05/01/2026
Dạo này trên mạng xã hội đang rầm rộ vụ hủy show diễn “Về đây Bốn cánh chim trời” và việc bầu show vướng vòng lao lý sau sự vụ hủy show phút chót gây ảnh hưởng cho khán giả và tranh cãi nổ ra gay gắt.
Đan vô tình đọc được một bài viết về sự kiện này có đề cập đến ngành bảo hiểm show diễn. Mình đăng lại cho mọi người đọc chi tiết hơn để hiểu thêm về một ngách nhỏ trong ngành bảo hiểm. Cụ thể bài viết như sau:
----------------------
Tại các nền kinh tế sáng tạo phát triển như Mỹ, Anh, Pháp… niềm tin không được xây dựng bằng lời hứa. Nó được bảo chứng bằng những con số và cơ chế sắt đá. Hãy nhìn vào Coachella, biểu tượng của văn hóa lễ hội toàn cầu. Tại đây, số tiền khoảng 500 triệu USD tiền vé không bao giờ nằm trong túi nhà tổ chức ngay lập tức. Nó được giữ trong các tài khoản ký quỹ (escrow), chỉ được giải ngân từng phần theo tiến độ thực tế của sự kiện.
Đi kèm với đó là bảo lãnh thực hiện performance bond và một hệ sinh thái bảo hiểm đa dạng, từ bảo hiểm hủy show, bảo hiểm thời tiết, bảo hiểm trách nhiệm dân sự cho đến bảo hiểm sức khỏe và khả năng xuất hiện của nghệ sĩ. Khi Adele buộc phải hủy tour vào năm 2017 vì lý do y tế, “tấm séc” bảo hiểm trị giá khoảng 30 triệu USD đã ngay lập tức phát huy tác dụng. Ở đó, rủi ro không bị triệt tiêu, nhưng nó được phân tán hợp lý. Nhà tổ chức, nghệ sĩ và khán giả đều được bảo vệ bởi một “hệ miễn dịch” pháp lý hoàn chỉnh. Chính cơ chế này khiến việc hủy show không biến thành thảm họa đạo đức hay khủng hoảng xã hội.
2. Câu chuyện Taylor Swift tại Vienna
Nhiều năm sau, cùng một logic đó tiếp tục được kiểm chứng trong tour diễn toàn cầu của Taylor Swift tại châu Âu. Ba đêm diễn tại Vienna, với gần hai trăm nghìn vé đã bán ra, buộc phải hủy do cảnh báo an ninh nghiêm trọng từ cơ quan chức năng. Quy mô sự kiện lúc này không chỉ là một buổi biểu diễn, mà là cả một cỗ máy kinh tế gồm sân vận động, hậu cần, an ninh, giao thông, khách sạn và truyền thông đã được kích hoạt.
Điều đáng chú ý là sau quyết định hủy, không có cảnh hỗn loạn công khai. Không có tranh cãi giữa nghệ sĩ và nhà tổ chức. Không có khán giả xếp hàng đi đòi tiền. Lý do rất rõ ràng: kịch bản này đã được dự liệu từ trước trong hợp đồng và bảo hiểm.
Tiền vé không nằm trong tài khoản chi tiêu của ban tổ chức, mà được giữ qua hệ thống trung gian bán vé và cơ chế ký quỹ. Hoàn tiền tự động được kích hoạt theo điều khoản đã ký. Song song với đó, bảo hiểm hủy show và bảo hiểm gián đoạn kinh doanh tiếp nhận các chi phí đã phát sinh như thuê sân, lắp dựng sân khấu, vận chuyển thiết bị, trả lương nhân sự kỹ thuật và an ninh. Nhà tổ chức không bị đẩy vào bờ vực phá sản chỉ vì một quyết định đúng đắn về an toàn công chúng. Vài tháng sau, tour diễn tiếp tục ở những quốc gia khác. Thị trường không mất niềm tin.
3. Câu chuyện từ COVID 19
Một ví dụ khác là Electric Picnic, một trong những lễ hội âm nhạc lớn nhất Ireland. Năm 2020, sự kiện này buộc phải hủy theo lệnh y tế công cộng do đại dịch COVID-19. Không có lỗi cá nhân, không có sai sót tổ chức. Nhưng nếu không có bảo hiểm, hệ quả tài chính có thể đã khiến lễ hội biến mất vĩnh viễn.
Nhờ các hợp đồng bảo hiểm sự kiện đã mua từ trước, ban tổ chức nhận được bồi thường đủ để duy trì bộ máy, giữ quan hệ với nghệ sĩ và đối tác, và chuẩn bị cho sự trở lại trong các năm tiếp theo. Bảo hiểm ở đây không chỉ là công cụ tài chính, mà là chiếc cầu nối giúp một thương hiệu văn hóa vượt qua cú sốc lịch sử mà không sụp đổ.
Tại Mỹ, Ultra Music Festival cũng đối mặt tình huống tương tự khi buộc phải hủy sát ngày khai mạc vì dịch bệnh. Hàng trăm nghìn vé đã bán, hàng triệu USD đã đầu tư. Trong bối cảnh chưa từng có tiền lệ, các điều khoản bảo hiểm và cơ chế hoàn vé, dời vé được đưa vào vận hành. Dù không hoàn hảo, hệ thống vẫn giúp hạn chế tối đa sự đổ vỡ lan rộng trong cộng đồng nghệ sĩ, khán giả và đối tác.
4. Công nghiệp biểu diễn ở Việt Nam: niềm tin là loại “bảo hiểm” duy nhất!
Ngược lại với bức tranh đó, thị trường Việt Nam hiện lên với những khoảng trống mang tính nền tảng. Chúng ta đang vận hành một ngành công nghiệp trị giá hàng nghìn tỷ đồng dựa chủ yếu trên văn hóa “quan hệ” quen biết cả nể cảm tính cá nhân và những bản hợp đồng mỏng manh.
Tại Việt Nam, tiền vé của khán giả đổ trực tiếp vào tài khoản doanh nghiệp. Không có escrow, không có “client account”. Khi một show diễn đổ vỡ, khán giả lập tức trở thành những chủ nợ bất đắc dĩ, đứng cuối cùng trong chuỗi rủi ro. Hợp đồng thường được ký sát ngày, thanh toán theo kiểu “có tiền vé mới trả”, tạo ra một vòng xoáy nguy hiểm: vé bán chậm dẫn đến thiếu tiền, nghệ sĩ lo ngại rút lui, và kết cục là đổ vỡ dây chuyền, nơi không ai thực sự là người “chiến thắng”.
Trong khi ở phương Tây, các hiệp hội ngành nghề và cơ chế trọng tài dân sự giải quyết tranh chấp trong 30 đến 90 ngày, thì tại Việt Nam, do thiếu định chế trung gian và hành lang pháp lý chuyên biệt cho lĩnh vực giải trí, các tranh chấp kinh tế rất dễ bị hình sự hóa. Ranh giới giữa “kinh doanh thua lỗ” và “lừa đảo” trở nên mong manh, tạo ra hiệu ứng lạnh khiến nhà đầu tư chùn bước, nhà sáng tạo run sợ và thị trường khó trưởng thành.
Chúng ta không thể đòi hỏi một thị trường 15 năm tuổi phải hoàn hảo như những nền công nghiệp trăm năm, nhưng cũng không thể mãi dùng sự “thông cảm” để khỏa lấp thiếu sót hệ thống.
Trong ngắn hạn, cần hợp đồng mẫu và vai trò rõ ràng hơn của các hiệp hội. Các nền tảng bán vé phải tiến hóa thành “người giữ cửa” tài chính thông qua cơ chế ký quỹ. Trong trung hạn, cần một Trung tâm Trọng tài Văn hóa chuyên trách. Về dài hạn, Luật Biểu diễn cần được hiện đại hóa với các quy định bắt buộc về bảo hiểm sự kiện và bảo vệ tiền vé khán giả.
CƠM ÁO KHÔNG ĐÙA VỚI KHÁCH THƠ
Nghệ thuật cần sự bay bổng, nhưng kinh tế nghệ thuật cần sự tỉnh táo và kỷ cương. Những câu chuyện quốc tế cho thấy: hủy show không đồng nghĩa với sụp đổ nếu hệ thống được chuẩn bị đúng cách. Bảo hiểm không làm nghệ thuật kém lãng mạn, mà ngược lại, nó cho phép nghệ thuật tồn tại mà không phải đánh cược bằng sinh kế, uy tín và niềm tin xã hội.
Việt Nam không cần sao chép y hệt thế giới. Nhưng chúng ta cần một luật chơi nơi rủi ro được chia sẻ, niềm tin được bảo chứng bằng pháp lý, và nghệ sĩ cũng như khán giả không còn phải bước vào những giấc mơ không có “bảo hiểm”.
Vụ “Bốn cánh chim trời” không nên kết thúc bằng việc tìm một người để đổ lỗi, mà nên là lời cảnh tỉnh cho cả ngành: Một nền công nghiệp văn hóa còn quá trẻ không thể phát triển chỉ bằng thiện chí và niềm tin cá nhân. Nó cần các công cụ thể chế để bảo vệ TẤT CẢ các bên: nhà tổ chức, nghệ sĩ, và quan trọng nhất - khán giả.
Bà Nguyễn Thị Thu Hà có thể là người có lỗi, có thể không. Pháp luật sẽ làm rõ. Nhưng dù kết quả thế nào, nếu chúng ta không xây dựng được một hệ thống tốt hơn, bi kịch này sẽ lặp lại với những cái tên khác.
Đã đến lúc ngành văn hóa Việt Nam phải trưởng thành: Từ “tin tưởng” sang “thể chế”, Từ “quan hệ” quen biết cả nể cảm tính sang “hợp đồng” và quan trọng nhất Từ “đổ lỗi” sang “xây dựng”.
Chỉ khi đó, bầu trời nghệ thuật Việt Nam mới đủ rộng và an toàn để những “cánh chim” tự do bay cao - không phải vì họ may mắn gặp người tốt, mà vì có một hệ thống bảo vệ họ “bay”.
Mai Trang
Chú thích thêm:
Escrow (tài khoản ký quỹ): Là tài khoản do một bên thứ ba độc lập (ngân hàng hoặc đơn vị được cấp phép) quản lý. Tiền vé của khán giả được giữ tạm thời trong tài khoản này và chỉ được giải ngân khi các điều kiện đã cam kết được thực hiện. Nếu show bị hủy hoặc không diễn ra đúng thỏa thuận, tiền sẽ tự động hoàn lại cho khán giả, không phụ thuộc vào thiện chí hay khả năng tài chính của nhà tổ chức.
Client Account (tài khoản tiền của khách hàng)
Là tài khoản tách biệt hoàn toàn khỏi tài khoản vận hành của doanh nghiệp. Tiền vé của khán giả không được dùng cho chi phí nội bộ, không được trộn với dòng tiền kinh doanh. Khoản tiền này chỉ được sử dụng đúng mục đích là tổ chức sự kiện hoặc hoàn trả khi show không diễn ra.
(Theo Tô Mai Trang)
--------------------
Theo bài viết trên thì bảo hiểm cho sự kiện cũng là một việc hết sức cần thiết để đảm bảo cho mọi bên tham gia vào sự kiện đó không bị đẩy vào thảm họa đạo đức hay khủng hoảng xã hội. Thế mới thấy, bảo hiểm cần thiết cho mọi nhà mọi người như nào. Bảo hiểm dù không hoàn hảo và không giúp rủi ro mất đi, nhưng nó hạn chế được những tác động tiêu cực của rủi ro đến vấn đề kinh tế của mọi người. Bảo hiểm chính là một trong những giải pháp tốt nhất để quản trị rủi ro.
Các anh chị có ý kiến gì về vấn đề này thì cứ commet cho Đan biết nhé.
Ảnh: nguồn internet