21/07/2021
" Trích câu chuyện Bảo Hiểm từ đồng nghiệp"
“Em ơi, chị dương tính rồi.......”
Thời gian gần đây, khi chỉ thị 16 được áp dụng trên toàn thành phố Hồ Chí Minh, chúng ta buộc phải ở trong nhà vì sức khỏe của bản thân và cộng đồng, hôm nay cũng như bao ngày khác, một tách trà được tôi pha sẵn đặt cạnh bàn làm việc, rồi một cơn mưa kéo đến, mưa trắng cả bầu trời, tiếng mưa lẫn với tiếng còi xe cứu thương chạy ngoài đường, một cảm giác thương tâm vội kéo đến.
Tôi thầm nghĩ ngoài kia bao nhiêu người đã lên chiếc xe y tế đó, mơ hồ trong mớ suy nghĩ đó, bỗng tiếng chuông điện thoại vang lên, đầu dây bên kia là một khách hàng của tôi, giọng chị hốt hoảng, chị nói với tôi là “ em ơi, chị dương tính rồi, đang ở bệnh viện”, vậy là tiếng mưa, tiếng còi xe y tế, còn cả tiếng hốt hoảng của chị hòa lẫn vào nhau, tôi, giây phút đó thật sự quá bàng hoàng.
Tôi đã nghĩ Hồ Chí Minh với hàng ngàn ca mỗi ngày, thì ngày nào chúng ta trở thành F0 cũng là điều có thể xảy ra, mặc dù đã chuẩn bị tinh thần nhưng tôi vẫn thầm mong, thầm hy vọng bạn bè, người thân, khách hàng của tôi không nằm trong số những người bước lên chiếc xe y tế đầy ám ảnh đó.
Rồi trong cơn mưa, ký ức của tôi quay ngược về 3 năm trước, ngày đầu tiên tôi gặp chị.
Chị là nhân viên nhà bếp trong một chung cư mini, chị chăm lo bữa ăn cho các bạn sinh viên, nhân viên sống tại đó. Ngày đầu tiên gặp chị, dáng vẻ tảo tần, vất vả làm lụng nuôi 3 đứa con, còn chẳng hiểu bảo hiểm là gì, chỉ biết mình còn sống thì con nó khỏe, mình mất đi rồi thì con nó khổ, chị chỉ nghĩ được như thế.
Rồi cơ duyên cho tôi chia sẻ bảo hiểm với chị, 1 tuần, 2 tuần rồi 3 tuần, chị biết là mình cần tham gia bảo hiểm để có sự bảo vệ nếu không may ốm đau, bệnh tật, mà mãi chị vẫn cứ bảo từ từ, từ từ. Thì ra chị đang chờ tiền lương rồi mới tham gia, rồi lúc đồng ý tham gia thì nhà chị lại có chuyện, chị lại bảo bây giờ để tiền lo việc nhà đã, bảo hiểm thôi hẹn lại em lúc khác. Tôi hiểu gia đình nào cũng có những việc riêng cần giải quyết, nhưng tôi càng hiểu hơn nếu gia đình đó có việc bất ngờ, có gặp rủi ro càng cần nhiều tiền hơn nữa để giải quyết, vậy là tôi lại tiếp tục thuyết phục chị.
Đến tuần thứ 4, chị bảo chị quyết định tham gia bảo hiểm rồi, qua làm hợp đồng cho chị, tôi hạnh phúc thật sự, hạnh phúc không phải vì đã ký được hợp đồng bảo hiểm mang về bao nhiêu doanh số cho một nhân viên sale, mà hạnh phúc vì đã bảo vệ được chị, bảo vệ được con chị nếu không may có bất trắc gì.
Từ đó đến nay đã được 3 năm, tháng nào chị cũng chủ động đóng phí bảo hiểm cho tôi, cũng có lúc tài chính khó khăn, chị hẹn lại đôi ba bữa, nhưng rồi cũng đóng đủ phí bảo hiểm. Có hôm tôi vừa gọi cho chị, chưa kịp nói gì, chị đã bảo, phí bảo hiểm tháng này mai chị đóng nhé, tôi buồn cười quá, bảo rằng, em có phải nhân viên thu nợ đâu, gọi điện hỏi thăm sức khỏe chị nè, chị cười hì hì mà nói rằng, chị biết mà, chỉ là lúc nào chị cũng nhớ phải đóng phí bảo hiểm đầy đủ thì mới có sự bảo vệ. Đấy, chị lại làm tôi hạnh phúc, vì chị quá nghiêm túc với kế hoạch bảo vệ của cuộc đời mình.
Tiếng mưa vẫn còn rơi, tiếng xe cứu thương vẫn còn kêu inh ỏi, tôi chỉ kịp nói chị là chị yên tâm điều trị đi, nếu sức đề kháng tốt, điều trị 2 tuần rồi về, còn chi phí điều trị, công ty Cathay Life có hỗ trợ 1 khoản 10 triệu cho ai bị dương tính với Covid, ra viện em làm hồ sơ cho chị liền.
Thế là chị lại cười nhẹ, ừa chị biết rồi, chị thấy mình vẫn còn khỏe nè, thôi nhé, y tế đến rồi.
Chúc chị bình an chiến thắng Covid, sớm ngày xuất viện! 🥰