Đầu Tư Giá Trị - TCInvestor

Đầu Tư Giá Trị - TCInvestor Đầu tư là không vội vàng, từng bước với những doanh nghiệp tốt nhất và có tiềm năng trong tương lai.

Đầu tư cổ phiếu Việt Nam tại (HOSE, HNX, Upcom) đang có thị giá dưới giá trị thật và đang tăng trưởng.
- Mở tài khoản tại Techcom Securities (TCBS): https://referral.tcbs.com.vn/105C151536
tham gia cộng đồng https://zalo.me/g/himeln138 Những doanh nghiệp đem lại giá trị cho xã hội và đem lại lợi nhuận (cổ tức) cho cổ đông đều đặn.

ISRAEL Những năm đầu 1990, việc đối thoại với Chính phủ Mỹ gặp nhiều khó khăn. Lãnh đạo Bộ Ngoại giao Việt Nam hỏi ông B...
30/03/2026

ISRAEL
Những năm đầu 1990, việc đối thoại với Chính phủ Mỹ gặp nhiều khó khăn. Lãnh đạo Bộ Ngoại giao Việt Nam hỏi ông Bùi Kiến Thành:
- Tại sao phía Mỹ khó thế, cứ nói chuyện lưng chừng rồi bỏ về không nói chuyện tiếp nữa. Không có cách nào cả? Bác Thành chỉ giúp. Ông Bùi Kiến Thành đem vấn đề đó hỏi Bộ Ngoại giao Mỹ.
Bộ Ngoại giao Mỹ thông qua ông Thành nhờ nhắn tin với Bộ Ngoại giao ta rằng, tại sao CP Việt Nam khi ra họp ở Liên hiệp quốc thì bất kỳ vấn đề gì liên quan về Palestine và Israel thì VN cũng bỏ phiếu cho Palestine và chống Israel. Chúng tôi biết rằng ông thân thiện với Palestine, họ ủng hộ các ông trong thời kỳ kháng chiến, nhưng thời đó qua rồi. Muốn quan hệ với Mỹ thì các ông xem có chìa khóa nào mà mở nó chứ!
Vì ở Mỹ có 5% dân số là người Do Thái, và 5 % đó lại sở hữu trong tay 90% tài chính, 90% cơ quan truyền thông lớn. Không một ông tổng thống Mỹ nào có thể đắc cử nếu cộng đồng người Do Thái quyết liệt chống đối. Không bỏ phiếu cho Israel là kẻ thù của Do Thái. Cộng đồng Do Thái mà chưa bật đèn xanh thì CP Mỹ không làm được. Và Bộ NG Mỹ khuyên, trong trường hợp nào đó thì không bỏ phiếu, trong trường hợp nào đó thì bỏ phiếu trắng đâu bắt buộc bỏ phiếu chống. Ông Thành đề nghị và CP Việt Nam đổi cách ứng xử với Israel.
Ngày 12.7.1993, Việt Nam và Israel thiết lập quan hệ ngoại giao, đây là một chìa khóa quan trọng để mở ổ khóa quan hệ Việt -Mỹ.
Ông Bùi Kiến Thành kể, trong thời kỳ Mỹ cấm vận thì bất kể những sản phẩm nào có bằng sáng chế của Mỹ là Mỹ không cho phép bán tại Việt Nam. Đại tá Lê Đông Hải con của Đại tướng Lê Trọng Tấn nhờ bác Thành qua Mỹ hỏi công ty Bell mua một số bộ phận của máy bay lên thẳng và những thiết bị có thể hợp nhất một số bộ phận truyền tin giữa lực lượng xe tăng quân đội nhân dân và xe tăng Mỹ để lại Sài Gòn vì hai hệ khác nhau. Công ty Bell không bán được vì lệnh cấm vận nhưng họ lại chỉ cho VN sang Israel mua. Và Israel không chỉ bán mà còn cử một đoàn chuyên gia sang giúp. Mỗi lần VN hỏi cái gì nếu họ giúp được là họ giúp ngay. Họ rất thân thiện với VN, một nước nhỏ mà đánh đông dẹp bắc, họ rất cảm phục và đồng cảm.
Đại tướng, Tổng tham mưu trưởng Moshe Dayan đã viết nhiều bài chiến thuật, chiến lược của chiến tranh nhân dân của Việt Nam. Và họ cũng đã áp dụng chiến thuật này để thắng nước Ả Rập.
Quan hệ giữa VIệt Nam và Israel chặt chẽ là một chìa khóa quan trọng để mở ổ khóa cho việc bình thường hóa quan hệ Việt Mỹ.
(Theo hồi ký Bùi Kiến Thành Người mở khóa lãng du)

Thông tin chào bán cổ phiếu Viettel PostViettel Post (VTP) chào bán hơn 51,1 triệu cổ phiếu cho cổ đông hiện hữu.Giá phá...
29/03/2026

Thông tin chào bán cổ phiếu Viettel Post

Viettel Post (VTP) chào bán hơn 51,1 triệu cổ phiếu cho cổ đông hiện hữu.
Giá phát hành: 10.000 đồng/cổ phiếu, thấp hơn khoảng 88,7% so với thị giá hiện tại (88.600 đồng/cổ phiếu ngày 25/3).
Tỷ lệ thực hiện quyền: 100:42 (sở hữu 100 cổ phiếu được mua thêm 42 cổ phiếu).
Thời gian đăng ký: từ 15/4/2026 đến 8/5/2026.
Dự kiến thu về: gần 511,5 tỷ đồng.
Kế hoạch sử dụng vốn
58,11% (~297 tỷ đồng): đầu tư phương tiện vận tải, máy móc thiết bị cho mảng chuyển phát.
19,55% (100 tỷ đồng): góp vốn vào công ty con Logistics Viettel.
22,34% (~114 tỷ đồng): bổ sung vốn lưu động (chi phí vận hành, lương).
Tác động vốn điều lệ
Nếu thành công, vốn điều lệ tăng từ 1.217,8 tỷ đồng lên hơn 1.729,3 tỷ đồng.
Kết quả kinh doanh 2025
Doanh thu thuần: 21 nghìn tỷ đồng (+1% YoY), vượt dự báo.
Lợi nhuận sau thuế: 405 tỷ đồng (+6% YoY), đạt gần 99% dự báo.
Quý 4/2025: doanh thu dịch vụ tăng mạnh (+29%), bù cho mảng thương mại giảm (-47%).
Biên lợi nhuận gộp: tăng nhẹ lên 5,5%, nhưng mảng dịch vụ chịu áp lực chi phí thuê ngoài (+28%) và lao động (+6%).
Bối cảnh thị trường
Thương mại điện tử tiếp tục tăng trưởng mạnh (+35% giá trị giao dịch từ Shopee, TikTok Shop, Lazada, Tiki).
Mảng thương mại truyền thống (thẻ cào điện thoại) tiếp tục thu hẹp, doanh thu giảm 33%.

ĐỌC BÀI NÀY BẠN SẼ HIỂU TẠI SAO TÔI NÓI XOÁ TIỀN CŨ… ĐỪNG CƯỜI CỢT KHI MÌNH CHƯA HIỂU CHUYỆN😎Việt Nam chủ động công khai...
27/03/2026

ĐỌC BÀI NÀY BẠN SẼ HIỂU TẠI SAO TÔI NÓI XOÁ TIỀN CŨ… ĐỪNG CƯỜI CỢT KHI MÌNH CHƯA HIỂU CHUYỆN😎
Việt Nam chủ động công khai các sai phạm trong các dự án hạ tầng cũ không chỉ là chuyện "dọn rác" quá khứ, mà chính là một vũ khí đàm phán tối tân trong trật tự thế giới mới 2026.

Video ghi lại cuộc phỏng vấn quan trọng của Scott Bessent tại Davos, nơi ông giải thích cách Mỹ sử dụng các công cụ kinh tế như "vũ khí" để tái cấu trúc trật tự tài chính thế giới

Sự việc Bộ Tư pháp (DOJ) đồng ý trả 1,2 triệu USD cho Tướng Michael Flynn vào ngày 25/3/2026 vừa qua không chỉ là một khoản bồi thường tài chính. Đây là lời thừa nhận chính thức về sai phạm trong hệ thống điều tra cũ. Việc giải quyết này củng cố lập luận của Trump về việc làm sạch "Deep State" (nhà nước ngầm). Nó cho thấy những người trung thành với chiến lược của ông đang được minh oan và đưa trở lại đường đua. Điều này tạo niềm tin cho các đồng minh quốc tế rằng "luật chơi cũ" đang bị phá bỏ.

Scott Bessent và "Chiến tranh Tiền tệ" với Iran. Những phát biểu của ông tại Davos đầu năm 2026 đã xác nhận một chiến lược "chiến tranh kinh tế không tiếng súng": đồng Rial của Iran đã rơi vào tình trạng rơi tự do sau khi Mỹ tạo ra sự khan hiếm USD trầm trọng. Việc một ngân hàng lớn của Iran sụp đổ vào cuối năm 2025 là kết quả của đòn "phong tỏa huyết mạch".

Bessent không giấu giếm ý định dùng thuế quan và lệnh trừng phạt tài chính để buộc các dòng tiền phải quay về Mỹ. Khi hệ thống ngân hàng trung ương (vốn chịu ảnh hưởng từ giới tinh hoa cũ) bị lung lay, các chế độ dựa vào sự hỗ trợ tài chính ngầm từ bên ngoài như Iran nhận từ Trung Quốc sẽ tự sụp đổ từ bên trong do siêu lạm phát.

Khi Iran và Venezuela hai nguồn cung dầu mỏ và đồng minh chiến lược của Trung Quốc bị Mỹ vô hiệu hóa bằng học thuyết "Nợ ghê tởm" và "Phong tỏa tài chính", Trung Quốc chỉ còn một cửa ngõ quan trọng nhất để duy trì ảnh hưởng tại Đông Nam Á và bảo vệ tuyến đường năng lượng: Việt Nam.
Nếu Mỹ thành công trong việc hỗ trợ Việt Nam trở thành một "thành trì" kinh tế và quân sự mới, Trung Quốc sẽ mất hoàn toàn khả năng kiểm soát Biển Đông.

Chiến thuật của Trump: Không phải ngẫu nhiên mà Scott Bessent kêu gọi các nhà máy rời khỏi Trung Quốc và cả các nước như Việt Nam để về Mỹ . Tuy nhiên, đây có thể là một đòn "vừa đấm vừa xoa". Mỹ gây áp lực để Việt Nam phải chọn lựa một tiêu chuẩn minh bạch hơn, từ đó loại bỏ các ảnh hưởng hạ tầng của Trung Quốc.
Nếu Việt Nam tận dụng được làn sóng này để hiện đại hóa hệ thống tài chính và luật pháp theo chuẩn phương Tây, chúng ta sẽ không bao giờ rơi vào "vùng đầm lầy" nợ nần như Lào hay Sri Lanka.

Trận chiến tại Iran và Venezuela là để chặt đứt nguồn lực. Trận chiến tại Panama là để kiểm soát lưu thông. Và nước cờ tại Việt Nam chính là để chốt chặn cuối cùng trong chuỗi bao vây Trung Quốc.
Khi các quốc gia như Iran hay Venezuela tuyên bố nợ BRI là "ghê tởm" dưới sự bảo trợ của Mỹ, đó sẽ là một cơn địa chấn tài chính khiến Bắc Kinh phải tháo chạy toàn cầu. Và khi đó, Việt Nam sẽ nổi lên như một mắt xích không thể thay thế trong trật tự thế giới mới.

Cuộc thảo luận này đang chạm đến một điểm cực kỳ nhạy cảm và chiến lược trong quan hệ quốc tế hiện đại. Việc Scott Bessent (vừa được nhậm chức Bộ trưởng Tài chính Mỹ vào tháng 1/2025) triển khai các công cụ tài chính mạnh mẽ đang tạo ra một tiền lệ chưa từng có cho các quốc gia đang tìm cách thoát khỏi sự kìm kẹp của nợ nước ngoài không minh bạch trong đó có Việt Nam.

Vị thế của Scott Bessent và "Vũ khí hóa" Tài chính. Scott Bessent không chỉ là một chính trị gia; ông là một bậc thầy về vĩ mô (macro investor). Chiến lược của ông dưới thời Trump là "Sức mạnh thông qua sự minh bạch và sản xuất".
Bessent đang nhắm vào các hệ thống ngân hàng trung ương vốn bị thao túng để duy trì các dòng tiền tham nhũng. Khi Mỹ siết chặt các giao dịch liên quan đến "tài sản độc hại" của Trung Quốc, các khoản nợ BRI bỗng chốc trở thành rủi ro lớn cho bất kỳ quốc gia nào nắm giữ chúng.
Bộ Tài chính Mỹ dưới thời Bessent đang cân nhắc các cơ chế bảo lãnh cho các nước muốn "tuyên bố lại" các khoản nợ của mình, biến nợ thành vốn cổ phần hoặc mua lại nợ bằng các nguồn vốn minh bạch hơn.

Việt Nam: Từ "Thận trọng" sang "Đàm phán chủ động". Việt Nam từ trước đến nay vốn nổi tiếng là quốc gia cực kỳ thận trọng với các khoản vay BRI (nhìn từ thực tế các dự án như Cát Linh - Hà Đông hay Vinh Tân 2). Tuy nhiên, hiện tại (năm 2026), nhiều dự án hạ tầng lớn vẫn đang trong quá trình mời gọi đầu tư hoặc triển khai (như đường sắt tốc độ cao, Metro, cảng nước sâu).
Việt Nam có thể áp dụng học thuyết "Nợ ghê tởm" không phải bằng cách từ chối trả tiền ngay lập tức, mà bằng cách "Định nghĩa lại các điều khoản vay":
Dựa trên tiền lệ từ vụ Panama và áp lực từ Bộ Tài chính Mỹ, Việt Nam có thể yêu cầu công khai toàn bộ các điều khoản ẩn trong các hợp đồng EPC (Thiết kế - Cung cấp - Thi công) với các nhà thầu Trung Quốc. Nếu phát hiện các điều khoản gây bất lợi cho chủ quyền hoặc lợi ích dân sinh, Việt Nam có quyền pháp lý để đình chỉ thanh toán hoặc đàm phán lại.

Khi Scott Bessent thúc đẩy việc dịch chuyển chuỗi cung ứng về Mỹ và các đồng minh, Việt Nam có thể đề nghị Mỹ hỗ trợ tài chính thông qua các tập đoàn như DFC để "thế chỗ" cho các khoản vay Trung Quốc tại các dự án chiến lược. Điều này giúp Việt Nam thoát khỏi cảnh "vay tiền để mua dây buộc mình".

"Chiếu tướng" tại khu vực hạ lưu Mekong
Nước cờ thực sự nằm ở việc Việt Nam có thể trở thành "người dẫn dắt pháp lý" cho Lào và Campuchia. Nếu Việt Nam thành công trong việc áp dụng các tiêu chuẩn quản trị nợ minh bạch theo chuẩn Mỹ, điều này sẽ tạo ra áp lực lên các dự án BRI tại các nước láng giềng. Khi các nước này nhìn thấy Iran hay Venezuela "xóa cờ làm lại" nhờ học thuyết Nợ ghê tởm, họ sẽ tìm đến Việt Nam như một mô hình chuyển đổi an toàn để không bị Trung Quốc siết tài sản (như cảng Hambantota của Sri Lanka).

😎NƯỚC CỜ CỦA VIỆT NAM.
Việt Nam đang đứng trước cơ hội trở thành "Trạm luân chuyển quyền lực".
1. Về kinh tế: Thay thế Trung Quốc trong chuỗi sản xuất (đã và đang diễn ra).
2. Về tài chính: Trở thành quốc gia tiên phong ở ASEAN trong việc áp dụng luật pháp quốc tế để kiểm soát các dòng vốn độc hại.
3. Về chiến lược: Kết hợp với chiến dịch "Operation Epic Fury" (Chiến dịch Cơn thịnh nộ sử thi) của Trump nhắm vào Iran để làm suy yếu mạng lưới tài chính của "Trục ma quỷ", từ đó giải phóng áp lực lên Biển Đông.

😎Nhìn từ lăng kính của một "kỳ thủ" địa chính trị như phân tích về Donald Trump hay Scott Bessent, việc Việt Nam chủ động công khai các sai phạm trong các dự án hạ tầng cũ không chỉ là chuyện "dọn rác" quá khứ, mà chính là một vũ khí đàm phán tối tân trong trật tự thế giới mới 2026.

👉Việt Nam không cần tuyên bố thẳng thừng từ bỏ nợ như Ecuador hay Venezuela. Thay vào đó, việc công khai các sai phạm (về đội vốn, công nghệ lạc hậu, tham nhũng trong ký kết) sẽ tạo ra cơ sở pháp lý để:
Khi sai phạm thuộc về phía nhà thầu hoặc quá trình cho vay thiếu minh bạch của chủ nợ, Việt Nam có quyền yêu cầu tái cấu trúc nợ để phản ánh giá trị thực tế của công trình, thay vì gánh một khoản "nợ ảo" do tham nhũng.
Công khai sai phạm giúp tranh thủ sự ủng hộ của dư luận quốc tế và các định chế tài chính phương Tây, khiến đối phương khó có thể dùng các tài sản chiến lược (cảng biển, lưới điện) để trừ nợ.
Tạo "Sân chơi sạch" để đón đại bàng từ Mỹ và G7. Scott Bessent và chính quyền Trump 2.0 rất dị ứng với các dòng tiền "vùng xám".
Khi Việt Nam quyết liệt xử lý sai phạm cũ, đó là lời khẳng định với thế giới rằng: "Việt Nam đã thay đổi luật chơi. Chúng tôi ưu tiên sự minh bạch."
Các dự án tỷ đô sắp tới (Đường sắt tốc độ cao, Năng lượng hạt nhân, Bán dẫn) cần nguồn vốn khổng lồ và công nghệ lõi. Việc quét sạch các "vết đen" hạ tầng cũ sẽ giúp Việt Nam dễ dàng tiếp cận nguồn vốn từ DFC (Mỹ) hay các liên minh tài chính của G7, những nơi vốn đòi hỏi tiêu chuẩn quản trị rất khắt khe.

👉Đòn bẩy trong các dự án tỷ đô sắp tới
Việt Nam đang đứng trước những dự án hạ tầng lớn nhất lịch sử (như Tuyến đường sắt tốc độ cao Bắc-Nam hơn 67 tỷ USD).
Việc công khai sai phạm cũ gửi đi thông điệp rằng Việt Nam sẽ không chấp nhận kịch bản "đội vốn" hay "bẫy công nghệ" lặp lại. Các nhà thầu quốc tế (dù là Trung Quốc, Nhật Bản hay Mỹ) đều phải dè chừng và đưa ra những cam kết chặt chẽ hơn.
Khi có sự hỗ trợ về mặt pháp lý và chính trị từ liên minh chống tham nhũng toàn cầu mà Trump đang thúc đẩy, Việt Nam có vị thế mạnh hơn để yêu cầu chuyển giao công nghệ thay vì chỉ đi vay và thuê làm.

Tuy nhiên, việc này cần được thực hiện với sự tinh tế của một kiến trúc sư địa chính trị. Việt Nam cần công khai sai phạm dưới góc độ "kỹ thuật và pháp lý" thay vì tấn công chính trị trực diện, để giữ không gian cho các cuộc đàm phán ngoại giao.
Trước khi dùng nó làm đòn bẩy với bên ngoài, Việt Nam phải cho thấy sự quyết liệt trong việc xử lý các nhóm lợi ích nội bộ đã tiếp tay cho các dự án sai phạm đó (điều mà chiến dịch "Đốt lò" đã và đang thực hiện rất mạnh mẽ).

Kết luận: Sự minh bạch chính là quyền lực. Nếu Việt Nam dám phơi bày những mảng tối của hạ tầng cũ, chúng ta không hề yếu đi mà ngược lại, đang bẻ gãy các mắt xích của "vòng kim cô" bẫy nợ, mở đường cho một kỷ nguyên phát triển thần kỳ và tự chủ hơn.

Ps: NỢ GHÊ TỞM
Khái niệm "nợ bất chính" hay "nợ ghê tởm" được hệ thống hóa bởi học giả Nga Alexander Sack (1927)
Theo lý thuyết này: Nợ ghê tởm là khoản nợ do chế độ trước vay
Nhưng:
- Không phục vụ lợi ích của người dân
- Không có sự đồng thuận của dân
- Chủ nợ biết hoặc đáng lẽ phải biết điều đó
Khi đó, chính phủ mới có thể từ chối trả nợ, vì đó là nợ của chế độ, không phải của quốc gia.

Đã có những tiền lệ như
- Hoa Kỳ – Cuba (1898)
Mỹ từ chối trả nợ của Cuba thời thuộc địa Tây Ban Nha
Lập luận: đó là nợ phục vụ cai trị thuộc địa
- Costa Rica (1923)
Trọng tài do William Howard Taft đứng đầu
Phán rằng một số khoản vay của chế độ độc tài không ràng buộc quốc gia

- Ecuador (2008)
Tổng thống tuyên bố một phần nợ là “ghê tởm” và từ chối trả.
vv...

Tuy nhiên, giới tinh hoa đã đánh tráo khái niệm khi đưa ra cái gọi là "Nguyên tắc chính thống" -State succession
Nhà nước là liên tục - Chính phủ chỉ là đại diện tạm thời
Vì vậy: Chính phủ mới phải trả nợ cũ.

Quốc tế vẫn tranh cãi nợ ghê tởm là luật hay chỉ là học thuyết và đưa nó vào vùng xám "vùng đầm lầy âm u của luật pháp quốc tế", các cuộc tranh cãi cho đến nay vẫn chưa chấm dứt. Trung Quốc đã tận dụng vùng xám này để thiết kế các bẫy nợ cho các quốc gia trong kế hoạch "Một vành đai một con đường". Họ"lách luật" bằng cách:
- Không cho vay “trắng”
- Luôn gắn với:
*tài nguyên
*hạ tầng
*dòng tiền

Các ví dụ tiêu biểu :
1. Sri Lanka (case nổi tiếng nhất)
Case: Hambantota Port : Vay Trung Quốc xây cảng
Không trả được nợ
Kết quả:
- Phải cho Trung Quốc thuê cảng 99 năm. Mất tài sản chiến lược
Đây là “bẫy nợ” điển hình mà báo chí hay nói

2- Angola – THOÁT BẰNG CÁCH CHẤP NHẬN LUẬT CHƠI
Mô hình:
Vay Trung Quốc
Trả bằng dầu (oil-backed loans)

Khi giá dầu giảm → không trả nổi
Trung Quốc đã phải :
*gia hạn nợ
*tái cấu trúc
* không siết tài sản
Kết quả:
- Không thoát
- Nhưng không sập
Đây là kiểu: “sống chung với nợ” nhưng giữ được chủ quyền

3. Myanmar – THOÁT BẰNG CẮT NHỎ DỰ ÁN
Case: Kyaukpyu Port
Dự án cảng do Trung Quốc tài trợ
Ban đầu: ~7.3 tỷ USD
Myanmar lo sợ “bẫy nợ” nên:
*Đàm phán lại
*Giảm xuống còn ~1.3 tỷ USD
*Chủ động giảm quy mô
Kết quả:
Tránh rơi vào bẫy từ đầu

4. Và bây giờ là Panama : đầu tư của Trung Quốc bị chính phủ mới tuyên bố là "vi hiến" China đang kiện nhưng con kiến kiện củ khoai.

"Mọi con đường đều dẫn tới La Mã"- Vấn đề về "nợ ghê tởm" đang quay lại với Donald Trump. Đó cũng là một trong những lý do mà đám tham nhũng toàn cầu căm thù ông.

Trump là một kỳ thủ chơi cờ trong không gian mới, luôn tính trước nhiều nước đi cho đến khi ông chốt "chiếu tướng" đối thủ vẫn còn ngơ ngác chưa hiểu mình đã thua như thế nào.

Những người nghiên cứu lịch sử thế giới rất quen thuộc với khái niệm về hiện tượng "Thiên nga Đen" và "Cái bẫy Thucydides", phần lớn đều kết luận rằng cường quốc mới nổi China sẽ chiếm lấy vai trò bá chủ thế giới của Hoa Kỳ trong thế kỷ 21. Cho đến gần đây tình hình có vẻ là như vậy nhưng "mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên" - Donald Trump xuất hiện - đây chính là Thiên nga Đen báo hiệu cái chết của Trục ma quỷ.

Trung Quốc từ kế hoạch một vành đai một con đường (BRI) vươn vòi bạch tuộc khắp thế giới kể cả bao vây Hoa Kỳ như Panama, Mexico, Cuba.. đặc biệt là Venezuela. Tất nhiên là cả Iran.

Rồi Donald Trump xuất hiện và mọi thứ được giải vây cho Hoa Kỳ đúng 250 năm.

Về mặt chiến lược, Venezuela, Panama và Iran đại diện cho ba điểm nút quan trọng trong liên minh chống Mỹ của Trung Quốc:
1. Panama là "viên ngọc quý" của Sáng kiến Vành đai và Con đường (BRI) để thúc đẩy và ưu tiên các lợi ích về cơ sở hạ tầng, thương mại và vận chuyển của Trung Quốc.
2. Venezuela là một đầu cầu ở Mỹ Latinh với các nhóm khủng bố ma túy trong nước, chẳng hạn như Cartel de los Soles (trước đây do Maduro đứng đầu), cùng lực lượng an ninh Cuba và các nhóm khủng bố (đặc biệt là Hezbollah).
3. Iran là cầu nối Trung Đông - một đầu mối đường bộ-đường biển của BRI - và là nhà tài trợ lớn nhất thế giới cho chủ nghĩa khủng bố chống Mỹ.

Đầu tiên, Hoa Kỳ giành lại quyền kiểm soát Panama và kênh đào Panama từ tay Trung Quốc.
Thứ hai, đối phó với các nhóm khủng bố ma túy ở Mỹ Latinh. Tiêu diệt ngay lập tức những cano vận chuyển ma túy vào Hoa Kỳ bằng lực lượng quân đội. Sự chênh lệch khủng khiếp về sức mạnh bạo lực này làm nguội ngay lập tức những cái đầu điên rồ nhất.
Thứ ba, cắt đứt nguồn cung dầu mỏ của Venezuela cho Trung Quốc bằng một cuộc "đảo chính" với quy mô nhỏ nhất mà gây kinh hoàng lớn nhất - giáng một đòn chiến lược và kinh tế đa chiều vào đảng cộng sản Trung Quốc làm dịch chuyển các mảng kiến tạo địa chính trị theo hướng có lợi cho Hoa Kỳ và tự do. Hiện tại, Venezuela có một chính phủ thân Mỹ có thể từ chối các khoản vay BRI trị giá 10-20 tỷ dollar với lý do pháp lý là "nợ bất chính". Ông Trump nói nửa đùa nửa thật với các nhà báo : "Các bạn nghĩ gì nếu Venezuela trở thành bang thứ 51 của Hoa Kỳ?" Tất nhiên sắp tới sẽ là Cuba.

Và đòn chặt đầu tướng tiên phong: Iran.

Trung Quốc là nước nhập khẩu dầu thô lớn nhất thế giới (với 11,6 triệu thùng mỗi ngày), gấp hơn hai lần so với Ấn Độ - nước nhập khẩu dầu lớn thứ hai (với 4,8 triệu thùng mỗi ngày), trong khi Mỹ hiện là nước xuất khẩu ròng dầu mỏ. Trước đây, Trung Quốc mua hơn 50% lượng dầu xuất khẩu của Venezuela, nhưng nguồn cung này đã bị cắt giảm sau khi Mỹ lật đổ Tổng thống Nicolás Maduro. Trung Quốc nhập khẩu 80-90% lượng dầu thô xuất khẩu của Iran, nguồn thu này tài trợ cho ngân sách quân sự của Iran. Nếu Mỹ thắng ở Iran thì điều này mang lại cho Mỹ đòn bẩy trên các thị trường toàn cầu mà Trung Quốc phụ thuộc vào.

Thêm vào đó, cả Venezuela và Iran đều có những khoản nợ đáng kể với Trung Quốc do các dự án đầu tư trị giá hàng tỷ dollar được cấu trúc theo Sáng kiến Vành đai và Con đường (BRI). Nếu Iran có một chế độ thân Mỹ sau khi chế độ giáo sĩ bị đánh bại, Iran có thể từ chối khoảng 400 tỷ dollars đầu tư BRI vào cơ sở hạ tầng dầu khí và hóa dầu.

Panama, Venezuela, Iran ba chiến thắng của ông Trump, tuy đầy rủi ro nhưng đã đưa Hoa Kỳ vào con đường khôi phục lại sự thống trị của Mỹ trên thế giới.

Nước cờ chiếu tướng sẽ xảy ra ở đâu?
Gợi ý: Việt Nam.=> kết thúc quân cờ cuối cùng trên bàn cờ.
Đọc xong bài này nếu bạn là người dân Việt thì thực sự yêu hay ghét ai là biết nhé!

Dưới sự lãnh đạo sáng suốt của Đảng Cộng sản : Việt Nam sẽ hoá rồng:Đây là nội dung được dịch sang tiếng Việt của tác gi...
26/03/2026

Dưới sự lãnh đạo sáng suốt của Đảng Cộng sản : Việt Nam sẽ hoá rồng:
Đây là nội dung được dịch sang tiếng Việt của tác giả Robert Kiyosaki - tác giả của quyển sách Cha Giàu Cha Nghèo:
Tương lai VN sẽ là đất nước có tốc độ phát triển nhanh nhất thế giới: thật tự hào là người Việt Nam.
----//-----
Việt Nam và châu Á đang tư bản hơn nước Mỹ!
Tôi vừa từ Việt Nam trở về.
Lần đầu tôi đến Việt Nam là vào năm 1966. Khi đó tôi là một phi công Thủy quân Lục chiến. Để chiến đấu chống chủ nghĩa cộng sản.
Chủ nghĩa cộng sản đã thắng.
Và ngày nay — Việt Nam còn tư bản hơn cả nước Mỹ.
Hãy dừng lại và ngẫm điều đó một chút.
GDP của Việt Nam tăng 8,02% trong năm 2025. Nhanh nhất Đông Nam Á.
Khu vực sản xuất của họ tăng gần 10% chỉ trong một năm. Tổng kim ngạch thương mại đạt 930 tỷ USD — tăng 18% chỉ sau một năm.
Thặng dư thương mại của Việt Nam với riêng Hoa Kỳ đã đạt mức kỷ lục 134 tỷ USD trong năm 2025.
Họ đang xây đường cao tốc, sân bay, cảng biển và nhà máy với tốc độ mà nước Mỹ đã nhiều thập kỷ nay không còn thấy nữa.
Chính phủ Việt Nam đang nhắm tới mục tiêu tăng trưởng 10% mỗi năm cho đến năm 2030.
Và họ không in tiền để đạt được điều đó.
Họ xây dựng mọi thứ. Sản xuất mọi thứ. Xuất khẩu mọi thứ.
Bây giờ hãy nhìn sang nước Mỹ.
Có 771.480 người Mỹ vô gia cư trong chỉ một đêm của năm 2024 — mức cao nhất từng được ghi nhận kể từ khi bắt đầu thống kê dữ liệu.
Tăng 18% so với năm trước. Mức tăng trong một năm lớn nhất từng được ghi nhận.
Gần 150.000 trong số đó là trẻ em.
• Nhà máy của chúng ta đã biến mất.
• Lạm phát của chúng ta là có thật.
• Nhà ở giá phải chăng đang dần biến mất.
Và chúng ta cứ tiếp tục in đô la để bù đắp khoảng trống đó.
Người cha giàu của tôi từng hỏi tôi một câu đã thay đổi mọi thứ.
“Robert… con đang ở góc phần tư nào? Và đất nước của con đang ở góc phần tư nào?”
Một đất nước, cũng như một con người, có thể là:
E — phụ thuộc vào tiền lương
hoặc
I — xây dựng tài sản, tạo ra dòng tiền, tái đầu tư.
Việt Nam đang tái đầu tư từng đồng mà họ kiếm được.
Nước Mỹ đang tiêu hết từng đồng mà họ in ra.
Tôi đã ở Sài Gòn — 16 triệu người trên xe máy, xe buýt, xe tải.
Đông đúc. Di chuyển. Năng suất. Không giận dữ trên đường. Không có tâm lý hưởng thụ. Chỉ có làm việc.
Người chủ nhà quay sang nói với tôi: mùa hè này, tất cả những chiếc xe máy đó sẽ chuyển sang xe điện. Chính phủ đang bắt buộc điều đó.
Tôi nghĩ — lần gần đây nhất nước Mỹ xây dựng được thứ gì nhanh đến vậy là khi nào?
Đây là điều mà người bạn của tôi, nhà kinh tế học được đào tạo bài bản Richard Duncan, đã nói với tôi trong tháng này.
Kể từ năm 2003, đồng đô la Mỹ đã mất 93% giá trị so với vàng.
Kể từ năm 2008, nợ công của chính phủ Mỹ đã tăng từ 9 nghìn tỷ USD lên gần 38 nghìn tỷ USD.
Và tổng tài sản hộ gia đình của Mỹ đã tăng gấp ba không phải vì chúng ta sản xuất được nhiều hơn, mà vì chúng ta in nhiều tiền hơn và thổi phồng giá tài sản.
Đó không phải là chủ nghĩa tư bản.
Đó là thứ mà Richard gọi là “creditism” — một nền kinh tế vận hành không dựa trên tiết kiệm và đầu tư, mà dựa trên nợ ngày càng tăng và tiêu dùng ngày càng lớn.
Việt Nam vận hành bằng sản xuất và tái đầu tư.
Nước Mỹ vận hành bằng nợ và tiêu dùng.
Đó là hai cuộc chơi hoàn toàn khác nhau.
Đây là điều tôi đã nói với khán giả ở Kuala Lumpur và Hà Nội vào tháng trước.
Các nhà máy luôn dịch chuyển đến quốc gia có chi phí thấp nhất và năng suất cao nhất.
Ngày xưa đó là nước Mỹ. Rồi đến Nhật Bản. Rồi đến Trung Quốc. Và bây giờ là Việt Nam.
Chúng không dịch chuyển vì thế giới bất công.
Chúng dịch chuyển vì chủ nghĩa tư bản cực kỳ tàn nhẫn nhưng trung thực trong việc chỉ ra ai đang làm việc và ai thì không.
Tôi không nói rằng nước Mỹ đã hết thời.
Tôi chỉ nói rằng nước Mỹ cần phải tỉnh giấc.
Đất nước từng xây dựng nên nền kinh tế công nghiệp vĩ đại nhất thế giới giờ đây đang chứng kiến một đất nước mà chúng ta từng cố chiến đấu để ngăn không đi theo cộng sản — lại đang sản xuất vượt qua chúng ta.
Sự mỉa mai ấy gần như quá sức chịu đựng.
Tôi đã đến Việt Nam hai lần để chiến đấu.
Giờ tôi quay lại để học hỏi.

26/03/2026

CHÍNH THỨC: Iran đã tấn công UAE nhiều hơn là tấn công Israel.

Dừng lại và suy nghĩ về điều đó một chút.

UAE chưa bao giờ bắn một tên lửa nào vào Iran. Không một ai.

UAE đã cấm rõ ràng sử dụng lãnh thổ và không gian của nó để tấn công Iran. Họ thậm chí còn duy trì sự hiểu biết ngoại giao yên tĩnh với Tehran trong nhiều năm.

Và Iran đánh nó mạnh hơn Israel.

Vào ngày thứ 13 của chiến tranh, Iran đã phóng 314 tên lửa đạn đạo, 15 tên lửa hành trình và 1.672 máy bay không người lái tại UAE.

Hơn một nửa số tất cả các dự án Iran được bắn tại các quốc gia Vịnh đã được chỉ đạo tại UAE.

Tổng cộng hơn 3.000 tên lửa và máy bay không người lái - hướng đến một quốc gia không liên quan gì đến việc bắt đầu cuộc chiến này.

Tại sao?

Câu trả lời không phải là quân đội. Đó là tài chính.

Và một khi bạn hiểu điều đó, toàn bộ cuộc chiến này trông hoàn toàn khác.

Đây là những gì Iran thực sự đang nhắm mục tiêu.

Vào tháng 5 năm 2025, Tổng thống Trump đã bay đến Vịnh vì những gì đã trở thành chuyến đi tổng thống có ý nghĩa kinh tế nhất trong lịch sử hiện đại.

✅ Ả Rập Xê Út: 600 tỷ đô la cam kết cho Hoa Kỳ.
✅Qatar: thỏa thuận kinh tế 1,2 nghìn tỷ đô la.
✅UAE: Khung đầu tư 10 năm 1,4 nghìn tỷ đô la - tập trung vào AI, công nghệ biên giới, chất bán dẫn, năng lượng và sản xuất.

Tổng: hơn 2 nghìn tỷ đô la đầu tư Vịnh cam kết cho Mỹ.

Và chỉ cam kết 1,4 nghìn tỷ đô la của UAE bằng khoảng 30% toàn bộ GDP.

Đó là một quốc gia đặt cược toàn bộ tương lai kinh tế của mình vào Hoa Kỳ.

✅Trump cũng greenlit 500.000 chip AI cao cấp nhất hàng năm của Nvidia cho UAE.
✅Microsoft cam kết 15 tỷ đô la.
✅Amazon, Google và tất cả các công ty công nghệ lớn của Mỹ đang xây dựng các trung tâm dữ liệu ở Dubai và Abu Dhabi.

UAE không chỉ là một bang dầu mỏ. Nó đang trở thành thủ đô AI của Trung Đông.

Trung tâm tài chính giữa Đông và Tây. Mô hình cho nền kinh tế Ả Rập hiện đại trông như thế nào.

Và mô hình đó được xây dựng hoàn toàn hợp tác với nước Mỹ.

Giám đốc điều hành của ADNOC - điều hành chính của công ty dầu mỏ quốc gia Abu Dhabi đã gọi là các cuộc tấn công của Iran đối với hạ tầng năng lượng UAE là "chiến tranh kinh tế toàn cầu. "

Không phải chiến tranh quân sự. Chiến tranh kinh tế.

Iran nhắm đến nhà máy lọc tinh chế Ruwais, nhà máy lọc tinh chế lớn nhất Trung Đông.

Iran nhắm vào cảng Jebel Ali, động mạch thương mại phục vụ ba tỷ người trong bán kính 3.500 km.

Iran nhắm vào sân bay quốc tế Dubai, một trong những sân bay bận rộn nhất thế giới.

Iran tấn công một trung tâm dữ liệu Amazon, làm gián đoạn các dịch vụ đám mây trên khắp khu vực.

Đây không phải là mục tiêu quân sự. Đây là cơ sở hạ tầng của một mối quan hệ đối tác kinh tế Mỹ-UAE 1,4 nghìn tỷ đô la.

Đây là phân tích của tôi khi là người đã nghiên cứu tiền bạc và quyền lực trong 50 năm.

Iran không thể đánh bại quân sự Mỹ. Đó thậm chí không phải là một câu hỏi.

Nhưng Iran hiểu điều mà hầu hết người ta không hiểu.

Vũ khí mạnh nhất trên thế giới không phải là tên lửa.

Đó là nỗi đau kinh tế.

Chiến lược của Iran đơn giản và thanh lịch dã man.

UAE là nơi tiền sống. Đây là nơi các công ty công nghệ Mỹ xây dựng trụ sở Vịnh của họ.

Nơi cơ sở hạ tầng AI của Mỹ đang được lắp đặt. Nơi mà cam kết 1,4 nghìn tỷ đô la được cho là sẽ chảy ra.

Tiêu diệt nó đi. Làm cho nó không thể đảm bảo được. Làm cho nó không thể đầu tư. Khiến tất cả CEO ở Thung lũng Silicon đều hỏi: chúng ta có nên thực sự xây dựng các trung tâm dữ liệu của mình trong một vùng chiến tranh không?

Nếu điều đó hiệu quả, thỏa thuận 1,4 nghìn tỷ đô la sẽ sụp đổ.

Các công ty công nghệ Mỹ rút ra. Mô hình UAE thất bại.

Và thông điệp gửi đến tất cả các quốc gia Ả Rập khác suy ngẫm về mối quan hệ hợp tác sâu sắc với Mỹ là: hãy xem những gì đã xảy ra với Dubai

Đó là mục tiêu.

Không phải Israel. Không phải lính Mỹ. Kiến trúc kinh tế gắn kết nước Mỹ và Vịnh lại với nhau.

Người cha giàu có của tôi đã dạy tôi một trong những bài học quan trọng nhất trong chiến tranh và kinh doanh.

Ông ấy nói: "Đừng bao giờ chiến đấu với kẻ thù của bạn ở nơi họ mạnh mẽ. Tấn công nơi họ bị phơi bày. "

Quân đội Mỹ là bất khả chiến bại. Iran biết điều này.

Nhưng nền kinh tế của Mỹ? Giá xăng à? Thị trường chứng khoán? Hợp tác công nghệ à?

Những thứ đó đã được phơi bày.

Và UAE là đối tác kinh tế có tâm nhất của Mỹ trong khu vực, việc neo đậu của chiến lược đầu tư Vịnh 2 nghìn tỷ đô la là nơi Iran đã tìm thấy sự phơi bày.

Chính IRGC Iran đã xác nhận điều này khi họ nói rằng họ đang sử dụng 60% hỏa lực chống lại "lợi ích chiến lược" của Mỹ tại các nước Ả Rập lân cận.

Không phải căn cứ quân sự. Sở thích chiến lược.

Chiến tranh ở Iran không chỉ là một xung đột quân sự.

Đây là cuộc tấn công kinh tế tinh vi nhất vào kiến trúc tài chính Mỹ kể từ khi cấm vận dầu mỏ năm 1973.

Bây giờ, điều đó không có nghĩa là mối quan hệ hợp tác sẽ đi qua hoặc niềm tin sẽ mất đi. Không dễ dàng như vậy đâu.

Đây chỉ là chiến lược của Iran & đó là cách họ định vị lại cuộc chiến này.

Nguồn: Robert Kiyosaki

24/03/2026

HỆ LỤY VỚI THẾ GIỚI NẾU CHIẾN SỰ IRAN KÉO DÀI

Chiến sự Mỹ - Israel với Iran đã bước sang tuần thứ tư. Trái với tuyên bố của ông Trump rằng đây chỉ là "cuộc dạo chơi ngắn", cuộc chiến đang vượt khỏi tầm kiểm soát và chưa có dấu hiệu dừng lại.

Chuyện gì đang xảy ra?
Iran không chịu nhượng bộ. Họ phong tỏa eo biển Hormuz — nơi 20% nguồn cung dầu thế giới đi qua — và tấn công ngược vào các nước vùng Vịnh. Trump tuyên bố đang đàm phán, Iran phủ nhận ngay lập tức. Ngay sau đó Israel vẫn ném bom Tehran. Ngoại giao thất bại, súng vẫn nổ.

Hệ lụy lên nền kinh tế toàn cầu
Dầu đã vượt 100 USD/thùng và chưa có dấu hiệu dừng. Goldman Sachs cảnh báo nếu Hormuz tiếp tục bị tắc nghẽn, hệ lụy sẽ "rất lớn". Giá năng lượng tăng kéo theo chi phí vận chuyển, sản xuất, hàng hóa — tất cả đều tăng. Khi mọi thứ đắt lên, người dân thắt chặt chi tiêu, doanh nghiệp co lại, kinh tế chậm dần.
Châu Âu chịu nặng nhất. Chuyên gia từ J. Safra Sarasin cảnh báo trong kịch bản xấu, lạm phát châu Âu có thể tăng thêm 2 điểm phần trăm, đẩy nhiều nước vào suy thoái. Đức và Italy thiệt hại lớn vì phụ thuộc vào sản xuất. Anh phụ thuộc khí đốt để phát điện, mà giá khí đốt đang tăng nhanh hơn cả dầu.
Châu Á cũng không thoát. Nhật Bản nhập 95% năng lượng từ Trung Đông. Ấn Độ, Pakistan đều phụ thuộc nặng. Ngân sách vốn đã eo hẹp, giờ phải gánh thêm giá năng lượng tăng.

Mỹ — mạnh nhưng không miễn nhiễm
Mỹ tự sản xuất đủ dầu nên ít bị ảnh hưởng trực tiếp. Nhưng lạm phát quay lại sẽ khiến Fed không thể giảm lãi suất — đúng lúc nền kinh tế cần được hỗ trợ nhất.
Với ông Trump, sa lầy ở Trung Đông là bài toán chính trị chết người. Ông thắng cử nhờ cam kết "không chiến tranh bất tận". Chiến sự kéo dài, giá xăng tăng, cử tri quay lưng — đảng Cộng hòa đối mặt nguy cơ mất thế đa số tại Hạ viện trong bầu cử giữa kỳ tháng 11.
Chi phí quân sự cũng là gánh nặng. Mỹ đang đốt gần 1 tỷ USD mỗi ngày. Pentagon đã xin thêm 200 tỷ USD. Tiền đó lấy từ đâu khi ngân sách đã thâm hụt?

Israel — kiệt sức sau chuỗi chiến tranh
Hơn 2 năm qua, Israel liên tiếp đánh Hamas, Hezbollah, giờ đến Iran. Kho vũ khí, ngân sách, nhân lực đều đang bị bào mòn. Và rạn nứt với Mỹ đã xuất hiện: Israel tấn công mỏ khí South Pars mà không thông báo, Trump công khai nói "không biết gì" và yêu cầu dừng lại.

Iran — không lùi bước
Chuyên gia từ Chatham House nhận định Iran sẽ không nhượng bộ trước đe dọa. Ngược lại, họ tìm mọi cách tăng cái giá Mỹ và Israel phải trả, vì tin rằng đây là cách duy nhất buộc đối phương dừng lại. Tehran đã cảnh báo sẵn sàng phá hủy hạ tầng năng lượng các nước Trung Đông nếu bị dồn vào chân tường.

Tóm lại, cuộc chiến này không còn là câu chuyện của riêng Trung Đông. Nó ảnh hưởng trực tiếp đến giá xăng bạn đổ mỗi sáng, hóa đơn điện mỗi tháng, và giá cả mọi thứ trong siêu thị. Chiến sự kéo dài bao lâu, kinh tế toàn cầu chịu đau bấy lâu.

Address

No. 83, 03 Road, An Khánh Ward
Ho Chi Minh City
70000

Opening Hours

Monday 09:00 - 15:00
Tuesday 09:00 - 15:00
Wednesday 09:00 - 15:00
Thursday 09:00 - 15:00
Friday 09:00 - 15:00
Saturday 08:00 - 17:00
Sunday 08:00 - 17:00

Telephone

090 624 0536

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Đầu Tư Giá Trị - TCInvestor posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share