15/05/2026
Nếu một ngày tất cả những danh hiệu, bằng cấp và vị trí mà bạn từng tự hào nắm giữ đều lặng lẽ biến mất, điều gì sẽ còn lại?
Có lẽ không phải những tấm giấy chứng nhận được đóng khung cẩn thận trên tường, mà là những trải nghiệm đã đi qua, những vết xước cuộc đời và những ký ức đủ sâu để kể thành một câu chuyện chạm đến trái tim người khác.
Nhiều Cô Chú Anh Chị vẫn thường hỏi em Đạt vì sao lại rẽ ngang từ lĩnh vực xuất nhập khẩu và chuỗi cung ứng toàn cầu – một công việc ổn định với mạng lưới đối tác rộng khắp – để bước vào ngành bảo hiểm nhân thọ, một nghề vốn nổi tiếng bởi sự khắt khe, áp lực và không ít thử thách.
Mỗi lần được hỏi như vậy, em lại nhớ về những ngày tháng cũ, khi mình chỉ đơn thuần là một người cha đang loay hoay tìm mọi cách để bảo vệ đứa con trai bé bỏng Minh Đăng thường xuyên đau ốm.
Năm 2019, với tất cả sự cẩn trọng của những bậc cha mẹ trẻ, gia đình em đã tham gia một hợp đồng bảo hiểm cho con với niềm tin rằng chỉ cần có bảo hiểm, mọi biến cố rồi sẽ được sẻ chia. Mỗi năm, gia đình dành ra 16 triệu đồng – không chỉ là một khoản phí, mà còn là sự gửi gắm niềm tin vào hai chữ “an tâm”.
Thế nhưng, cũng như rất nhiều khách hàng khác, khi ấy em không thực sự hiểu hết những điều khoản, quyền lợi hay những dòng chữ tưởng như nhỏ bé nhưng lại quyết định giá trị của cả một hợp đồng. Cuốn hợp đồng dày hàng chục trang được cất kỹ trong tủ, cho đến khi con trai phải nhập viện liên tục.
Chỉ đến lúc ấy, em mới nhận ra rằng giá trị của bảo hiểm không nằm ở tập giấy được in đẹp đẽ, mà nằm ở sự đồng hành của người tư vấn trong thời khắc khách hàng cần nhất.
Những lần hỗ trợ hời hợt, những thủ tục thiếu trước hụt sau, những chuyến đi ngược xuôi tới Bệnh viện Nhi Trung ương nhiều lần chỉ để xin lại một tờ phiếu khám hay hóa đơn vài trăm nghìn đồng đã khiến em hiểu rõ hơn khoảng cách giữa lời hứa trên hợp đồng và trải nghiệm thực tế của khách hàng.
Có giai đoạn kéo dài suốt ba tháng, cả gia đình gần như sống trong bệnh viện. Năm con đau ốm nhiều nhất, dù đã có bảo hiểm, gia đình em vẫn phải tự chi trả thêm hơn một trăm triệu đồng. Không chỉ là gánh nặng tài chính, đó còn là cảm giác bất lực của một người cha khi vừa chăm con, vừa xoay xở giữa những lo toan chồng chất.
Nhưng chính những tháng ngày ấy đã gieo trong em một suy nghĩ rất rõ ràng: nếu mình từng chật vật đến vậy, chắc chắn ngoài kia còn rất nhiều gia đình khác cũng đang cần một người đủ hiểu, đủ tận tâm và đủ trách nhiệm để đồng hành cùng họ.
Và rồi, từ một khách hàng từng hoang mang với chính hợp đồng của mình, em quyết định bước sang một hành trình mới. Em dừng lại con đường cũ, tham gia đào tạo chuyên sâu và trở thành tư vấn tài chính tại Dai-ichi Life Việt Nam.
Em đến với nghề không phải vì doanh số, mà vì một trải nghiệm rất thật. Em hiểu cảm giác lo lắng khi con nhỏ thường xuyên đau ốm. Em hiểu nỗi trăn trở khi cha mẹ lớn tuổi cần điều trị bệnh hiểm nghèo. Và em hiểu rằng, phía sau mỗi hợp đồng bảo hiểm không chỉ là những con số, mà là cả một gia đình đang gửi gắm niềm tin và kỳ vọng.
Có lẽ vì vậy mà dù nghề bảo hiểm nhiều thử thách, em vẫn lựa chọn gắn bó lâu dài. Từ những hành lang bệnh viện, những buổi tư vấn tại gia, cho đến các workshop và chuyến trải nghiệm cùng khách hàng, điều khiến em hạnh phúc nhất là được hiện diện đúng lúc, khi khách hàng cần một người đồng hành đáng tin cậy.
Em luôn biết ơn sâu sắc sự tin tưởng mà Quý Khách hàng đã dành cho mình.
Trong chặng đường phía trước, em sẽ tiếp tục học hỏi, rèn luyện và hoàn thiện từng ngày để không chỉ mang đến những giải pháp bảo vệ toàn diện, mà còn đem lại sự an tâm thực sự cho mỗi gia đình.
Nếu Cô Chú Anh Chị đang mong muốn bảo vệ những người thân yêu, chủ động hoạch định tài chính và chuẩn bị cho cuộc sống một nền tảng vững vàng hơn, em Đạt rất hân hạnh được lắng nghe và đồng hành.
Bởi sau tất cả, giá trị lớn nhất của nghề bảo hiểm không nằm ở những bản hợp đồng được ký kết, mà nằm ở khoảnh khắc một gia đình có thể bình thản bước qua giông bão, bởi họ biết rằng luôn có một người tận tâm đứng phía sau để nâng đỡ và sẻ chia.