02/07/2026
Nghèo thì ko nên than vãn. Ko may mắn cũng vậy. Nỗ lực là 1 thiên phú rèn luyện được.
‼️ĐANG VIRAL BÀI VIẾT CỦA MỘT NAM SINH: "NHÀ MÌNH NGH;ÈO NÊN PHẢI HỌC THÔI, THAN VÃN CÓ ÍCH GÌ ĐÂU"
"Đây là cái tủ lạnh (và cái ấm nước siêu tốc) nhà mình. Nhà mình ở khu vực 2 - nông thôn. Nhà mình không lắp điều hoà và chỉ có 1 cái xe máy mua cũ 2 năm trước để mình đi học. Mình cũng không học trường chuyên.
Mình được 27.25 điểm khối A01, chay. Mình gần như chỉ học trên trường, mỗi tuần học thêm 1 buổi khoảng 2 giờ, 35k (cô còn không th;èm thu học phí của mình).
Mình được 126 HSA. Mình hoàn toàn không học thêm. Sáng hôm đó, mình, bố và ông đi ô tô từ nhà lên trường đh Hồng Đức để thi. 21km.
Tất nhiên mình không có tiền để học và thi IELTS rồi, nên mình thi SAT. 111 đô thì bố mẹ mình vẫn lo được. Nhưng ở Thanh Hoá không có điểm thi SAT, nên mình đăng kí thi ở Hà Nội. Mình đi xe buýt (với bà) từ Thanh Hoá ra Hà Nội trước thi một ngày. Xe giường nằm nhưng mà chật chội lắm, hoặc do mình không biết cách nằm. Vướng cái ba lô đựng laptop nên chân không duỗi thoải mái được (mình chỉ có 1m67 thôi đó). Xuống xe buýt thì đi xe trung chuyển.
Một cái hàng ghế sau thôi mà họ nh;ét tận 4 người. Mình, bà, và 2 người lớn khác. Chiều đó Hà Nội nắng to, lại chật chội nữa, nên mồ hôi ra cứ như tắm ấy. Xuống xe thì đến nhà chú dì để ở nhờ một đêm. Đến tối, khoảng 10 giờ đêm, chú chở mình đi lượn. Từ nhà, chú chở mình qua khu Bách Kinh Xây, rồi vòng về, cả đi cả về đâu đó 1 tiếng. Hà Nội là thủ đô mà, hoa lệ lắm. Muộn vậy rồi mà các toà nhà vẫn chưa tắt đèn. Chú chở mình qua cái hồ nào ý, to lắm. Đêm ấy quanh hồ gió mát lắm.
Khoảng 11 giờ đêm thì chú chở mình về. Đêm đấy mình nằm trằn trọc mãi, chắc khoảng 1 giờ đêm mới thật sự ngủ. Hà Nội thực sự sẽ là nơi mình phát triển sự nghiệp sao, một th;ằng nh;à qu;ê như mình lên đây liệu có chịu được nhiệt. Mình không chắc nữa. Mình tự nhủ rằng rồi sau này mình sẽ làm được thôi. Mong là vậy.
Khoảng hơn 5 giờ sáng hôm sau thì chú gọi mình dậy, vệ sinh cá nhân xong khoảng 6 giờ hơn, chú và mình lên đường. Dọc đường chú mua cho mình một gói xôi, hình như là xôi xéo, mình không nhớ nữa. Lần đầu đi thi nên mình đến hơi sớm quá, ngồi ăn xôi trên ghế đá ở trường với chú. Lát sau thì vào thi thôi. Đề khó quá mình bị ngộp. Lúc vừa thi xong, mình mới mở điện thoại lên đã thấy chú gọi rồi. Xuống tầng thì chú bảo chú vừa quay lại để đón mình.
Sau đấy thì mình, bà, 3 dì (là con của bà) và 2 chú đi ăn lẩu. Lần đầu mình bước chân vào nên ngơ ngác phết. Đến chiều thì mình, bà và dì đi xe H.H. (hình như thế) về. Cái xe này cũng giường nằm thôi nhưng mà vip hơn cái xe lúc đi. Nằm khá thoải mái, ngoại trừ việc mình không biết trèo xuống từ tầng trên kiểu gì. À mà gió từ cái điều hoà (?) lạnh lắm, mình đóng vào rồi mà vẫn không hết.
Sau này bố mẹ mình nói chuyện với bà và chú dì thì mình mới biết là sáng hôm đó chú không quay về nhà mà chú ở lại đó luôn, canh ngay dưới cửa để đón mình luôn. Chắc chú sợ mình bị lạc.
Không phụ sự kì vọng và chăm sóc của mọi người, mình được 1520/1600 điểm. 800 điểm tuyệt đối phần Toán. Và mình cũng không học thêm gì cả.
Từ năm lớp 10 mình đã muốn theo đội tuyển HSG Tin học rồi nhưng mãi đến khi gần đến ngày thi tỉnh năm lớp 11, nhờ cơ duyên mình được chuyển sang đội tuyển HSG. Sự kiện này đánh dấu 55 tuần đi;ê;n nhất 18 năm học của mình, từ một th;ằng không biết gì về lập trình thi đấu, sau hơn một năm học thì mình được giải Nhì tỉnh. Suýt nữa được Nhất rồi nhưng mà do bằng điểm 2 bạn khác nên tạch.
Thế đấy. Nhà mình ngh;èo (vẫn đủ-ăn-đủ-mặc chứ chưa đến mức ngh;èo lắm), nên mình phải học thôi, than vãn có ích gì đâu!".