18/10/2022
THỨ G I Ế T C H Ế T THÀNH CÔNG CỦA BẠN CHÍNH LÀ KHÔNG BIẾT KIỂM SOÁT THỜI GIAN
----------------------------
01. Có một câu chuyện thế này:
Một anh chàng rất keo kiệt, lúc nào cũng chắt bóp chẳng dám ăn tiêu gì. Tích cóp cả đời, anh ta để dành được cả một gia tài lớn. Không ngờ một ngày, Thần Chết đột nhiên xuất hiện và đòi đưa anh ta đi. Lúc này anh ta mới nhận ra mình chưa kịp làm gì với số tiền kia. Anh ta bèn nài nỉ:
- Tôi sẽ chia một phần ba tài sản của tôi cho Ngài, chỉ cần Ngài cho tôi sống thêm một năm.
- Không được. Thần Chết lắc đầu.
- Vậy tôi đưa Ngài một nửa. Ngài cho tôi sống thêm nửa năm nữa, được không? Anh ta tiếp tục van xin.
- Không được. Thần Chết vẫn không đồng ý.
Anh ta vội nói:
- Vậy… tôi xin giao hết của cải cho Ngài. Ngài cho tôi một ngày thôi, được không?
- Không được. Thần Chết vừa nói vừa giơ cao chiếc lưỡi hái trên tay.
Người đàn ông tuyệt vọng cầu xin Thần Chết lần cuối cùng:
- Thế thì Ngài cho tôi một phút để viết chúc thư vậy.
Lần này, Thần Chết gật đầu. Anh ta run rẩy viết một dòng:
- Xin hãy ghi nhớ: "Bao nhiều tiền bạc cũng không mua nổi một giây".
Bạn thấy đấy, giá trị của cuộc sống không nằm ở đồng tiền. Giá trị của cuộc sống nằm ở những năm tháng chúng ta đang trải qua, ở những điều mà chúng ta đã trải nghiệm. Vậy mà rất nhiều người trong chúng ta lại đang hoang phí thời gian mình có, một số người than thở vì tình, một số người lại ngồi khóc lóc cho những chuyện vụn vặt…
Mục đích của câu chuyện này nhằm nhấn mạnh vai trò của thời gian và cách chúng ta sử dụng chúng cuộc sống.
Thứ nhất, khi bạn còn chưa làm được gì có ích cho đời, thì cũng đừng làm những điều vô vị.
Thứ hai, dù bạn làm việc cật lực cả đời để kiếm tiền nhưng bạn không biết cách sử dụng chúng cho những điều tốt đẹp thì thời gian cũng là vô ích.
Hãy nhớ rằng, tiền có thể mua được một chiếc đồng hồ nhưng không thể mua được thời gian, chính vì vậy, bạn phải học cách sử dụng chúng sao cho thật hợp lý bởi bạn chỉ có một cuộc đời này mà thôi.
02. Theo quan sát của tôi, rất nhiều bạn trẻ mắc một căn bệnh chung, đó là lãng phí thời gian. Bởi họ đang có đặc quyền là tuổi trẻ. Họ có sức khỏe, có thời gian, nhưng thiếu đi vốn sống và kinh nghiệm. Để rồi tới khi lớn khôn, từng trải thì lại tiếc vì không còn đủ sức khỏe và thời gian.
Thử hỏi, ở tuổi này, có bao giờ bạn nghĩ về những thứ đã trôi qua mà không thể lấy lại được, những thứ nghĩ lại chỉ còn là những kỷ niệm đẹp nhưng không thể một lần chạm tay với tới.
Nghĩ xem đã bao giờ bạn dự định học Tiếng Anh, nhưng lại trì hoãn để xem nốt bộ phim yêu thích hoặc một gameshow truyền hình đang đến hồi gay cấn.
Bạn đã từng mong muốn học thêm một kỹ năng mới để gia tăng trình độ cho bản thân, nhưng đi làm tới năm thứ 7, thứ 8, bạn vẫn ra rả về mong ước cùng những lời chém gió cóp nhặt được trên mạng?
Bạn lên kế hoạch đọc 1 cuốn sách/tuần. Nhưng rốt cuộc cả năm vừa rồi, giá sách phủ bụi và bạn chẳng buồn động tay tới bất cứ cuốn nào.
Thói quen trì hoãn luôn làm bạn thoải mái và hài lòng trong ngắn hạn, còn trong dài hạn nó đem đến một tương lai mịt mờ u ám. Cả một tuổi xuân màu hồng trở nên xám xịt bởi thói quen trì hoãn. Thời gian vô hình, vô tình vùn vụt trôi đi, chỉ một mình bạn đứng lại, với nền kiến thức cũ rích và không chút vốn liếng kỹ năng. Đồng nghĩa, ước mơ của bạn sẽ mãi mãi bị trì hoãn.
Tôi chơi khá thân với một đàn anh khóa trên từ ngày còn ngồi trên giảng đường đại học. Trong khi nhóm bạn của anh ấy thích tụ tập điện tử, bia rượu, yêu đương... thì suốt 4 năm đại học, nơi anh ấy thường xuyên lui tới nhất là thư viện, giảng đường và học việc tại các công ty vừa và nhỏ. Bạn bè trêu chọc anh là "cù lần", là "mọt sách", anh chẳng mấy quan tâm. Có lần anh nói với tôi: "4 năm đại học trôi nhanh như chớp mắt, nêu không tranh thủ tận dụng từng giây, từng phút, sau này chắc chắn sẽ hối hận".
Quả nhiên, ra trường, với thành tích học tập khủng cùng kinh nghiệm dắt túi ở những công ty nhỏ trước đây, anh được nhiều công ty lớn để mắt tới với mức lương rất cao. 2 năm sau anh được đề bạt lên làm quản lý và hiện nay đã là giám đốc khối của một tập đoàn lớn, khi tuổi đời mới bước sang con số 32.
Trong khi bạn bè của anh ấy ca thán rằng, sở dĩ họ không thể thành công như anh vì họ kém may mắn. Nhưng chẳng có may mắn nào từ trên trời rơi xuống cả. Tất cả những gì anh ấy đạt được đều là kết quả của quá trình nỗ lực không ngừng, kiểm soát bản thân chặt chẽ tới mức khắc nghiệt. Anh ấy nói một câu tôi nhớ mãi: "Họ than trách không thể thành công vì nghèo khó, không tiền bạc, không quan hệ... bủa vây, nhưng thực chất, họ thất bại vì không biết kiểm soát thời gian, kỷ luật bản thân. Tiên trách kỷ, hậu trách nhân, đó mới là điều nên làm".
Tôi đọc được ở đâu đó, đại ý rằng, những người thông minh và bản lĩnh, là người không chỉ biết cách trân trọng thời gian của mình mà còn phải tránh xa những người rảnh rỗi, không cho họ cơ hội bóp chết ý chí và tương lai của bản thân.
Tài năng của bạn cũng giống như một con dao, càng mài càng sắc, càng để lâu càng hoen gỉ. Muốn làm nên việc lớn, đừng để thời gian trôi qua lãng phí mà hãy nắm chặt mọi cơ hội.
Một chi tiết nhỏ làm nên một câu chuyện kỳ vĩ. Một giây phút nhỏ, một khoảnh khắc nhỏ có thể làm nên thành tựu vĩ đại.
Nguồn: Nguồn tri thức trẻ