Nhạt

Nhạt Nơi lắng nghe, chia sẻ để vượt qua những khó khăn trong cuộc sống, vì con, vì gia đình

Khi giọt nước mắt cũng dần trở nên xa xỉ, phụ nữ điềm tĩnh đón nhận mọi biến cố đến trong đời mình một cách vô thức, đó cũng chính là lúc không một người đàn ông nào, dù tốt và chân thành đến đâu đi chăng nữa, có thể lay chuyển được tảng băng giá buốt vây lấy trái tim họ...

SOS VUA CÁ KOI ĐÃ "CƯỜI ĐỦ 1 ĐỜI CỘNG LẠI" RỒI
10/09/2023

SOS VUA CÁ KOI ĐÃ "CƯỜI ĐỦ 1 ĐỜI CỘNG LẠI" RỒI

Chồng mà cỡ đại gia xuất sắc như Minh Nhựa, Cường Dola hay Chu Đăng Khoa thì hắn có cặp bồ thô...
21/05/2020

Chồng mà cỡ đại gia xuất sắc như Minh Nhựa, Cường Dola hay Chu Đăng Khoa thì hắn có cặp bồ thôi thì vợ cũng 9 bỏ làm 1, đặt vé hạng thương gia sang Mỹ sang Pháp shopping hạ hỏa tính kế tiếp, miếng ngon ko dễ buông.

Chồng mấy cái dạng vớ vẩn, đã ko có gì xuất chúng, đội cái mũ bảo hiểm 30k vnd, lại còn nhân phẩm yếu kém ntn li dị luôn. Đến spa tẩy da chết 10 lần vẫn thấy ghê người vì từng chung chăn với nó. Có gì mà phải tiếc mấy cái loại này ko biết mà phải khóc cho khản cổ ra chị gái ơi..

Người ta khóc trong BMW, Audi... dùng khăn tay LV lau nước mắt thì đã đành. Ngồi sau xe máy mà khóc lóc, lấy tay quẹt nhòe hết mặt mũi, thì đi về ngay!
Các chị xem phim chỉ có cuộc chiến chốn thâm cung, thâm cung nội chiến.. chứ làm gì có cuộc chiến túp lều, cuộc chiến nhà cấp 4 đúng không ạ?

Chiến đấu tranh vua, thắng thì làm hoàng hậu, thua cũng là thứ phi danh giá chẳng trầy vây tróc vẩy, hao tổn khí huyết. Nhà đi vài bước chạm mặt vào tường, tranh nhau để thắng thì đứng rửa bát trong nhà, thua thì ra ngồi đợi nó ở nhà trọ hả các chị ơi?? No no no!!

Không hơn nhau đc cơ ngơi, túi tiền, thì phải cố mà hơn nhau cái đạo đức cho vợ được nhờ chứ đây cái kiểu chồng vô sản, vô đạo đức, trắng tay toàn tập. Chồng mà ko ai hơn đc thì bỏ mới tiếc, chồng mà nhìn ra xã hội ng hơn hắn quá nhiều thì giải tán ngay khi thanh xuân vẫn chưa bước qua thềm nhà nha chị e ơiiii 💃🏻💃🏻💃🏻💃🏻

Đã có thói TRĂNG HOA thì phải kiếm ra thật nhiều ̂̀N 👌👌👌 các annh zai !
Còn không thì yên phận mẹ chúng mày đi !
Ngứa mắt cả đôi !

St copy cơ mà thấy đúng vl 🤓

CÔ ĐƠN... [Truyện hay quá]Buổi chiều hai “ vợ chồng son” ngồi vào bàn ăn. Bà mở nồi cơm điện xúc ra hai bát cơm thì ông ...
09/05/2020

CÔ ĐƠN...
[Truyện hay quá]

Buổi chiều hai “ vợ chồng son” ngồi vào bàn ăn. Bà mở nồi cơm điện xúc ra hai bát cơm thì ông lên tiếng hỏi ngay:

- Vẫn cơm buổi sáng hả?

- Cơm còn nhiều đủ cho buổi chiều anh ạ.

Nét mặt ông không vui:

- Em biết là anh chỉ thích ăn cơm nóng mới nấu thôi mà.

- Vâng, em biết, nhưng cơm còn nhiều, nấu thêm cơm mới ngày mai chúng ta lại có cơm cũ.

Ông lại nhìn vài con tôm bày trong chiếc đĩa nhỏ xinh xinh bên cạnh bát canh rau cải xanh nấu thịt bò cũng nho nhỏ xinh xinh và…phát giác thêm:

- Tôm rim của ngày hôm qua, còn bát canh của buổi sáng nay. Anh nhắc lại anh chỉ muốn cơm canh nóng sốt, bữa nào ra bữa ấy.

Giọng bà dỗ dành:

- Ngoan đi, nghe lời em. Hôm nay em hơi mệt, anh chịu khó ăn đồ còn dư đỡ mất công em nấu, đỡ tốn tiền và đỡ chật tủ lạnh.

Bà đã nhẫn nhịn, đã dịu ngọt mà ông vẫn sưng xỉa bưng bát cơm ăn như kẻ bị lưu đày, bị đối xử tàn tệ.

Ông ăn lưng bát cơm thì buông đũa suồng sã thô lỗ và đứng dậy xong bữa.

Bà cảm thấy bị tổn thương và ngán ngẩm. Nỗi buồn bã và ân hận dâng lên tận cổ . Bà nghẹn lời không muốn nói gì nữa.

Mới ở với nhau hơn một năm mà ông đã thay đổi và lộ hẳn con người thật của ông. “Chàng” của…năm ngoái, thuở mới quen không còn nữa.

Hai ông bà gặp nhau trong một buổi sinh hoạt cộng đồng ở Nam Cali. Họ ngồi cạnh nhau. Ông bắt chuyện làm quen trước, qua vài câu thăm hỏi khéo léo, cả hai cùng biết chút đời tư của nhau, cùng độ tuổi và cùng góa bụa đơn lẻ như nhau.

Bà về hưu tiền ít ỏi nên xin hưởng welfare, bà ở căn apartment dành cho người cao niên lợi tức thấp. Đứa con trai duy nhất của bà đã lập gia đình, vợ nó người Mỹ. Một hai năm vợ chồng nó mới từ tiểu bang khác về Cali thăm bà.

Bà quen với cảnh sống một mình kể từ khi chồng bà qua đời và con ở xa.

Căn phòng bà ở tầng lầu hai, có lan can cửa sau ngập bóng mát cây cao, bà kê chiếc ghế dựa dài ở đây, những lúc rảnh nằm thảnh thơi đón gió và đọc sách báo. Thỉnh thoảng bà gấp sách báo ngừng đọc cho đỡ mỏi mắt và phóng tầm nhìn xa mây trời lênh đênh hay nhìn xuống dưới đất người ta qua lại trong khu apartment mà vui.

Từ khi ông làm quen, niềm vui của bà nhiều hơn. Đã mấy lần bà ngồi ở lan can hiên sau nhìn thấy ông đang đậu xe và đi bộ vào nhà bà, ông ngước lên, bà nhìn xuống, bốn mắt ở xa nhau mà cùng giao cảm, cùng rộn ràng. Họ như mới ở tuổi đôi mươi hẹn hò.

Mỗi lần ông đến thăm luôn mang theo một món quà, khi thì bó hoa đẹp nên thơ lãng mạn, khi thì thực tế đời thường một hộp heo quay và hai ổ bánh mì còn nóng để hai người cùng ăn.

Bà đáp lễ, có lúc mời ông dùng chung bữa cơm trưa, cơm chiều, ông đều vui vẻ ăn và khen ngon, dù đó là nồi cơm bà nấu hai ngày ăn chưa hết, là nồi cá kho ba ngày vẫn còn, hay nồi thịt kho trứng ít nhất cũng vài ngày cứ kho đi kho lại. Bà cảm động vì đã gặp người cùng sở thích, cảm thông.

Bà tính đơn giản và tiết kiệm vì đồng tiền ít ỏi. Một mình nấu một cup gạo chỉ dính nồi thì bà nấu hẳn vài cup gạo để ăn vài lần, các món kho món mặn cũng thế.

Bà có nhiều thời giờ thảnh thơi xem phim truyện trên you tube và đọc sách bạn bè gởi tặng hay báo miễn phí tha về một đống ngoài chợ búa.

Khi ông ngỏ lời muốn kết hôn với bà, muốn cùng bà “dìu nhau” đi nốt quãng đường đời còn lại bà đắn đo nhiều lắm. Đánh đổi cuộc sống độc thân tự do và nhàn hạ lấy cuộc sống chung hai người trên danh nghĩa vợ chồng rất nhiều khác biệt. Ít nhiều bà sẽ lệ thuộc vào ông.

Về với ông nhà cao cửa rộng, tiền bạc không thiếu. Nhưng trái tim đa cảm của bà đã chọn ông, chọn cuộc sống lứa đôi cuối đời với người mà bà tin là tri kỷ tri âm chứ không vì những thứ vật chất ấy.

Nhà bà cách nhà ông chỉ 30 phút lái xe mà hai khung trời khác biệt.

Ông ở trong khu hàng xóm sang trọng, căn nhà to đẹp, cuộc sống trung lưu. Các con ông đứa nào cũng thành danh trong ăn học, trong kinh doanh.

Khi bà dọn về với ông, ba đứa con ông giỏi xã giao lịch sự với bà, nhưng bà vẫn đọc thấy chúng nhìn bà với vẻ ái ngại và nghi ngờ. Chắc chúng tưởng bà ăn welfare này lấy ông vì tài sản và danh giá của gia đình ông? Chúng đâu biết ông đã phải năn nỉ cầu mong bà nhận lời và bà đã đắn đo suy nghĩ mãi mới đi đến quyết định sống chung.

Những ngày đầu sống chung đã là những tuần trăng mật, họ như đôi vợ chồng son luôn cho nhau những ánh mắt thắm tình và nụ cười trìu mến bao dung. Họ xưng hô “anh, em” ngọt ngào và trân trọng.

Nhưng ông không đơn giản như bà nghĩ. Chắc ông quen sống trong giàu sang, quen được chiều chuộng và quen ra lệnh sai bảo người khác, ông khó tính khó nết đến khác người. Nhà chỉ hai người nhưng ông muốn cơm phải nấu hai bữa sáng chiều, món trưa khác, món chiều khác. Bữa ăn luôn là cơm canh nóng sốt.

Ban đầu bà hào hứng chiều ý ông, nghĩ ra những món ăn ngon để thay đổi và không trùng lập. Bà đã lên danh sách những món cho mỗi tuần. Chưa bao giờ bà phải trổ tài gia chánh chăm chỉ đến thế, chồng con bà trước kia chưa được bà tận tình chăm sóc đến thế.

Dần dần bà cảm thấy mệt mỏi với công việc bếp núc ngày hai bữa này, vì cả khi bà cảm thấy nhức đầu sổ mũi muốn được nghỉ ngơi vẫn phải lăn vào bếp..

Khi xưa ở một mình, nếu không thể vào bếp bà chỉ ăn một tô mì gói cũng xong bữa.

Hôm nào bà ước lượng sai, còn dư cơm dư canh là bị ông cằn nhằn hao tiền tốn bạc vì ông không thích ăn lại món cũ dù cùng một ngày. Ông đưa ra thí dụ cho bà học hỏi:

- Tách trà ngon chỉ nhỏ bằng hạt mít, nhấp từng chút một mới thú vị, cũng trà ấy mà cho vào ly cối tổ bố và uống ào ào thì chẳng ra gì. Cơm canh em cứ nấu ngày hai buổi, mỗi thứ một ít vừa đủ thôi, trông thanh cảnh và ngon.

Bà chán kiểu ăn uống “quý phái” của ông quá rồi. Bàn ăn mỗi thứ một chút, bày trong bát đĩa sạch đẹp sẵn sàng để mời ông ngồi vào bàn như một khách quý.

Lúc còn ở apartment bà từng vừa ăn ổ bánh mì vừa nằm ghế dựa và nhìn mây nhìn gió ngoài hiên sau nhà cũng là hạnh phúc.

Có lần bà làm bếp, đang đứng chặt miếng sườn heo non trên kitchen island thì ông hớt hãi từ trong phòng chạy ra và... chỉ thị:

- Em làm gì ầm ầm thế? mang xuống nền nhà, tha hồ mà băm mà chặt cho …đỡ hư hại cái quầy này.

- Ngồi đau lưng lắm, mà em chặt vài nhát sườn non thôi mà.

Tuy nói thế bà vẫn phải mang thớt xuống đất để chặt miếng sườn cho xong còn hơn là đứng lý luận với ông và biết là sẽ không có sự thông cảm.

Hay khi bà vào rửa mặt trong restroom thì ông đã vài lần theo bén gót chỉ để ân cần nhắc nhở:

- Em đừng làm nước văng tung tóe lên trên kẻo sinh ra nấm mốc khó sửa chữa lắm.

- Em biết rồi, dù ở apartment em vẫn cẩn thận giữ gìn thế mà. Anh cứ làm như em mới đến Mỹ ngày hôm qua.

Ông rất qúi hóa căn nhà của ông, sợ bẩn tường, trầy sơn hư hỏng đủ thứ. Có lần ông nói hớ, bà hiểu rằng căn nhà này ông đã sang tên cho con gái út và nó muốn ông phải giữ gìn nhà cho tốt để sau này bán sẽ được giá.

Thì ra cha con nhà ông tính toán quá. Biết đâu ông cũng đã chia tiền của, sang tên tài sản cho các con rồi mới…được quyền bước thêm bước nữa.

Cũng may bà chưa làm hôn thú giấy tờ gì với ông cả, chỉ dọn đến sống chung trước nên đỡ mang tiếng.

Bà bỗng nhận ra mình như kẻ ở nhờ, hầu hạ cơm nước cho “chủ”, chăm sóc dọn dẹp căn nhà cho “chủ” và mất quyền tự do của chính mình.

Hiếm hoi lắm gia đình thằng con trai mới về thăm bà. Bà không muốn tiếp đón chúng trong căn nhà không phải của bà. Mẹ con bà cháu đã hẹn nhau ở nhà hàng, xong con cháu về khách sạn, bà về…nhà chồng.

Hôm ấy bà tủi thân, nghĩ đến con cháu mà rơi nước mắt . Đáng lẽ con cháu sẽ ùa vào căn phòng apatment như mọi lần, bà sẽ nấu bữa ăn ngon đãi con trai và con dâu, bà mua món bánh kẹo mà hai đứa cháu nội yêu thích, chúng sẽ tha hồ cười nói, đùa nghịch và làm xáo trộn căn phòng hẹp. Gia đình bà sẽ trò chuyện hỏi han nhau nhiều hơn, vui vẻ hơn, ấm cúng biết bao nhiêu.

Ông đã không hiểu được nỗi lòng bà, không an ủi mà còn cau có:

- Gặp con cháu thế đủ rồi, gặp nhiều thêm phiền phức chứ ích lợi gì.

Bà đã âm thầm xin thuê lại một căn phòng trong khu chung cư cũ, căn phòng trước kia có bóng cây cao râm mát nơi lan can sau nhà đã có người khác ở.

Nhưng căn phòng nào cũng là căn phòng độc thân, căn phòng vui vẻ cho bà trở về.

Khi nhà cửa đã thuê xong xuôi bà mới lên tiếng chia tay ông. Ông tức giận và ngạc nhiên, ông đơn giản tưởng bà …thoát khỏi cảnh nhà nghèo, rời xa khu chung cư rẻ tiền về với ông ở nhà đẹp, đi xe sang sẽ là may mắn và hãnh diện cho bà.

Thấy bà cương quyết đòi chia tay, ông đành xuống nước năn nỉ. Dù ông thương yêu bà bao nhiêu không làm bà xúc động nữa. Bản chất vẫn là ông dở hơi khó tính, là người chồng gia trưởng, không thích hợp với bà.

Xách valy ra khỏi cửa nhà ông, bà đổi cách xưng hô và cay đắng nói:

- Mỗi ngày ông chịu khó hai lần ra khu chợ Việt Nam, vào hàng... cơm chỉ nhé. Sáng chỉ một vài món, chiều chỉ một vài món là luôn có cơm canh nóng sốt, thức ăn đổi mới cho ông vừa lòng.

- Tác Giả: Nguyễn Thị Thanh Dương -

Phương save&share câu chuyện thú vị, bài học quý giá của cuộc sống:

Đừng vì một cây lạp xưởng mà khổ chăm cả một nông trại 😝😝😝

- St từ Ina Tran -

"Bạn bỏ quên cô ấy một ngày, không sao, cô ấy có thể tự vỗ về mình những lúc mệt mỏi.Bạn để cô ấy chỉ có một mình hai ng...
24/03/2020

"Bạn bỏ quên cô ấy một ngày, không sao, cô ấy có thể tự vỗ về mình những lúc mệt mỏi.

Bạn để cô ấy chỉ có một mình hai ngày, cũng không sao, cô ấy đủ lớn để hiểu bạn có rất nhiều công việc để lắng lo, không chỉ riêng cô ấy và tình yêu.

Bạn mặc kệ cô ấy những lúc cô ấy cần bạn nhất, vẫn không có vấn đề, bởi vì thương, nên sẽ chẳng trách móc, hờn dỗi đâu.

Nhưng rồi mỗi ngày bạn đều “bỏ rơi” cô ấy, cô ấy ăn một mình, đến công ty một mình, bị ức hiếp cũng chỉ một mình mình biết, xe hư giữa phố đông cũng chẳng dám bấm số gọi điện cho bạn - vì sợ... sợ bạn bận, sợ chính mình sẽ cảm thấy hụt hẫng vì bản thân không quan trọng với bạn.

Đàn bà có thể không để tâm một lần, hai lần, thậm chí ba lần. Nhưng tuyệt nhiên sẽ không nói ra, cho đến khi thất vọng dồn nén lâu ngày vỡ ra... mọi thứ như sụp đỗ, cô ấy sẽ thôi chờ đợi, thôi hy vọng, thôi trông chờ vào bạn nữa...

Khi ấy, bạn có xuất hiện lúc cô ấy cần hay không, không quan trọng. Bạn có gọi điện cho cô ấy hay không, không quan trọng. Bạn có muốn gặp cô ấy hay không, không quan trọng. Bạn có nhớ nhung da diết hay lãng quên cô ấy đi chăng nữa, cũng không quan trọng. Bởi vì... có bạn trong đời hay không, cũng không còn quan trọng với cô ấy nữa. 🙂"

Sưu tầm
AD: Chắc chắn cô ấy đã biết yêu chính mình, và sẵn sàng cho một tình yêu mới - không phải bạn !!!

Mùa Corona rãnh rỗi quá phải không các nàng ;)
16/03/2020

Mùa Corona rãnh rỗi quá phải không các nàng ;)

“Khi lòng người đã chạm ngưỡng đau thương, trải qua sinh ly tử biệt, nếm đủ đắng cay trên đời, thì hai chữ "bình yên" đó...
11/03/2020

“Khi lòng người đã chạm ngưỡng đau thương, trải qua sinh ly tử biệt, nếm đủ đắng cay trên đời, thì hai chữ "bình yên" đó lại là hạnh phúc.”

----
Sưu tầm

Một bài học đơn giản nhưng vô cùng quý báu."Tôi vẫn còn nhớ mẹ tôi và một cô chơi với nhau rất thân. Cô ấy rất khéo, mỗi...
03/03/2020

Một bài học đơn giản nhưng vô cùng quý báu.

"Tôi vẫn còn nhớ mẹ tôi và một cô chơi với nhau rất thân. Cô ấy rất khéo, mỗi lời cô nói ra đều khiến người khác cảm thấy dễ chịu. Tôi và mẹ đều rất thích cô nhưng về sau, họ không qua lại nữa.

Tôi hỏi mẹ sao cô ấy không đến chơi nữa, mẹ kể cho tôi nghe một chuyện nhỏ.

Trong một lần đi mua sắm, cả hai mua một túi hoa quả lớn đem về nhà rồi mới chia.

Về sau, mẹ tôi đến nhà cô lấy, mới phát hiện cô giữ lại tất cả những quả to, đẹp cho mình và gói cho mẹ tôi tất cả những quả xấu, nhỏ.

Cô cho rằng mẹ tôi sẽ không biết song thực ra người tinh mắt chỉ cần nhìn là biết. Sau lần đó, mẹ tôi còn phát hiện thêm một vài việc nữa mà qua đó, bà nhận thấy chỉ cần có xung đột lợi ích với ai, cô đều phải giành phần hơn bằng mọi giá.

Mẹ tôi không nói ra, nhưng bà cho rằng kết giao với người như vậy không có ý nghĩa gì nên cả hai không qua lại như trước nữa.

Khi đó, mẹ có nói với tôi một câu mà cho đến giờ tôi vẫn nhớ: Muốn nhìn thấu nhân phẩm của một người, chỉ cần quan sát thời điểm họ và con có xung đột về lợi ích là đủ.

Khi bạn và người khác đang đứng trước sự xung đột về lợi ích, đặc biệt là khi lợi ích bị hao tổn, phản ứng của họ sẽ thể hiện rõ nhất nhân phẩm trong con người đó!"

-Tỷ phú Lý Gia Thành

(St)

Sai lầm lớn nhất của đàn ông là nghĩ Vợ mình ở nhà vừa già vừa xấu...Thả ra cái người khác lại bắt về làm Công Chúa ngay...
29/02/2020

Sai lầm lớn nhất của đàn ông là nghĩ Vợ mình ở nhà vừa già vừa xấu...
Thả ra cái người khác lại bắt về làm Công Chúa ngay 😄

:)))
24/02/2020

:)))

- Học cách bỏ -CỐT CÁCH PHỤ NỮ
28/01/2020

- Học cách bỏ -
CỐT CÁCH PHỤ NỮ

Cô ấy cáu gắt với bạn vì bạn là nơi duy nhất có thể chịu đựng.Cô ấy nhờ vả bạn công việc vì bạn là nơi duy nhất có thể ...
27/01/2020

Cô ấy cáu gắt với bạn vì bạn là nơi duy nhất có thể chịu đựng.

Cô ấy nhờ vả bạn công việc vì bạn là nơi duy nhất có thể dựa dẫm.

Cô ấy trút hết bực bội với bạn vì bạn là nơi duy nhất cô ấy thể tin tưởng.

Cô ấy có thể vô cớ lớn tiếng với bạn vì bạn là người duy nhất cô ấy có thể làm thế mà không sợ bỏ đi.

Nếu cô ấy có thể tự mình làm tất cả, chẳng còn vô cớ cáu gắt, chẳng nhờ bạn trút hộ muộn phiền. Bạn bắt đầu cảm thấy nhẹ nhõm, trút được ra hơi thở nặng nề.

Còn cô ấy, cô ấy hiểu bạn không còn là nơi duy nhất của cô ấy nữa rồi.

Đến khi cô ấy im lặng thì mọi chuyện đều xong cả rồi.

[Hạ Vũ Confession]

....VUI Ở - DỞ ĐI...“Em không bao giờ chạm vào điện thoại của anh, không phải vì em không tò mò, vốn dĩ đàn bà đều có tí...
09/01/2020

....VUI Ở - DỞ ĐI...
“Em không bao giờ chạm vào điện thoại của anh, không phải vì em không tò mò, vốn dĩ đàn bà đều có tính đa nghi, tò mò là chuyện hiển nhiên bình thường. Nhưng vì em hiểu một khi đàn ông đã muốn thay lòng, thì ngoại trừ những lí do, họ cũng có nhiều cách để dối trá.

Vậy nên, trong tình yêu, khi đối phương chưa từng phạm sai lầm, hãy lựa chọn tin tưởng vào họ.

Em không bao giờ đặt ra câu hỏi, anh đang ở đâu, làm gì, với ai. Vốn dĩ không phải em không tò mò, đàn bà mà, làm gì có ai không tò mò đâu. Nhưng yêu lâu, trải nghiệm nhiều, đàn bà bọn em ai cũng hiểu, người muốn nói, tự khắc họ sẽ nói mà chẳng cần bạn hỏi.

Một câu hỏi lặp lại quá nhiều lần sẽ trở thành sự gò bó, mà tình yêu giống như nắm cát, siết càng chặt, càng trôi nhanh.

Em không bao giờ gọi điện thoại hỏi khi nào anh về, cũng chẳng bao giờ ép buộc anh phải về nhà lúc mấy giờ. Không phải em dễ tính, mà là đàn bà bọn em, trải đời nhiều, giông bão nhiều, đều hiểu quá rõ. Đàn ông mà, yêu thật lòng thì tự biết điểm dừng. Yêu thật tâm thì tự khắc học được cách tự giác. Càng gò bó, càng dễ mất, tin em đi. Đời mà, nó thế!

Đàn bà bọn em, trưởng thành thì yêu theo một kiểu khác, không phải những cô bé mới lớn cho rằng muốn giữ một người bên mình, thì phải nắm họ trong tay. Đàn bà bọn em, càng đi qua nhiều tổn thương, thì lại càng đề cao sự tự giác. Đàn ông, nếu thật tâm yêu thì mọi điều họ làm đều để tâm đến cảm nhận của người phụ nữ bên đời. Thay vì đợi nhắc, họ đều tự giác làm."

Vậy nên, em cho anh sự tự do, anh cho em sự tin tưởng, mình cho nhau thứ đối phương cần, vừa đủ, không thừa, cũng chẳng thiếu. Đủ để cả hai hiểu, trưởng thành rồi, tình yêu giống như một người bạn đồng hành, đi cùng thì vui, nhưng nếu lạc mất, thì cũng sẽ có một người khác. Đàn bà bọn em bây giờ thế mà, vui ở dở đi, nghĩ nhiều thiệt thân, gò bó thiệt mình. Vô tư mà sống!

"Cuộc đời làm gì có ai chết vì thiếu ai, chỉ có ai hối tiếc nếu để lạc mất ai. Chẳng qua khác nhau ở chỗ, ai trân trọng ai nhiều hơn, để mà cố gắng “ !

Mexitrum
Mai Nguyễn

Address

19 Hoàng Diệu Quận 4
Ho Chi Minh City
70000

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Nhạt posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Nhạt:

Share