23/09/2020
😢Tâm sự của mội người bố 37t UT phổi, và sự sống chỉ còn được tính từng giờ 😥
Chào các bạn! Xin đc 1 lần trải lòng. Mình 37t, hiện đang mắc UTP và thời gian của mình còn lại chỉ gần 2n nữa thôi... Mình hiện đang có 1 chút men, chỉ là muốn nói ra cho nhẹ lòng. Nếu có gì mong các bạn bỏ qua nhé!
Khi mình phát hiện bệnh tình, thì nó đã rơi vào gđ cuối. Mình suy sụp, cũng k biết nói làm sao với hoàn cảnh lúc đó. Mình có gia đình và 2 đứa con, bé trai hiện tại cũng 16t và đứa con gái thì đang học lớp 8.
Hiện nay thì vợ con mình vẫn k biết mình mắc UT, mình k nói. Mỗi ngày mình ho khá nhiều, mình sụt cân... Mn xung quanh hỏi, thì mình cũng chỉ nói qua loa cho xong chuyện, nhưng thật chất là đang trốn tránh. Mình biết bệnh của mình, vô phương cứu chữa. Nên cũng ko muốn phiền lòng đến ai cả.
Vợ mình thì khá vô tâm, cô ấy k được chu toàn cho lắm. Có lẽ nếu k vì 2 đứa con, thì mình và cô ấy cũng k thể ở cùng được nữa. Nói ra thì có nhiều mâu thuẫn lắm và cô ấy gây ra những chuyện khiến cho mẹ mình phải từ mặt và không nhận cô ấy. Mình rất buồn, đã cố gắng để kéo cô ấy về phía gia đình mình. Nhưng bất lực, vì lỗi lầm cô ấy quá lớn.
Mình thì từ ngày cưới vợ, sinh sống và lập nghiệp ở quê vợ luôn. Đó là điều khiến mình vô cùng hối hận, mình rời bỏ quê hương, xa gia đình, xa mẹ già... Nhưng vì cs, mình đành chấp nhận.
Hiện tại bây giờ, mình cũng đã cố gắng hết sức rồi. Cũng đã có nhà riêng đàng hoàng cho 3 mẹ con, và cũng đóng bảo hiểm cho hai đứa con đến năm 18t. Nhưng mình k biết mình có thể gắng gượng đến được lúc đó hay không các bạn ạ.
Nói thật sự, để hai đứa nhỏ sống bên ngoại mình không hề an tâm chút nào. Bây giờ nếu như mình k còn nữa, k biết hai đứa sau này có về nhận bên nội k... Gia đình mình thương cháu lắm, nhưng cứ mỗi dịp thì cũng chỉ có 3 bố con về. Mình ao ước 1 lần được đưa cả gia đình về, nhưng chẳng thể.
Mình có mẹ già, mẹ mình nay cũng hơn 70t rồi. Và có lẽ với những gì vợ mình gây ra, mẹ mình sẽ k bao giờ chấp nhận và tha thứ cả. Mình cũng chưa nói gì về bệnh tình của mình cho gia đình biết, mình sợ mọi người sẽ k chịu được. Nhất là với mẹ mình, sẽ phải đau lòng khi kẻ đầu bạc phải tiễn người đầu xanh.
Giờ đây trong lòng mình bộn bề quá, mỗi ngày mình cũng chỉ biết cố gắng làm thật tốt. Vườn tược, công việc... Mình cố gắng sắp xếp để làm sao cho nó ổn nhất. Để vợ con sau này khi k có mình sẽ đỡ khổ. Mình thương 2 đứa nhỏ, mình chỉ biết khắt khe để răn dạy chúng thành người sau này. Vì mình biết khi k có mình, thì cũng như tụi nó mất đi đầu con tàu. Không thể giao cho mẹ hai đứa được, mình thật sự k có niềm tin. Đó là điều mình rất lo lắng cho định hướng sau này của bọn nhỏ.
Mình thật tệ, mình tồi quá có phải k các bạn? Mình đã k thể hoàn thành tốt nghĩa vụ của một người bố. Mình phải rời bỏ thế giới này, rời bỏ gia đình, rời bỏ vợ con...
Ngoài công việc mỗi ngày, thì mình chỉ biết tìm đến bia rượu. Mình luôn muốn say các bạn ạ! Say để không phải đối diện, cuộc đời mình còn có bao lâu nữa đâu. Sắp rồi... Mình sẽ ở mãi với cái tuổi 39 nhỉ, nhanh quá! Đời người quả thật là ngắn ngủi, có những điều xảy ra bất ngờ quá. Đến nỗi bản thân chẳng thể nào tiếp nhận được, thôi thì chỉ biết chấp nhận số phận. Xem như mình đã trả hết nợ cho cuộc đời ở kiếp này...
Thôi mình phiền các bạn quá rồi, cám ơn vì đã lắng nghe mình.
[ Member chia sẻ trong Phòng Thú Tội - Beatvn ]
-TiK-