27/04/2024
✡️ CHỒNG TÔI LÀ QUÂN NHÂN
Cô nói rồi quay về phía khung cửa sổ của phòng bệnh. Ánh mắt nhìn xa xăm, thi thoảng lại nhíu mày không hiểu do cơn đau đang dày vò hay do cái lạnh đầu mùa .....
Lát sau, cô quay lại, chậm rãi tiếp tục câu chuyện còn dang dở với mẹ tôi
- chồng em là sĩ quan quân đội nên chế độ tốt lắm chị ah, cả nhà được hưởng chế độ chăm sóc y tế của quân nhân, cả bố mẹ 2 bên và vợ con. Nên hồi đẻ đứa bé năm 2000, có nhiều người mời mua bảo hiểm nhưng em nhất định không mua, vì nghĩ rằng không cần thiết.
Thế rồi, đùng cái, nhà em mắc bệnh UT gan, lúc phát hiện là giai đoạn cuối, được 2 tháng sau thì nhà em mất.
Chị tính, lương em giáo viên có đáng là bao, bố mẹ 2 bên cũng không có, một mình em lăn lộn vừa dạy học, vừa tăng gia sản xuất để nuôi 2 đứa con.
Bao nhiều tiền của đều dồn vào nuôi con ăn học, nên đến tuổi này em làm gì còn cái gì đâu chị, may mà còn thẻ bhyt của mấy chục năm cống hiến, nhưng mà chả ăn thua chị ah. Muốn có thuốc tốt vẫn phải bỏ tiền ra mua chứ bảo hiểm không cấp.
Hai đứa con em cũng mới đi làm, chưa có thu nhập nhiều để lo cho mẹ....
Lúc này tôi mới xen vào: Thế mà cháu đi tư vấn bảo hiểm cho các gia đình công an, bộ đội, các chị vợ toàn từ chối cô ah. Vì bảo rằng có chế độ của gia đình quân nhân rồi, được bao trọn đời....
Cháu tưởng chú mất rồi, nhưng gia đình quân nhân vẫn được hưởng chứ cô?
Cô cười buồn: làm gì có chuyện đó! thế có mà nhà nước vỡ nợ hả cháu ...
Cô chỉ là giá mà hồi năm 2000 cô đừng cản chú mua bảo hiểm cho cả nhà ......