28/05/2024
[BẢO HIỂM]
"Khi nói về bảo hiểm, hầu hết mọi người đều ngạc nhiên khi biết vk ck tôi, mỗi đứa đều cầm trong tay ít nhất 4 hợp đồng bảo hiểm mang tên mình. 2 hợp đồng bảo hiểm nhân thọ, 1 hợp đồng bảo hiểm y tế và 1 hợp đồng an sinh giáo dục. Nghĩa là mỗi năm, chúng tôi đóng khoảng 8 món, cho 8 hợp đồng bảo hiểm.
Tôi biết đến bảo hiểm khi tôi còn học môn BH trong trường kinh tế, và thực sự mua bảo hiểm y tế nước ngoài khi tôi tròn 24 tuổi, khi đó tôi mua AIA và sống ở Indonesia. Hợp đồng BH này do cơ quan ck tôi tài trợ, và nhờ nó mà qua 2 lần đi đẻ với thiệt hại sương sương tầm hơn 100 củ (tiền cách đây 15 năm nhé), chúng tôi bỏ ra chưa đến 1/10.
(Y tế ở Indo khi đó rất đắt, siêu âm khi bầu trung bình 2tr/lần cho siêu âm đen trắng và một lần chửa được siêu âm 3 lần thôi nhé. Chửa đẻ bình thường thì còn lo được chứ gặp khó khăn chắc khóc bằng tiếng mán nếu ko có bảo hiểm chống lưng)
Tôi biết đến bảo hiểm nhân thọ khi tôi sống ở Malaysia. Khi đó con tôi được tầm 3 tuổi và biết một sự kiện chấn động mạnh nhất là 1 anh expat người Nhật - lao động chính của gia đình, sáng ra đi chạy thể dục lúc 5h sáng và bị ô tô tải san bằng. Lúc ấy vợ con anh bơ vơ không có cách xoay sở để về nước, và món tiền bảo hiểm nhân thọ là thứ duy nhất họ bám vào để có thể tìm đường về nhà.
Năm sau đó, bạn của ck tôi không may qua đời. Và trước những bệnh tật và khổ đau ở lại cùng gia đình là món nợ khổng lồ mà bạn chồng tôi vay để mua nhà. Với bảo hiểm mua nhà, họ đứng ra trì hoãn được phát mại trong thời gian 6 tháng, đủ cho chị vợ tìm được người mua nhà được giá mà không mất trắng ngôi nhà và bao công sức 2 người đã tằn tiện trả góp cho tài sản này! Rất tiếc, bạn của ck tôi không có bảo hiểm nhân thọ, nên vợ phải bán nhà, trả cho ngân hàng và tiếp tục cùng 3 đứa con di chuyển qua những căn hộ nhỏ đi thuê.
Cũng ở Malaysia, có anh expat người Nhật nọ sáng ra đi tắm và bồn nước nóng hở điện. Anh kêu cứu, vợ anh thiếu suy nghĩ đã lao vào đỡ chồng. 2 người nằm xuống để lại 1 em nhỏ 18 tháng. Lúc đó cộng đồng expat khu tôi ở đã kêu gọi hỗ trợ để gọi được ông bà già cả của cháu bé từ Nhật sang đón cháu về, và lúc đó phần bồi hoàn của hợp đồng là phần trợ cấp cho học hành và tương lai của cháu nhỏ bất hạnh.
Sợ những thứ bấp bênh, không cân nổi trách nhiệm của gia đình với 2 đứa con ăn như 2 tàu há mồm, tôi bắt đầu yêu cầu ck tôi mua bảo hiểm khi anh trở thành thu nhập chính với nguồn thu ổn định. Để khi anh có ốm đau hay dại mồm nằm xuống thì chúng tôi còn đủ quay trở, để không chồng chất những gánh nặng tài chính bên cạnh những mất mát về tinh thần.
Tôi cũng vậy, bảo hiểm nhân thọ tôi đang đóng đến năm thứ 7, đó là những gì tôi dành dụm - để dành để là phần gửi gắm lại cho ck và con tôi, nếu tôi có khuất bước thì cùng đủ cho con học hết đại học và có 1 phần nhỏ lập nghiệp.
Bảo hiểm nhân thọ là một thứ đặc biệt. NÓ LÀ CÁI BẠN MUA MÀ KHÔNG ĐƯỢC HƯỞNG. Bảo hiểm nhân thọ là cái mà bạn đi cho, cho người thụ hưởng nên chỉ khi sẵn sàng cho người khác, lúc đó hẵng tham gia.
Bảo hiểm nhân thọ sự kiện tử vong là bảo hiểm CỰC KÌ DÀI, nên nếu có thu nhập ổn định, có thể tham gia dài lâu thì mới nên tham gia.
Nhiều người tưởng nhầm là đóng vài năm rồi không phải đóng nữa, rồi rút được tiền gốc và đi làm việc khác. KHÔNG ĐÚNG NHÉ. những năm đầu là những năm bạn đóng để tạo quĩ bảo hiểm, để những năm sau đó quĩ này sẽ trừ dần phí bảo hiểm từ khoản này. Đến một lúc nào đó, quĩ cạn, bạn cần đóng tiếp cho tới khi 99 tuổi, nếu không, hợp đồng bảo hiểm sẽ bị vô hiệu hóa, và bạn mất đi sự bảo vệ trong sự kiện t.ử vong. Lúc này dù có mệnh hệ gì, con cái cũng nhận được 0 đồng mà thôi, vì hợp đồng bảo hiểm đã mất hiệu lực.
Nên tóm lại nếu xác định để lại cho con cái 1 cục gia sản nho nhỏ, và đủ kiên trì đóng phí vài chục năm, thì hẵng mua bảo hiểm nhân thọ sự kiện t.ử vong, nha!!!!!!! Phải duy trì quĩ bảo hiểm cá nhân của bạn luôn là số >0 cho đến tận 99 tuổi đó, ko phải đùa đâu!
Bảo hiểm là một sản phẩm rất kì cục, (trừ bảo hiểm quĩ an sinh giáo dục) thì hầu hết các bảo hiểm đều chi trả cho ta, chỉ khi ta có chuyện không may, thậm chí không còn tồn tại để nhìn thấy người thân được hưởng những gì mình để lại nữa. Bảo hiểm không có lãi đâu, vì còng lưng đi nộp để mình tèo thì con cái mình hưởng thôi ấy. Chính vì thế mà các cụ cứ tính toán lời lãi trong bảo hiểm rồi lại phụng phịu rằng mình bị lừa!
Càng về già, ta càng lắm bệnh tật, hồ sơ bệnh án càng dày và do đó xác suất tèo càng lớn, đó là lí do mà chi phí bảo hiểm sẽ tăng theo độ tuổi, vì cái gì cũng có giá của nó mà, phí bạn nộp hàng năm là cái giá của rủi ro.
Chúng tôi có ngửa tay xin vay của ngân hàng để mua 1 căn nhà, và điều đầu tiên họ yêu cầu chúng tôi xuất trình hợp đồng bảo hiểm nhân thọ. Nhưng bảo hiểm đó không đủ, ngân hàng vẫn yêu cầu chúng tôi mua thêm bảo hiểm nhân thọ độc lập mới để bảo vệ đúng bằng giá trị tài sản của món vay, để khi chúng tôi có bị lốc cuốn đi, bảo hiểm sẽ lo hoàn trả tiền vay cho ngân hàng và chúng tôi cũng không bị mất nhà. Đó là cái hợp đồng bảo hiểm thứ 4 tôi mua.
Ngoài ra ở tây có nhiều bảo hiểm lạ lắm. Mua iphone cũng có bảo hiểm, để nếu có ra cầu Thị Nghè mà bị giật iPhone thì bảo hiểm sẽ giúp bạn bù tiền mua con mới. Bảo hiểm cháy nổ ở nhà, để có thuê hay ở mà có hỏa hoạn, bảo hiểm sẽ giúp bạn trả tiền cứu hỏa, tiền bồi thường thiệt hại bên thứ 3 và giúp bạn xây căn mới. Bảo hiểm xe cộ nhiều bạn đã biết, nhưng tây lông bảo hiểm xe chỉ khi người đăng kí bảo hiểm xe nào lái xe đó mà thôi, đó là lí do mà mỗi lần về quê ck tôi vẫn phải đi thuê riêng và có hđ bảo hiểm riêng, vì tên của ck tôi ko được bao gồm trong bảo hiểm xe của bố mẹ anh ấy.
Lạ nhất có lẽ là bảo hiểm đồ đạc, đâu đó có mấy chục eur/năm. Bảo vệ bạn khỏi tổn thất đổ vỡ đồ đạc trong nhà, ví dụ con bạn đến nhà khách mà chẳng may cầm cái cốc ném vỡ cái tv 20,000€ thì ít nhất bạn còn có chỗ dựa vào khi chủ nhà bắt đền. 😂😂😂😂😂😂.
Bảo hiểm học đường là bảo hiểm cho các cháu nhỏ, do nhà trường hợp tác với cty bảo hiểm cung cấp. Tôi đã chứng kiến các cháu oánh nhau làm vỡ kính, hỏng máy tính và hỏng đồ đạc ở trường, và đã được giải quyết hoàn tiền mua kính mới đấy (max 2 kính/năm nhé, mỗi tội kính của cháu kia đâu đó 400$/lần thay ahihi)
Các bảo hiểm này nhỏ, bạn nhìn thấy luôn tính minh bạch và có "lời" từ nó, và từ đó tạo nên niềm tin cho quả bảo hiểm khủng nhất, không bao giờ thấy được đầu ra: bảo hiểm nhân thọ.
Tóm lại có tiền thì mua bảo hiểm. Thay vì tiêu xài lãng phí, tôi bắt ck mua bảo hiểm và trả góp mua nhà, ít ra còn ra tấm ra món. Lao động chính mà, phải 10 tầng bảo vệ chứ, ahihi.
Với cá nhân tôi, tôi tham gia bảo hiểm vì tôi sợ trách nhiệm, sợ phải đi đền và sợ con cái bị chênh vênh chấp chới khi tôi không còn ở bên. Nên tôi dành dụm khi còn khỏe, cho những ngày gục ngã vì những cái bắp cải của Gioăng.
Thế ạ."
Nguồn: mẹ Hà Chũn