28/10/2024
HÃY TỰ TRỌNG VÀ KHIÊM NHƯỜNG:
Những người văn minh, sẽ thể hiện sự Tự Trọng và Khiêm Nhường đúng nghĩa.
1. “TỰ TRỌNG” là sự tôn trọng bản thân, biết tự yêu thương và bảo vệ giá trị bản thân, là giá trị của tâm hồn và linh hồn của mình.
Trái nghĩa với “TỰ TRỌNG’ là “tự tôn” hoặc “tự ti”. Tôn lên quá đáng, hoặc hạ mình quá mức, là đã đi ra khỏi sự “Tự Trọng”.
Để bản thân bị hạ thấp bởi lời nói hay hành động của chính mình. Đó là tự ti.
Tạo sự ảo tưởng lớn xa rời với khả năng và niềm tin của chính mình. Đó là tự tôn.
Tư Trọng, là tôn trọng bản thân đúng mức. Chỉ mình mới hiểu mình, mới biết mình ở mức nào, mình ở vị trí ra sao. Tự trọng là mình tự tin trong tâm hồn, tin tưởng vào linh hồn của mình.
Những người than nghèo than khổ để xin lòng thương của người khác là những người thiếu lòng tự trọng kinh khủng. Các bạn đừng bán hàng theo cách đó, cũng đừng kêu gọi từ thiện như vậy, không đúng.
Các bạn nghĩ đó là khiêm nhường? Sai!
Đó là bản ngã, là cái tôi mù quáng.
Những một người có lòng Tự Trọng sẽ luôn biết giá trị của mình, không cần phải thể hiện ra quá mức để mong được công nhận.
Người Tự Trọng, là người biết chịu trách nhiệm với bản thân mình, không đổ lỗi, không phán xét, không so sánh, không đố ky..
Tự Trọng, là biết yêu thương bản thân và biết tôn trọng Linh Hồn, biết lắng nghe những chân lý mà Linh Hồn dẫn dắt.
Người biết Tự Trọng, là người biết yêu thương con người và cuộc sống, biết sống Hạnh phúc trong từng giây phút hiện tại.
2. “KHIÊM NHƯỜNG”: Là học cách Nâng bản thân mình lên, chứ không phải là Dìm bản thân mình xuống.
Trái nghĩa với “KHIÊM NHƯỜNG” là “cao ngạo”, “kiêu mạn” “tự mãn” hoặc “tui biết rồi”.
Cần hạ bản thân xuống để học hỏi để tự mình nâng giá trị của mình lên, là khiêm nhường. Nhưng hạ bản thân xuống quá mức để mình tin rằng bản thân bất tài, thì đó là tự ti. Là thiếu tự trọng.
Nâng bản thân lên mà không tự tôn, tự cao tự đại, là điều khó. Nhiều bạn mắc lỗi ở chỗ này khi học phát triển bản thân hoặc đọc positive affirmation, đã để cho cái tôi treo lơ lửng cành cây mà không hạ xuống được. Đó là tự cao. Là ngạo mạn.
Kết cục thấy rõ là thất bại.
“Khiêm nhường” là không tự cao, không cho là mình tài giỏi hơn người, không nghĩ là mình đã học đủ.
Người khiêm nhường sẽ luôn biết lắng nghe, luôn tôn trọng người khác và luôn sẵn lòng học hỏi thêm.
Khiêm tốn là luôn học hỏi, luôn lắng nghe, luôn thấu hiểu lòng người.
Kết hợp giữa Tự Trọng và Khiêm Nhường là cách để chúng ta sống văn minh và tỉnh thức. Đó là một sự văn minh và ở tầng năng lượng cao.
Nhận tiền lương thưởng hợp lý là tự trọng, học thông tin kiến thức tốt là khiêm nhường.
Đi xin xỏ là thiếu tự trọng, không chịu học để phát triển là thiếu khiêm nhường, kiêu mạn.
Ăn gian, ăn quỵt là thiếu Tự Trọng, và còn xa mới tới Khiêm Nhường.
Kiên trì nhẫn nại để học hỏi để thay đổi, để đi đến thành công, là sự khiêm tốn khiêm nhường, cũng là Tự Trọng.
Làm sai và cố gắng làm tiếp, không muốn thay đổi, trong sự mù mờ, thiếu hiểu biết, để mong thành công, là sự cố chấp, tự tôn lẫn tự ty, lẫn kiêu mạn.
Nói “Biết ơn” là “Tự Trọng”; nói “Sám hối” là “Khiêm nhường”
Nên muốn trở nên Tự trọng thì luôn nói Cảm ơn và Biết ơn; trở nên Khiêm nhường thì luôn nói Xin lỗi và Sám hối.
Những ai chưa thể Giác Ngộ được, thì hãy học cách trở nên “Tự Trọng” và “Khiêm Nhường”. Nhé!
We love you all!!!
Nguồn Ms.Camly Duong