mà hiền hậu, ánh mắt như thể vừa tha thứ cho cả thế giới. Khoảnh khắc ấy, cô hiểu ra: Gia đình không cần những bữa ăn sang trọng, chỉ cần những tấm lòng biết trân trọng lẫn nhau.

Người già cần được thấu hiểu. Người trẻ cần được dạy yêu thương. Giữa hai điều ấy là khoảng cách mà chỉ có văn hóa truyền thống: lòng hiếu thảo, lòng biết ơn và sự tôn kính mới có thể lấp đầy. Bởi vì, nếu không học cách quan tâm từ trong mái nhà nhỏ, con người sẽ mãi chỉ là những người lớn chưa thật sự trưởng thành.

Nguồn: ST

BẢN LĨNH - MAY MẮN - KỲ TÍCH Tôi đã xem đi xem lại clip cả chục lần. Trong cơn lũ, cháu bé này bị nước cuốn trôi trên sô...
30/10/2025

BẢN LĨNH - MAY MẮN - KỲ TÍCH

Tôi đã xem đi xem lại clip cả chục lần.
Trong cơn lũ, cháu bé này bị nước cuốn trôi trên sông Hàn, đến đoạn Cầu Rồng, Đà Nẵng thì may mắn được phát hiện và cứu.

Thoát chết, cháu vẫn bình thản, không la hét, không kêu khóc, trên mặt không chút hoảng loạn hay sợ hãi, chỉ thở gấp vì mệt. Và rồi điềm nhiên bóc kẹo ăn. Nhỏ tuổi, nhưng cháu đã tỏ ra đầy bản lĩnh sống. Trên hết: bơi giỏi. Bản lĩnh được bồi đắp bằng kỹ năng, tạo nền kỳ tích.

Thật sự nể bản lĩnh, nghị lực sống của cậu bé!

P/S: Thông tin chính xác, cháu bé bị tự kỷ, không giao tiếp bằng ngôn ngữ, thích nước. Cháu ở Phường An Hải, Đà Nẵng. Không phải trôi từ Quảng Nam ra, mà cháu tự lấy xe đi mua kẹo trong lũ, sau đó trèo qua lan can bờ nhảy xuống sông. Cháu trôi một đoạn đến Cầu Rồng thì được phát hiện và cứu sống, tay vẫn giữ khư khư viên kẹo mút! Dù sao, sống sót được là quá giỏi, quá hy hữu!

Tự kỷ, không biết toán, biết văn có thể mất nửa cuộc đời, nhưng không biết bơi, hoặc mất bình tĩnh là mất cả cuộc đời. Cá nhân tôi vẫn hết sức khâm phục cháu!

Nguồn: ST

Đám cưới online, thích sự nhẹ nhàng và tinh tế của cặp đôi này lắm!
25/10/2025

Đám cưới online, thích sự nhẹ nhàng và tinh tế của cặp đôi này lắm!

NSND TRẦN HIẾU VÀ NHẠC SĨ TRẦN TIẾN: CHỐNG CHỌI VỚI BỆNH TẬTHai anh em nghệ sĩ tài hoa, NSND Trần Hiếu và nhạc sĩ Trần T...
19/10/2025

NSND TRẦN HIẾU VÀ NHẠC SĨ TRẦN TIẾN: CHỐNG CHỌI VỚI BỆNH TẬT

Hai anh em nghệ sĩ tài hoa, NSND Trần Hiếu và nhạc sĩ Trần Tiến, đang chiến đấu với bệnh tật trong tinh thần lạc quan. NSND Trần Hiếu, với giọng ca huyền thoại, hiện đang điều trị bệnh ung thư di căn xương tại bệnh viện, nơi mà người vợ luôn bên cạnh chăm sóc từng bữa ăn và giấc ngủ cho ông. Trong khi đó, nhạc sĩ Trần Tiến, sau 30 lần xạ trị, vẫn nỗ lực sáng tác và tìm thấy sức mạnh trong âm nhạc.

Cả hai đều tin rằng tình yêu và âm nhạc chính là "liều thuốc" giúp họ vượt qua mọi khó khăn. Mỗi ngày, âm nhạc là hơi thở cuộc sống, giúp họ không chỉ sống tiếp mà còn truyền cảm hứng cho bao người xung quanh.

Nguồn: ST

Hãy đi cùng người hiền lành, để trái tim bạn luôn ngập nắng. Hãy nắm tay người từng trải khố đau, để học cách kiên trì v...
01/10/2025

Hãy đi cùng người hiền lành, để trái tim bạn luôn ngập nắng.
Hãy nắm tay người từng trải khố đau, để học cách kiên trì và tự kỷ luật.
Hãy ở cạnh người chân thành, để thế giới của bạn không còn dối trá.
Hãy kết nối với người tràn đầy năng lượng tích cực, để bạn đủ mạnh mẽ trước giông bão.
Nhớ rằng: từ trường của con người quan trọng lắm. Ở cạnh ai, bạn sẽ trở thành người giống họ.
Và chỉ khi đồng hành cùng những người ưu tú và tử tế, con đường đời của bạn mới càng đi càng rộng mở.

Nguồn: ST

Tự hào Việt Nam! 🇻🇳🇻🇳🇻🇳Gọi tên Đức Phúc, một chiến thắng xứng đáng!  - The winner of Intervision'25
22/09/2025

Tự hào Việt Nam! 🇻🇳🇻🇳🇻🇳
Gọi tên Đức Phúc, một chiến thắng xứng đáng! - The winner of Intervision'25

CỔ NHÂN DẠY: QUÂN VUA GIỮ THẾ NHƯNG QUÂN HẬU MỚI GIỮ NHÀ - MẤT HẬU COI NHƯ BÀN CỜ SỤP ĐỔ    Trên bàn cờ vua, ai cũng biế...
07/09/2025

CỔ NHÂN DẠY: QUÂN VUA GIỮ THẾ NHƯNG QUÂN HẬU MỚI GIỮ NHÀ - MẤT HẬU COI NHƯ BÀN CỜ SỤP ĐỔ

Trên bàn cờ vua, ai cũng biết quân hậu là quân mạnh mẽ nhất. Nó có thể đi ngang, đi dọc, đi chéo, xoay chuyển linh hoạt để giữ cho thế trận vững vàng. Quân vua có thể là trung tâm, nhưng nếu mất đi quân hậu, cả bàn cờ gần như sụp đổ. Hôn nhân cũng vậy. Người đàn ông thường được coi là “trụ cột”, là “quân vua” trong gia đình. Nhưng người phụ nữ mới là “quân hậu”, là sức mạnh âm thầm, là ngọn lửa ấm, là đôi tay khéo léo xoay vần mọi khó khăn để giữ cho mái nhà yên ấm. Và sai lầm lớn nhất của nhiều người đàn ông chính là coi thường người phụ nữ ấy.
Cổ nhân đã dạy rằng: “Coi thường vợ là tự mình gieo bất hạnh.” Bởi lẽ, một ngôi nhà có thể thiếu thốn vật chất, nhưng nếu trong đó có tình thương, có sự tôn trọng thì vẫn ấm áp. Ngược lại, dù có của cải dư dả, nhưng vợ bị coi thường, bị bỏ mặc, thì căn nhà ấy cũng chỉ là cái vỏ rỗng lạnh lẽo. Người phụ nữ khi yêu thương thường trao đi tất cả: tuổi xuân, sức lực, đôi khi cả ước mơ riêng để vun vén cho chồng con. Thế nhưng, nếu sự hy sinh đó bị xem là lẽ đương nhiên, không được nhìn nhận, thì trong lòng họ sẽ nảy sinh nỗi tủi hờn. Một ánh mắt hững hờ, một câu nói thiếu trân trọng, một lần quên đi cảm xúc của vợ… tưởng chừng nhỏ thôi, nhưng tích lại lâu ngày thành vết nứt, rồi đến lúc chẳng gì hàn gắn được.
Bác sĩ Hà từng chứng kiến những gia đình giản dị, chẳng dư dả gì, chỉ sống bằng nghề nông hay buôn bán nhỏ, nhưng ngày nào người chồng cũng phụ vợ dọn dẹp, hỏi han một câu: “Hôm nay em có mệt không?” Vậy mà người vợ hạnh phúc, tự nguyện lo toan tất cả, không thấy cực nhọc. Hạnh phúc đâu cần gì lớn lao – đôi khi chỉ nằm trong một ánh nhìn, một cử chỉ nhỏ của sự trân trọng. Ngược lại, cũng có những gia đình đủ đầy vật chất, nhưng bữa cơm nguội lạnh, vợ chồng như hai người xa lạ. Người đàn ông mải mê với công việc, với bạn bè, mà quên đi người vợ đang lặng lẽ đợi mình về. Đó mới là sự mất mát thật sự, mất đi nền tảng của một mái ấm.
Người phụ nữ không cần quá nhiều. Họ không đòi hỏi ngày nào cũng phải được khen ngợi, cũng chẳng cần những món quà đắt đỏ. Điều họ cần nhất là sự tôn trọng. Chỉ một cái nắm tay khi mệt mỏi, một lời động viên khi buồn tủi, một ánh mắt cảm thông khi yếu lòng… cũng đủ để họ thấy mình được nâng niu. Và khi cảm thấy hạnh phúc, họ sẽ dốc hết trái tim để giữ lửa cho gia đình, để “quân vua” có thể yên tâm đứng vững giữa bao sóng gió ngoài đời.

Chị em à, bàn cờ không thể thiếu quân hậu, cũng như gia đình không thể thiếu sự trân trọng. Cổ nhân đã nói rồi, đàn ông coi thường phụ nữ chính là tự gieo mầm bất hạnh. Giá như ai cũng hiểu được điều này, thì hạnh phúc gia đình đã có thể dài lâu hơn, bền chặt hơn, và sẽ ít đi những giọt nước mắt lặng lẽ rơi vì nỗi đau bị coi thường.

Nguồn: Thạc sĩ Bác sĩ Đỗ Thanh Hà

Address

9-11A Tôn Đức Thắng, Quận 1
Ho Chi Minh City

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Bảo Hiểm Hạnh Phúc và Bình An posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share