18/07/2019
QUẢ MÍT VÀ TRÁI SẦU
Người Miền Bắc trọng quà cáp. Một người đi xa về mà không có quà cáp thì họ áy náy.
Ngày ấy, người hàng xóm vào miền Nam thăm người thân. Khi về, mang theo rất nhiều quà và biếu gia đình tôi một trái sầu riêng cùng một túi măng cụt. Chẳng ai biết giá cả bao nhiêu nhưng quý giá lắm đấy, chỉ nguyên tính công sức “tha lôi” mấy ngày trên tàu là biết vất vả cỡ nào rồi.
Buổi chiều, mẹ tôi bổ trái sầu riêng. Bà chuẩn bị đồ nghề như bổ quả mít. Lần đầu tiên trong đời bà bổ một trái sầu. Nhưng bên trong chẳng giống quả mít chút nào và cái mùi của nó nữa, cũng không còn nhẹ nhàng như lúc chưa bổ.
Cái mùi gì mà bay sang những nhà xung quanh cũng khiến họ buồn lòng. Mấy anh em chúng tôi không động vào dù chỉ là 1 miếng còn bố mẹ tôi dù tiếc của cũng không nuốt nổi.
Và rồi, gia đình đóng cửa bàn cách phi tang..
Cho cả vỏ và ruột trái sầu vào trong 1 cái bao tải và bỏ thêm mấy cục gạch rồi mang ra sau nhà vứt xuống sông. Cả nhà hả hê với kế hoạch "tống khứ" món quà quý một cách hoàn hảo dù rằng vẫn tiếc của và ân hận với người hàng xóm.
Những trái măng cụt bị dập nát nhưng anh em chúng tôi vẫn bụp mạnh và đánh chén hết cả túi rồi mà sao vẫn cứ thòm thèm. Với những trái măng cụt chúng tôi không hề thấy ân hận với người hàng xóm.
Ngày ấy chỉ nghe nói 2 loại trái này trong miền Nam quý giá lắm, nhưng mang về miền Bắc thì một loại đã mất giá khủng khiếp, chắc cho cũng chẳng ai thèm ăn.
🚲🚲🚲🚲🚲🚲🚲🚲🚲🚲🚲
Thời sinh viên, anh em chúng tôi đến nhà người họ hàng trên phố Thái Thịnh (Hà Nội) chơi.
Người Bắc mà, yêu cái gì thì thêm mật thêm đường, còn ghét cái gì thì thêm dầu đổ muối và đánh hội đồng.
Trong lúc chúng tôi đang chê bai rằng không thể hiểu nổi tại sao lại có thứ trái cây nặng mùi như vậy trên cõi đời này và lại còn có người mê muội thèm thuồng cái vị không ai ngửi nổi ấy nữa chứ.
Chủ nhà là bà họ của chúng tôi đang cặm cụi đan len, bỗng góp vui, buông một câu ngắn gọn:
- Thà tao ăn mít trong nhà vệ sinh còn ngon hơn ăn quả sầu riêng.
Lũ cháu sinh viên chúng tôi cười rũ rượi vì có vị thủ lĩnh tuổi 70 cổ vũ tinh thần.
🛫🛫🛫🛫🛫🛫🛫🛫🛫🛫🛫
Một lần đang ngồi trong nhà chờ và chuẩn bị lên máy bay, tôi chợt nghe thấy tiếng cãi vã giữa một hành khách và nhân viết soát vé. Chuyện là, vị hành khách muốn mang theo mấy trái sầu riêng để biếu người thân nhưng thay vì phải gửi vào hành lý ký gửi thì bà lén mang theo hành lý xách tay.
Qua cửa soát vé, mấy cô gái xinh đẹp của hãng hàng không chặn bà lại và nhất quyết không cho bà mang lên máy bay. Hành khách ra sức đấu tranh để được mang những trái cây ấy lên máy bay và rằng bà sợ gửi hành lý làm hỏng món quà quý giá của bà.
Còn nhân viên soát vé thì cương quyết giữ đúng nguyên tắc theo quy định đã ban hành và giải thích với bà rằng mùi sầu riêng làm cho hành khắc mắc ói và sẽ ám vào máy bay.
Lời giải thích của nhân viên hàng không như động chạm và xúc phạm đến tình yêu trái sầu riêng của vị hành khách. Xô xát, cãi vã, náo loạn cả khu phòng chờ khiến bộ phận an ninh phải chạy đến giải quyết.
Cuối cùng, đành vứt lại cặp sầu riêng hạt lép, nước mắt ngắn dài, bà miễn cưỡng bước ra cửa lên máy bay nhưng vẫn quay lại nhổ vào mấy cô soát vé, rằng từ lần sau bà sẽ không thèm đi máy bay của các cô ấy nữa.
👩👩👧👦 👩👩👦👦 👩👩👧👧 👩👩👧👦 👩👩👦👦 👩👩👧👧 👩👩👧👦 👩👩👦👦 👩👩👧👧 👩👩👧👦 👩👩👦👦 👩👩👧👧
Vợ chồng anh chị họ của tôi vào Bình Dương lập nghiệp. Thỉnh thoảng tôi ghé chơi và nghe chị kể chuyện. Chị thì lắm chuyện bà cố rồi.
- Cậu à, không biết quả sầu riêng nó có cái gì ngon ngọt bổ dưỡng mà hai vợ chồng thằng hàng xóm ngày nào cũng xúc miệng mấy trái. Cái mùi sầu riêng làm chị không chịu nổi. Nhìn chúng nó ăn sầu riêng mà như bọn người chết đói từ trong rừng về ấy cậu ạ. Vợ chồng chúng nó chẳng chịu làm ăn gì nhưng nghiện sầu riêng đến nỗi ăn nhiều bị vỡ nợ phải bán nhà đi đâu rồi ấy.
Thấy chị vui vì có lẽ không còn phải chịu đựng cái cảnh nhìn hàng xóm thèm khát ăn sầu riêng mà chị không thể giải thích nổi.
Thế rồi, ít lâu sau tôi xuống thăm anh chị là lúc chị đang mang bầu. Nhìn thấy chị ngồi bóc sầu riêng ăn ngon lành tôi cũng không thể hiểu nổi chuyện gì đã xảy ra với chị tôi. Chị chỉ giải thích:
- Không hiểu sao từ khi mang bầu chị chẳng thèm cái gì cả chỉ thấy thèm mỗi sầu riêng thôi.
Anh chồng thì xen vào, nửa đùa nửa thật:
- Cóc ơi là cóc, tao lậy mày. Mỗi ngày tao đi làm sắt công cán được có 200 ngàn mà mua cho mày 2 trái hết 300 ngàn rồi đấy. Đợi khi nào tao làm giám đốc thì mày hãy thèm sầu riêng chứ đừng thèm lúc này.
Bà chị tôi vểnh mặt:
- Ơ! chồng mình hay nhỉ. Em có thèm đâu, con anh nó thèm đấy chứ. Em có ăn cho em đâu, em ăn cho con anh đấy chứ!
Cạn lời.
🏂 🏂 🏂 🏂 🏂 🏂 🏂 🏂
Hôm rồi, tôi có cuộc gặp với một người lạ, chị hẹn gặp tôi để tư vấn bảo hiểm. Nhìn sắc mặt chị nhợt nhạt, tôi chột dạ tự hỏi:
- Liệu chị ấy có đang bệnh và muốn trục lợi bảo hiểm hay không?
Nhưng rồi, chị kể cho tôi nghe câu chuyện:
Cha mẹ chị là công chức nên có kinh tế và nhà cửa đầy đủ. Nhiều năm trước, nghe lời ngon ngọt của người họ hàng gần nên cho họ vay lãi một khoản tiền lớn để có vốn liếng kinh doanh. Nhưng bị họ lừa và mất trắng.
Từ đó ông bà căn dặn con cái không được tin tưởng bất cứ ai, có tiền thì hãy giữ thật chặt bên mình kẻo lại hối hận và lao đao như ông bà ngày nào.
Mấy năm trước, có người bạn thân của chị sang làm tư vấn bảo hiểm. Tới chơi với gia đình, cô bạn ngỏ lời thuyết phục chị và gia đình tham gia bảo hiểm nhưng cha mẹ và vợ chồng chị kịch liệt phản đối. Sau đó chị còn cắt liên lạc với cô bạn ấy.
Cha chị nghỉ hưu, chưa được bao lâu thì ông được phát hiện ung thư phổi. Thương cha nhiều năm vất vả, cả đời lam lũ, chưa được nghỉ ngơi bao lâu thì mắc trọng bệnh. Chị đưa ông tới bệnh viện tốt để điều trị với hy vọng thoát được căn bệnh oái oăm này.
Chỉ trong một thời gian ngắn, chị đã phải rút hết những cuốn sổ tiết kiệm trong ngân hàng để lo cho cha. Chi phí chữa trị quá tốn kém làm cho hai vợ chồng chị cũng dần nẩy sinh mâu thuẫn.
Mỗi lần nghe thấy thông báo thanh toán viện phí là cha chị tim như thắt lại. Nhìn hóa đơn ông xót xa và đòi về nhà. Nhưng chị không đồng ý và người cha giận con không uống thuốc nữa.
Bệnh tình của ông nặng thêm và chị tính sẽ bán mảnh đất mà cha mẹ đã cho chị. Nhưng chưa kịp bán thì ông qua đời.
Những ngày vào chăm sóc cha trong bệnh viện, chị chứng kiến một bệnh nhân ở giường bên cạnh, trẻ tuổi hơn cha chị. Ngày ngày, con cái vào chăm sóc cho chú ấy nhưng không u sầu như gia đình chị.
Họ vui vẻ và chỉ hỏi han động viên nhau. Cùng mắc bệnh K nhưng bệnh nhân cùng phòng ấy đã chữa khỏi và xuất viện. Trong lúc chăm cha mình chị được biết, chú ấy dù không khá giả kinh tế như gia đình chị nhưng may mắn bởi chú có BHNT vì vậy chữa trị tốn kém nhưng cả nhà không hề lo lắng.
Chứng kiến giây phút lâm trung của người cha thân yêu, chị thực sự sợ hãi và đớn đau. Lời nói cuối cùng của người cha dặn dò với chị:
- Con hãy mua bảo hiểm cho gia đình con!
Và đó là lý do chị đã tìm gặp tôi và vì chị cũng không còn mặt mũi nào để gọi cho người bạn thân xưa để xin tư vấn bảo hiểm.
Từ khi cha mất, chị không mơ màng đến của cải vật chất nữa, giờ đây chị chỉ mong được bình an.
Đôi mắt đượm buồn, chị nói với tôi:
- Chị có nỗi sầu riêng..!
✍️PHẠM THÀNH ĐẠT (0965 994 997) - Người kể chuyện Bảo hiểm vui tính nhất Việt Nam!