28/08/2023
Trời mưa...! ..
Thì lại ngồi nhà, uống trà và nghe ông thầy nói chuyện.
Nhốn nháo, cuống cuồng, lao xao , là thứ cảm xúc cần kiểm soát.... tuy nhiên bảo mình là dẹp hết đi. Bỏ tính đó đi.. thì mình đang ương bướng xin giữ lại tí xíu. Để nhốn nháo, lao xao cùng con gái nhỏ 🤣.
Rồi tham , sân , si ... là cần tôi luyện. Để biết mình ... cần ntn.
Hôm rồi bị một người chửi thẳng vào mặt.." Mày là đồ khốn nạn, tiểu nhân, lợi dụng, lừa đảo. Chiêu trò, trở mặt .... rất nhiều ngôn ngữ đặc biệt họ chủi vào mặt mình. Làm mình rất hoang mang .. ko lẽ mình là người xấu sao?? Mà có lẽ mình xấu thật ấy.....
Và đã học bài học đó 1 cách đau đớn. Trả giá bằng vài câu chửi thề " Đ** m* m*" nhưng rồi cũng hiểu ra một điều: có ai có trách nhiệm phải làm vừa lòng ai đâu. Họ cũng ko có trách nhiệm đó, và mình cũng không cần phải trách nhiệm làm vừa lòng ai.. nếu trí tuệ chưa đủ đầy. Thì đúng sai là danh giới vô cùng mong manh.
Vậy nên phải quay về : Hàm dưỡng tâm hồn, phát triển giá trị cốt lõi bản thân. Tu dưỡng đạo đức.
Cũng chẳng to lớn gì! Chỉ là nhận ra trong hành trang vào đời của mình đã thiếu đi vài thứ:
1. Thiếu sự nhún nhường, lễ độ
2. Thiếu sự ấp áp, bao dung
3. Thiếu sự tươi mới, và tinh khiết , và rộng mở.. Ồ thì ra mình thiếu nhiều quá. Yêu thương sao được cuộc đời này nếu chỉ có tí xinh đẹp, tí khéo ăn khéo nói, tí tiền, tí sắc sảo , thông minh..rồi nhà, xe , bằng cấp. Và ai đó chạm đến là bỏng tay, cháy xém lông, hay lạnh lẽo, sợ nổi da gà.... cũng là may mắn học được bài học này ở kiếp này.
Chỉ có duy nhất một cách : TU LUYỆN BẢN THÂN.
ngày mưa!