Đất Việt JSC

Đất Việt JSC Trang chính thức của Công ty CP đầu tư và kinh doanh bất động sản Đất Việt Đất Việt JSC - Kỷ nguyên mới trong đầu tư và kinh doanh bất động sản

07/01/2023

Tri ân "Hoa Hồng trên Đất Việt"

BỨC THƯ CỦA CHARLIE CHAPLIN GỬI CON GÁIVua hề Charlie Chaplin có 12 người con, năm 1965, ở tuổi 76, Charlie viết thư cho...
29/12/2022

BỨC THƯ CỦA CHARLIE CHAPLIN GỬI CON GÁI

Vua hề Charlie Chaplin có 12 người con, năm 1965, ở tuổi 76, Charlie viết thư cho cô con gái 21 tuổi của mình Geraldine, diễn viên múa ở Paris.

“Con yêu của bố! Đêm nay là đêm Giáng Sinh. Các anh, chị của con đang ngủ. Thậm chí mẹ con cũng đã ngủ rồi. Con ở xa bố biết bao! Nhưng hình ảnh con luôn luôn xuất hiện trước mặt bố. Chân dung con - ở đây, trên bàn, và ở đây, trong trái tim bố. Nơi ấy, thành Paris hoa lệ, con đang khiêu vũ trên sân khấu nhà hát hoành tráng của Điện Élysée. Bố biết rõ điều đó, nhưng dù sao bố cũng cảm thấy trong đêm khuya tĩnh lặng bố nghe được tiếng chân con bước, nhìn thấy cặp mắt con đang sáng lên như những vì sao trên bầu trời mùa đông.

Bố nghe nói rằng con sắm vai người đẹp Ba Tư bị một khan Tácta cầm tù trong vở kịch tưng bừng và vui tươi. Hãy làm người đẹp và hãy khiêu vũ! Nhưng nếu lòng mến mộ và biết ơn của công chúng mê hoặc con, nếu như hương thơm của những đóa hoa con được tặng làm đầu óc con choáng váng, thì hãy ngồi vào một góc kín và đọc bức thư của bố, hãy lắng nghe tiếng nói trái tim mình. Bố là bố của con, Geraldine ạ! Bố là Charlie Chaplin! Con có biết bao nhiêu đêm bố đã ngồi bên giường con, khi con còn tấm bé, kể cho con nghe những câu chuyện cổ tích?

Bố nhìn thấy những ước mơ của con, Geraldine ạ, nhìn thấy tương lai của con, ngày hôm nay của con.
Bố nhìn thấy một cô gái đang khiêu vũ trên sân khấu, một nàng tiên đang bay lượn trên bầu trời. Bố nghe thấy khán giả trầm trồ: “Có nhìn thấy cô gái ấy không? Cô ta là con gái của một anh hề già. Có biết ông ta là Charlie Chaplin không?” Vâng, bố là Chaplin! Bố là một anh hề già! Hôm nay đến lượt con. Hãy khiêu vũ! Bố đã mặc chiếc quần rách rộng thùng thình để khiêu vũ, còn con mặc tấm áo lụa dài của một công chúa để khiêu vũ. Những vũ điệu này và những tiếng vỗ tay như sấm dậy có lúc sẽ nâng con lên chín tầng mây. Con hãy bay! Hãy bay tới đó. Nhưng con cũng hãy hạ cánh xuống mặt đất! Con phải nhìn thấy cuộc sống của những con người, cuộc sống của những vũ công đường phố đang vừa nhảy vừa run lên vì lạnh và đói. Bố đã từng như họ, Geraldine ạ. Vào những đêm ấy, những đêm kỳ diệu, khi con chìm vào giấc ngủ bởi những câu chuyện cổ tích của bố, bố vẫn không hề chợp mắt.

Bố nhìn gương mặt bé xíu của con, lắng nghe nhịp tim con đập và tự hỏi: “Này, Charlie, phải chăng con mèo con này một lúc nào đó sẽ nhận ra ngươi?” Con chưa hiểu hiểu hết bố đâu, Geraldine ạ. Bố đã kể cho con nghe nhiều chuyện cổ tích vào những đêm xa xưa ấy, nhưng chưa bao giờ kể cho con nghe chuyện cổ tích của mình. Mà nó cũng rất lý thú. Đó là câu chuyện cổ tích về một anh hề đói đã hát và nhảy trong những khu phố nghèo của London, và sau đó đi xin bố thí. Đó là chuyện cổ tích của bố! Bố biết thế nào là cái đói, thế nào là không chốn nương thân. Hơn nữa, bố đã nếm trải nỗi khổ nhục của một anh hề rong, trong ngực sục sôi một đại dương kiêu hãnh, và niềm kiêu hãnh này bị tổn thương bởi những đồng xu người ta ném cho bố. Nhưng dù sao bố vẫn sống, vì vậy hãy bỏ qua điều đó.

Tốt nhất là hãy nói về con. Sau tên con, Geraldine, là họ của bố - Chaplin. Với cái họ này hơn 40 năm bố đã mua vui cho mọi người trên trái đất. Nhưng bố khóc nhiều hơn họ cười. Geraldine ạ, trong thế giới con đang sống không chỉ có khiêu vũ và âm nhạc! Đêm đêm, khi bước ra từ khán phòng lớn, con có thể quên những người hâm mộ giàu sang, nhưng đừng quên hỏi thăm vợ người tài xế taxi chở con về nhà. Và nếu như cô ta đang mang bầu, nếu như họ không có tiền để sắm tã lót cho đứa con tương lai, con hãy đặt tiền vào túi anh ta. Bố đã đề nghị nhà băng thanh toán các khoản chi phí của con.
Hãy quan tâm tới mọi người! Hãy để ý tới những góa phụ và trẻ em mồ côi! Và ít ra là một lần trong ngày, con hãy tự nói với mình: “Mình cũng giống họ thôi”. Vâng, con cũng là một trong số họ, con gái ạ. Hơn nữa. Nghệ thuật, trước khi cho con người đôi cánh để bay cao, thường bẻ gãy chân anh ta. Và nếu như có một ngày con cảm thấy mình cao hơn công chúng, thì ngay lập tức hãy bỏ sân khấu. Con hãy bắt chiếc taxi đầu tiên và đi ra ngoại ô Paris. Ở đấy con sẽ nhìn thấy nhiều vũ nữ giống như con, thậm chí xinh đẹp hơn, duyên dáng hơn, với niềm kiêu hãnh lớn. Ở đấy không ai biết tới ánh đèn sân khấu rực rỡ của con. Đối với họ đèn sân khấu là mặt Trăng.

Con hãy nhìn thật kỹ! Có phải họ khiêu vũ tốt hơn con không? Hãy thừa nhận đi, con yêu! Bao giờ cũng có thể tìm thấy người khiêu vũ đẹp hơn con, diễn hay hơn con.

Và hãy ghi nhớ: trong gia đình Charlie không có kẻ thô lỗ có thể mắng chửi người xà ích hay giễu cợt kẻ hành khất đang ngồi bên bờ sông Seine. Bố sẽ chết, những con sẽ sống. Bố muốn con không bao giờ biết đến sự nghèo khổ. Cùng với bức thư này bố chuyển cho con một cuốn séc để con có thể chi tiêu tùy thích. Nhưng khi con tiêu 2 phrăng, đừng quên nhắc nhở mình rằng đồng phrăng thứ ba không phải của con. Nó phải thuộc về một người lạ mặt đang cần đến nó. Mà người đó con có thể dễ dàng tìm thấy.

Bố nói với con về tiền, vì bố biết được sức mạnh khủng khiếp của nó. Bố đã làm việc khá lâu trong rạp xiếc. Và bao giờ bố cũng rất lo lắng cho những người đi trên dây. Nhưng phải nói với con rằng con người hay bị vấp ngã trên mặt đất hơn khi đi trên dây. Có thể, vào một trong những buổi dạ hội mà con được mời, ánh sáng của một viên kim cương nào đấy sẽ làm con lóa mắt. Đúng lúc đó, nó sẽ là sợi dây mạo hiểm đối với con, và con không thể tránh được sự vấp ngã. Có thể, vào một ngày đẹp trời, gương mặt tuyệt mỹ của một hoàng tử nào đó sẽ hút hồn con. Chính vào cái ngày hôm ấy, con sẽ trở thành một người đi trên dây thiếu kinh nghiệm, mà những người thiếu kinh nghiệm bao giờ cũng dễ vấp ngã. Con đừng bán trái tim mình vì vàng bạc, châu báu. Hãy nhớ rằng viên kim cương lớn nhất của con là mặt trời. May mắn thay, nó tỏa sáng cho tất cả mọi người. Còn đến một lúc nào đó, con bắt đầu yêu, thì hãy yêu thương con người đó với tất cả trái tim.

Bố muốn điều kỳ diệu sẽ xảy ra, và con thực sự hiểu tất cả những gì bố muốn nói với con. Bố Charlie đã già thật rồi, con gái Geraldine ạ. Sớm hay muộn, thay cho chiếc áo dài trắng dành cho sân khấu con phải mặc bộ áo tang để bước tới nấm mồ của bố. Bây giờ bố không muốn làm con buồn. Có điều thỉnh thoảng con nên soi gương – trong đấy con sẽ nhìn thấy những đường nét của bố. Trong huyết quản của con đang chảy dòng máu của bố. Ngay cả khi máu trong huyết quản bố đã khô cạn, bố vẫn muốn con không quên bố Charlie của mình. Bố không phải là thiên thần, nhưng luôn luôn khao khát trở thành một con người. Cố gắng lên, con nhé!
Hôn con, Geraldine, Charlie của con. Tháng 12. 1965”
Trần Hậu (dịch)

9 BÀI HỌC Ý NGHĨA TỪ TRIẾT LÝ KINH DOANH "BẬC THẦY" CỦA NGƯỜI BÁN CHÁOMột phóng viên nọ đến gặp một chủ quán cháo người ...
26/12/2022

9 BÀI HỌC Ý NGHĨA TỪ TRIẾT LÝ KINH DOANH "BẬC THẦY" CỦA NGƯỜI BÁN CHÁO

Một phóng viên nọ đến gặp một chủ quán cháo người Hoa để thực hiện một cuộc phỏng vấn khảo sát về mô hình kinh doanh.

Phóng viên: Thưa ông, trước khi mở quán cháo này thì ông làm gì?

Chủ quán: Tôi bưng cháo cho cha tôi bán.

Phóng viên: Vậy quán cháo này đã mở được bao nhiêu năm?

Chủ quán: Quán cháo này không có năm, chỉ có đời. Mấy đời lận. Bà cố, ông nội, cha tôi, tôi đều bán cháo. Con trai tôi…

Phóng viên: Không có gì khác sao ạ?

Chủ quán: Khác nhiều chứ, ngày trước có một cửa hàng ở Quảng Châu, bây giờ có hai cái ở Sài Gòn, ba cái ở Hoa Kỳ, bốn cái ở Úc.

Phóng viên: Người ta thành công thì sẽ cho con cái làm ông này bà kia, còn ông?

Chủ quán: Tôi có thành công thì vẫn cho con làm chủ quán cháo.

Phóng viên: Ông không muốn con mình đi học sao?

Chủ quán: Tôi muốn chứ, con tôi một đứa có bằng Thạc sĩ kinh doanh cháo, đứa khác vừa bảo vệ luận án Tiến sĩ cơm.

Phóng viên: Ở trong bếp à?

Chủ quán: Ở Đại học Havard, Mỹ.

Phóng viên: Học xong chúng nó về làm gì?

Chủ quán: Về lại nhà này, thành người rửa bát cho tôi.

Phóng viên: Ông gọi khách hàng là "vua" hay "thượng đế"?

Chủ quán: Gọi không quan trọng. Quan trọng là đối xử thế nào.

Phóng viên: Nhiều người kể lại rằng nhiều tỷ phú người Hoa đi lên từ một thùng đậu phụng rang, đúng không ạ?

Chủ quán: Không phải đâu, những ngày đầu tiên làm gì có tới cả thùng, chỉ vài trăm hạt thôi.

Phóng viên: Cũng dư dả sao ông mặc bộ đồ vải thô thế này à?

Chủ quán: Người vô đây chủ yếu là người bình dân. Họ sẽ còn vô nếu thấy chủ quán cũng giống như họ.

Phóng viên: Vì sao người Hoa hay chọn kinh doanh ăn uống?

Chủ quán: Thưa, đơn giản vì kinh doanh đó phục vụ cái bụng con người. Nếu phục vụ cái đầu sẽ phát sinh nhiều rắc rối lắm.

Phóng viên: Ông bán cháo tim gan mà sao sáng ra nhà ông ăn toàn cháo trắng với củ cải muối?

Chủ quán: Dạ, nếu tôi cứ ăn cao hơn khả năng của tôi thì thế nào cũng tới lúc tôi phải nhảy vào nồi cháo.

Phóng viên: Chắc là ông ít vay vốn ngân hàng?

Chủ quán: Nhà băng có tiền, nhưng không bao giờ có cách nấu cháo để mượn cả.

Phóng viên: Bây giờ tôi muốn ăn một tô, nhưng tôi chưa có tiền mai thanh toán được không, thưa ông?

Chủ quán: Không cần phải là ngày mai đâu, 20 năm sau trả cũng được.

Phóng viên: Nhưng lúc ấy lãi suất tính thế nào đây ạ?

Chủ quán: Dạ, cái lãi lớn nhất là ông luôn nghĩ tới hàng cháo này.
-------------------

20 năm sau, phóng viên quay lại quán cháo, gặp ông chủ quán lúc này đã trên tuổi 70.

Phóng viên: Chào cụ, tôi đến trả tiền bát cháo 20 năm về trước. Cụ còn nhớ tôi không?

Chủ quán: Tôi nhớ. Cám ơn cậu đã quay lại!

Phóng viên: Cụ vẫn nhớ thật sao?

Chủ quán: Làm cho khách nhớ mình đã khó, mình phải nhớ khách bội phần khó hơn. Nhưng bản quán làm được điều đó.

Phóng viên: Quán của cụ vẫn không có gì thay đổi.

Chủ quán: Không có gì thay đổi cả.

Phóng viên: Các quán khác ở Mỹ, ở Úc… vẫn không có gì thay đổi chứ.

Chủ quán: Nếu còn thì cũng không thay đổi.

Phóng viên: Tại sao lại là nếu còn ạ?

Chủ quán: Không có ai trong nhà này nấu cháo ở những nơi đó nữa.

Phóng viên: Các con cụ đâu?

Chủ quán: Tôi yếu rồi, các con tôi phải về đây nấu cháo thay tôi.

Phóng viên: Cụ từng nói rằng cụ, ông, cha của cụ và cụ đều nấu cháo, con cụ làm tiến sĩ cũng nấu cháo, vậy các cháu cụ thì sao?

Chủ quán: Các cháu tôi không nấu cháo nữa.

Phóng viên: Các cháu cụ làm gì khác ư?

Chủ quán: Chúng thành lập tập đoàn và thuê người nấu cháo.

Các cháu tôi sản xuất cháo ăn liền với hơn 100 nhãn hiệu khác nhau. Đứa phụ trách một loạt các nhà máy sơ chế nguyên liệu, đứa khác quản lý hàng loạt nhà máy bao bì, đứa thì chuyên công đoạn thành phẩm, đứa chuyên phụ gia, đứa chuyên truyền thông, đứa chuyên phân phối sản phẩm trên toàn thế giới…

Phóng viên: Nhưng trước đây cụ nói…

Chủ quán: Ngày xưa nấu mỗi bát cháo nấu m.ấ.t nửa giờ, lãi 1 đô. Các cháu tôi chúng nó nói chúng cũng nấu cháo. Chúng nó “nấu cháo điện thoại”, mỗi lần nấu mất 1 giờ, lãi tỉ đô.

Phóng viên: Vậy bây giờ cụ có thèm lấy tiền bát cháo 20 năm trước của tôi không?

Chủ quán: Tôi vẫn xin nhận. Cháu tôi có cách kiếm tiền của cháu tôi. Tôi và các con tôi vẫn giữ cách kiếm tiền của mình.

Ý NGHĨA CÂU CHUYỆN

1. Muốn làm gì thì phải bắt đầu từ cái nhỏ nhất.
2. Muốn đi khắp 5 châu thì phải làm tốt từ 1 nơi.
3. Không ai thành công mà không học nhiều hiểu rộng.
4. Đứng vào vị trí khách để hiểu tâm lý họ đang gặp là gì.
5. Đừng chạy theo nhu cầu của của đời, hãy tập trung vào khả năng của chính mình.
6. Chức danh không có nghĩa lý gì cả, cái mà bạn làm được sẽ cho biết bạn là ai.
7. Có tiền chưa chắc thành công, có trí tuệ mới thành công.
8. Người ta có thể cho ta cá, nhưng không ai cho cần câu, ta phải tự kiếm.
9. Cách giữ khách hàng là làm cho họ tin rằng mình tin tưởng họ tuyệt đối.

Nguồn: Làm giàu từ kinh doanh

24/12/2022
Trở thành người THU HÚT thay vì THEO ĐUỔIHãy xem Apple, họ không cố tìm cách thuyết phục khách mua hàng, họ thu hút khác...
18/12/2022

Trở thành người THU HÚT thay vì THEO ĐUỔI

Hãy xem Apple, họ không cố tìm cách thuyết phục khách mua hàng, họ thu hút khách hàng đến với họ bằng cách phát triển sản phẩm của chính mình. Sức hút của các sản phẩm do Apple sản xuất chưa bao giờ nguội. Họ chính là bậc thầy về nghệ thuật bán hàng: Tạo ra câu chuyện đầy thú vị xung quanh sản phẩm của mình và giữ cho nó bí ẩn đến phút chót. Thay vì tạo ra một sản phẩm tồi tệ và cố tìm cách thuyết phục người khác mua hàng, họ tạo ra một sản phẩm tuyệt vời và khách hàng sẽ tự động tìm đến.

Hãy xem những cô gái duyên dáng và xinh đẹp, họ không cố tìm cách kéo người khác đến với họ mà trái lại, họ luôn biết cách duy trì sức hút của mình. Dù là đàn ông hay đàn bà, tập trung vào việc cải thiện bản thân mới là chiếc chìa khóa nâng cao sức hấp dẫn cho phép họ thu hút những người họ muốn đến với cuộc đời mình.

Một trong những bí quyết thành công tối thượng trong cuộc sống: Trở thành Người Thu Hút thay vì trở thành Người Thuyết Phục. Đây cũng là bí mật mà tỷ phú Warren Buffett hiểu ra đã lâu. Trong cuốn sách “Hòn tuyết lăn” kể về cuộc đời và sự nghiệp của mình ông khuyên: “Bạn phải trở thành người mà tuyết muốn gắn kết cùng”. Nói cách khác, trở thành người mà người khác muốn gắn bó cùng với bạn. Bạn muốn thu hút điều gì, muốn thu hút loại người nào thì hãy thay đổi bản thân để thu hút được điều mà mình muốn. Ông khuyên: “Nếu muốn trở nên giàu có thì bạn hãy tư duy như một nhà kinh tế đích thực trong mọi việc”.

Trở thành người THEO ĐUỔI thì quá dễ dàng, ai cũng có thể làm được nhưng để trở thành người THU HÚT thì vô cùng gian khổ. Nó đòi hỏi sự trau dồi, sự phát triển từ bên trong trước hết về mặt tư duy.

Trong nghệ thuật lãnh đạo, những nhà lãnh đạo có khả năng thu hút gọi là “Charisma”. Những người này bộc lộ những phẩm chất thu hút và họ thu hút những người phù hợp với giá trị của mình. Sức hút đến từ trí tuệ và nhân cách của họ khiến họ được quần chúng tin tưởng, yêu mến và đi theo.

Những nhân vật vĩ đại trong lịch sử loài người là những nhân vật CÓ SỨC HÚT VÀ TẦM ẢNH HƯỞNG. Sức hút và tầm ảnh hưởng đó được xây dựng từ phẩm chất và năng lực vượt trội của họ. Hãy xem tỷ phú Warren Buffett, ông đã thu hút được rất nhiều người ngưỡng mộ tài trí và phẩm chất ưu tú của ông: Đầu óc kinh doanh sắc sảo và căm ghét sự giả dối – ngưu tầm ngưu, mã tầm mã hay mây tầng nào bay với mây tầng nấy. Như vậy, NGƯỜI THU HÚT tập trung vào bản thân họ, nói đúng hơn là tập trung vào phát triển năng lực, giá trị bản thân họ. Họ thiết lập những tiêu chuẩn cao mà chính họ phải là người tuân thủ nghiêm ngặt nhất. Họ biết rằng, việc cố gắng theo đuổi, và thuyết phục người khác về giá trị của họ không những là việc làm lãng phí thời gian mà còn là việc làm ngu xuẩn. Đó là lý do mà hầu hết những người này đều lặng lẽ làm việc và để thành công của họ lên tiếng.

Vị thế của Người Thu Hút và vị thế của Người Theo Đuổi là hoàn toàn khác biệt. Người Thu Hút sẽ tạo dựng những thứ lớn lao vì họ tạo dựng những giá trị thuộc về mình, còn Người Theo Đuổi và thuyết phục luôn lệ thuộc vào người khác. Họ không nhận ra thực tế rằng, họ đang để những thứ mà họ mong muốn dần đi xa khỏi cuộc đời mình.

Nền tảng mà họ tạo ra sức hút của họ không chỉ đến từ nhận thức đúng đắn về giá trị bản thân mà quan trọng hơn hết họ hiểu rõ mối quan hệ nhân quả giữa việc sử dụng những nguồn lực quan trọng nhất: Time, money, energy (Thời gian, tiền bạc và năng lượng). Việc sử dụng chúng liên quan trực tiếp đến kết quả mà họ nhận được. Với một số người, sức hút có thể đến từ việc sử dụng những mánh khóe, thủ thuật… (những tay cua gái, lừa tình siêu hạng ắt hẳn hiểu rất rõ những thủ đoạn này, thỉnh thoảng chúng ta thường nghe về những vụ lừa đảo kiểu quý bà bị một tên triệu phú giả mạo chiếm đoạt hàng chục tỷ… đại loại thế) nhưng nó không hề bền vững hay không thể qua mắt những người có óc quan sát.

Sức hút bền vững nhất được kiến tạo từ những giá trị chắc chắn mà bạn đã mất rất nhiều thời gian, công sức và thậm chí tiền bạc để kiến tạo nên. Hãy xem Cristiano Ronaldo, anh rất có sức hút với phái nữ không phải bởi vì anh cố gắng theo đuổi họ mà bởi anh đã dành rất nhiều thời gian trong phòng tập và phấn đấu trở thành chân sút cừ khôi nhất, đắt giá nhất. Những diễn viên hài nổi tiếng nhất do họ đã trau dồi sự duyên dáng cũng như sự hài hước của mình do vậy mà thu hút được nhiều khán giả nhất. Những người làm kinh doanh hiệu quả nhất là những người thu hút được đội ngũ nhân sự giỏi nhất…

Có hàng nghìn, hàng nghìn ví dụ về những người thành công nhờ trở thành Người Thu Hút. Họ đang miệt mài trên giảng đường, trong các phòng tập, đấu trường…

Còn bạn thì sao?

17/12/2022

"Ở chọn nơi, chơi chọn bạn"
Những MQH lành mạnh sẽ giúp nâng tầm bản thân.
Những MQH độc hại sẽ kéo bạn thụt lùi.

1. Cần phải có ước mơ đủ mạnh để có động lực vượt qua những CON MA LÝ DO cư ngụ sâu trong trí não mình.2. Cần có ekip cù...
17/12/2022

1. Cần phải có ước mơ đủ mạnh để có động lực vượt qua những CON MA LÝ DO cư ngụ sâu trong trí não mình.
2. Cần có ekip cùng làm việc với mình để nhân thời gian của mình lên gấp nhiều lần.
3. Làm gì để có ae cộng sự đi theo mình?

Đây là 1 chủ đề rất nan giải đối với mỗi người và "siêu khó". Thực sự là rất khó, cho dù có hiểu sâu về bản chất của nguyên lý hay đã từng có kinh nghiệm cảm xúc thật về nó nhưng vì "Cái Tôi" - cái bản ngã của bản thân hay những "niềm tin cũ" từ văn hoá, lối sống, kiến thức, sự ích kỷ, lòng tham bên trong mỗi con người mà làm hỏng tất cả mọi thứ - các mối quan hệ giữa con người với nhau.

Ai đã từng đi qua sẽ hiểu đoạn này và hãy nhìn lại mình nhé, không thay đổi bản thân để có kết quả mới - thay đổi từ bên trong con người mình, kiểm soát cái tôi của mình chứ không phải thay đổi hình hài bên ngoài (phúc cho ai hiểu).

Vậy làm gì để có nhân sự "chiến" đi cùng mình?
- Có thể là nhân sự hưởng lương cao.
- Có thể là ae cộng tác cùng làm với nhau (lương 1 phần, 1 phần là cổ phần phía sau).
- Có thể cùng làm với nhau, cùng chấp nhận để ăn chia hoạn nạn khó khăn hay vui sướng cùng nhau.

Kiểu nào cũng được cả, quan trọng là ta "biết cách chơi" hay không.

Người đứng đầu phải "rõ ràng", minh bạch với các ae của mình:
- Cho ae năng lượng, tạo lửa tăng niềm tin, tầm nhìn dài hạn, kiến thức, sự đãi ngộ, môi trường làm việc năng động, sáng tạo, có "sân chơi" cho nguời cầu tiến bằng các nấc thang thăng tiến trong công việc của tổ chức. Đặc biệt là phải xây dựng và phát huy được tố chất tiềm ẩn của các ae trong tổ chức của mình để đạt đến công suất cực đại của nó.
- Năng lực tiềm ẩn phía sâu bên trong của mỗi người rất lớn, chỉ là họ không hiểu và cũng không tự thấy điều đó được. Người đứng đầu tổ chức cần phát huy, kích hoạt nó bằng nhiều phương pháp khác nhau sao cho phù hợp với "tính cách" mỗi người của mình.

HÃY TÔN TRỌNG VÀ CẢM THÔNG CHO CON SÓI ĐẦU ĐÀNĐây là 1 bài học xương máu nếu bạn ko muốn mình bị đào thải khỏi cuộc sống...
16/12/2022

HÃY TÔN TRỌNG VÀ CẢM THÔNG CHO CON SÓI ĐẦU ĐÀN

Đây là 1 bài học xương máu nếu bạn ko muốn mình bị đào thải khỏi cuộc sống khốc liệt này.

Con sói đầu đàn mở được một con đường, con đường đó có thể không hề thẳng, nhưng có thể để tập thể đi lại dễ dàng, nhưng nó sẽ không nói cho tập thể biết mở con đường này gian khổ thế nào, mệt thế nào.

Có những khó khăn, gian nan, vất vả thậm chí là rủi ro mà những thành viên phía sau gần như ko thấy được.

Có những thành viên kề cận sói thủ lĩnh sau thời gian được cọ xát, rèn luyện nghĩ mình đã đủ giỏi và có thể tự mình tách ra đi săn để một mình ăn được con mồi lớn mà ko phải qua sói thủ lĩnh hay san sẻ cho cả đàn.

Và rồi mọi thứ đã ko hề như sói ta nghĩ, việc đi săn dường như khó hơn bao giờ hết, bị cô lập, mất phương hướng ,cô đơn, mệt mỏi, đói và dường như bị đuối sức yếu thế trước con mồi.

Sói ta đâu hiểu được?

Khi đi săn cùng tập thể mọi thứ đã được sói thủ lĩnh tổ chức, phân bổ nhiệm vụ. Mỗi thành viên trong bầy đàn phụ trách một nhiệm vụ để dẫn dắt con mỗi vào bẫy cho sói ta có cơ hội lập công. Đấy chính là điều mà sói ta ko thể nhìn thấy được, nghĩ mình đã đủ giỏi và có thể làm mọi thứ 1 mình.

Một kết quả lớn đều được tạo ra từ 1 tập thể chứ ko phải từ 1 cá nhân. Kết cục đã bị sói thủ lĩnh khước từ, loại khỏi bầy đàn và bị bỏ rơi lại giữa cuộc chiến sinh tồn khốc liệt phía sau.

Những gì sẵn ra không phải dễ dàng có được, bạn muốn trở thành "Nhân tài" và khi 2 câu tách ra "Nhân" – "Tài" thì bạn phải học "Nhân" trước. "Nhân" không có, "Tài" cũng vứt đi.

Thời khắc còn bồng bột bạn phải nên sửa đổi, bạn có biết bất cứ nơi đâu họ cũng cần 1 người chân thật? Bạn có thể gian dối 1-2-3 lần
khi bạn nghĩ người khác không phát hiện được & bạn cho đó là "Tài" nhưng bạn đâu biết bạn đang đánh mất dần tương lai & lòng tin từ người khác.

Khi bạn mới giỏi lên 1 chút đã vội vàng quên đi người phi công trưởng dẫn dắt bạn ngay từ đầu thì tiếp đấy sẽ là lúc bạn sắp sửa phải đối mặt với 1 cú shock lớn. Bạn nên nhớ rằng, khi máy bay xảy ra sự cố, bạn sống hay chết sẽ phụ thuộc vào người phi công trưởng của bạn.

Muốn thành công hãy biết ơn và tôn trọng người dẫn đầu.

P/s: Quan trọng nữa là hãy thông cảm cho cả những sai lầm của con Sói đầu đàn. Vì sao nó không đi thẳng cho nhanh hoặc ít ra cũng đi cong ít thôi cho đỡ tốn sức, vì lúc đó nó không có thể chắc chắn điều gì phía trước cả. Tất cả chỉ dựa vào niềm tin, kinh nghiệm, hiểu biết có giới hạn và giác quan của mình ở thời điểm đó để ra Quyết Định!

TÔN TRỌNG – THÔNG CẢM là được rồi…

Sự thông thái (wisdom) không đến từ kinh nghiệm, mà nó đến từ những đúc kết/bài học từ kinh nghiệm.Giống như mắc sai lầm...
15/12/2022

Sự thông thái (wisdom) không đến từ kinh nghiệm, mà nó đến từ những đúc kết/bài học từ kinh nghiệm.

Giống như mắc sai lầm (error) mà vẫn lặp lại sai lầm thì vẫn chưa có tiến bộ. Còn trong quá trình phát triển, sai lầm là chuyện có thể chấp nhận.

Vì vậy, số năm kinh nghiệm cũng không thể đảm bảo cho mức độ am hiểu. Một bạn trẻ tuổi nhưng tổng số giờ đã work & learn nhiều thì cũng hơn một người lâu năm mà không chịu học hỏi trau dồi.

Address

Tòa Nhà Hoa Hồng Rose Group, Lô CX01 Khu đô Thị Văn Khê, Phường La Khê, Quận Hà Đông
Hanoi
100000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Đất Việt JSC posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share