11/12/2022
Cái thế giới này tiền chả mất đi, nó chỉ chảy từ túi người này qua túi người khác bằng hình thức này hay hình thức kia. Và quy luật luôn là 80% kẻ ngốc sẽ để tiền rơi vào 20% kẻ thông minh. Trong tài chính thì nó tàn khốc và trắng trợn hơn. Ngu dốt và thông minh, con bạc hay là nhà đầu tư trong ngành này là ranh giới mong manh của sự tham lam và biết đủ, nỗi sợ hãi và lòng can đảm. Mục đích kiếm tiền hay bắt đầu cho một công việc nó quyết định tính chất đúng sai rất nhiều. Dấn thân vào không đường lui thì bản chất là một con bạc. Một con bạc sẽ thu hút thêm nhiều con bạc khác. Một nhà đầu tư thông minh sẽ thu hút xung quanh họ nhiều nhà đầu tư khác. Nhưng cũng có những thằng nó biết trước mắt là vực thẳm nhưng nó xúi người khác nhảy xuống thì loại này nghiệp nặng khó tẩy. Tiền có đó mất đó.
Nếu bước chân đầu tư thì luôn nhớ, tiền trong túi mình mới thực sự là tiền của mình. Nhưng nghịch lý chả có người giàu thực sự nào lại để nhiều tiền trong két sắt.
Căn bản thì rủi ro luôn đi đôi với cơ hội, mỏ vàng thì chả bao giờ lộ thiên. Muốn nhiều tiền thì phải không cầm tiền mà kiểm soát tiền và điều khiển tiền sinh sôi nảy nở. Mà muốn làm giàu nhanh thì đi đôi với mạo hiểm. Được hoặc mất mong manh trong vài milimet trên chart. Mọi quyết định là của bản thân, chả ai ép nên có mất cũng ráng cắn răng moi móc bài học gì đó cho xứng đáng với đồng tiền ra đi để ngày nào dùng chính bài học đó mang tiền về lại.
Nói tóm lại, giàu nghèo đi đôi với độ trưởng thành trong tính cách, thói quen và suy nghĩ. Làm gì cũng vậy, ngu là chết. Chết mà đổ lỗi thì lại ngu và nó cứ một vòng lẩn quẩn nhé!