01/07/2023
Món Quà Báo Hiếu
Tôi đón taxi đi công việc. Vì lớn tuổi hơn nên tôi xưng tài xế là em. Trên đường đi nói chuyện xã giao, được biết em tên Kiên, 29 tuổi, quê ở ST, lên Sài Gòn kiếm sống bằng nghề này đã được 6 năm.
Em hỏi thăm tôi làm nghề gì. Tôi cũng không ngại giấu nghề, tôi nói tôi làm Đại diện kinh doanh cho Công ty BHNT A. Và đan xen những câu chuyện thời sự, tin tức nóng hổi, tôi lồng vào đó là câu chuyện về những rủi ro trong cuộc sống, về bảo hiểm nhân thọ.
Sau khi nghe tôi kể ý nghĩa và những lợi ích của BHNT, Kiên có nhã ý muốn tìm hiểu kỹ hơn về sản phẩm KHTCTĐ trước khi tham gia. Tôi đồng ý, lấy thông tin của Kiên và mời em ghé công ty tham quan vào ngày mai.
Đúng hẹn, Kiên đến gặp tôi tại văn phòng công ty. Sau 20 phút nghe giải thích những điều khoản và các quyền lợi bảo hiểm, Kiên hiểu rõ thông suốt và ký tên vào Hồ sơ yêu cầu bảo hiểm. Một tuần sau Hợp đồng của Kiên được phát hành.
Ba năm sau, tôi nhận được hung tin từ người thân của Kiên, báo rằng em đã qua đời vì bị ung thư bộc phát cách đây gần 2 năm. Có lẽ trước khi mất Kiên đã dặn người nhà điện thoại cho tôi. Tôi tức tốc đón ngay chuyến xe khách trong ngày đến địa chỉ nhà em ở dưới quê. Nhìn tấm hình trẻ trung của em mà tôi rơm rớm nước mắt. Em ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ.
Gặp mẹ của Kiên tôi hỏi thăm sức khỏe. Bác nay đã ngoài 60, dáng người khắc khổ, da nhăn nheo đen nhẹm vì làm ruộng rẫy từ lúc trẻ để nuôi 3 đứa con. Hai chị gái đầu đã lập gia đình, một chị theo chồng ở tỉnh xa, còn một chị ở với bác, phụ bác chuyện nương rẫy. Kiên là con trai út, là người con mà bác thương nhất, vậy mà giờ đây..."đầu bạc phải tiễn đầu xanh".
Tôi nói với bác về trường hợp của Kiên sẽ được Công ty BHNT A chi trả số tiền bảo hiểm 300 triệu đồng cho người thụ hưởng là mẹ. Bác nghe không hiểu chuyện gì cả, thắc mắc tại sao mình lại nhận được số tiền lớn như vậy.
Tôi giải thích với bác: "Dạ, trên chuyến xe taxi hôm ấy, cháu có thuyết phục Kiên tham gia bảo hiểm nhân thọ. Nên bây giờ bác sẽ là người thụ hưởng số tiền này ạ".
Bác nghe xong nhưng khuôn mặt cũng không vui lên được. Có lẽ nỗi đau mất con quá lớn, không có gì có thể bù đắp nỗi. Tôi an ủi bác: "Số tiền này bác hãy xem như là món quà, là tấm lòng báo hiếu của Kiên đối với đấng sinh thành, để phụng dưỡng bác lúc về già ạ".
Cả nhà mời tôi ở lại nhưng tôi xin phép về. Ngồi trên chuyến xe về lại SG, nghĩ mà thương cho Kiên và hoàn cảnh khó khăn của gia đình em. Nhưng cũng an ủi cho mẹ Kiên, bác sẽ nhận được một khoản tiền lớn để có thể an tâm nghỉ ngơi, không phải "chân đạp đất, lưng đội trời" ở tuổi xế chiều nữa.
Chắc chắn khi về tới SG, tôi sẽ đến công ty làm các thủ tục cần thiết để gia đình Kiên nhận được số tiền bảo hiểm sớm nhất.