06/09/2020
CÂU CHUYỆN THẤT BẠI
Vào một ngày đầu tháng 9/2020, khi tôi trở về nhà sau một ngày làm việc không lấy gì làm vui vẻ cho lắm, bởi hôm đó là ngày mà tôi đã không thể bảo vệ nổi chính một người chị của tôi.
cty thì ra thư thỏa thuận loại trừ bảo vệ vùng hầu họng với chị, khi chính bản thân chị là người rất trẻ và lại đang công tác trong ngành Y. Khách hàng thì không chấp nhận loại trừ, mà phòng Thẩm Định của Cty thì lại không chấp nhận bảo vệ. Hợp đồng của chị buộc lòng phải hủy. Về tới nhà rồi mà trong đầu tôi cứ luẩn quẩn mãi mấy suy nghĩ rằng kể như tôi làm bảo hiểm trước vài năm thì chắc chắn hợp đồng của chị sẽ được phát hành. Rồi là cũng may mà tôi tư vấn cho chị, chứ ko biết đâu đó một tư vấn khác không phải là tôi tí vấn cho chị, làm hợp đồng cho chị mà hợp đồng không có loại trừ phần đó thì thật nguy hiểm cho chị, và rồi tôi lại an ủi mình rằng khi chị nói với tôi rằng đã có rất nhiều người đến tư vấn cho chị rồi, thậm trí là họ cắt luôn 50% phí năm đầu cho chị, nhưng chị không tham gia, mà giờ lại ngồi nghe mình tư vấn, tham gia của mình với ko cắt một đồng phí nào, cũng chẳng tặng hoa, tặng quà. Vì chị đã hiểu đúng giá trị của bảo hiểm và hiểu được rằng tư vấn bảo hiểm cũng là người lao động, họ cũng có gia đình, cũng phải nuôi gia đình, họ cũng phải học hành cẩn thận lắm mới có thể tư vấn một cách chuyên nghiệp đến thế. Chị hiểu đúng ý nghĩa của bảo hiểm, sự công bằng cho tất cả mọi người tham gia bảo hiểm, và không phải ai tham gia bảo hiểm cũng đều dễ dàng như đại đa số mọi người vẫn nghĩ, thì với mình đó đã là thành công. Suy nghĩ đó đã làm mình thấy vui vui trở lại. Đi tắm, ăn cơm và khi đang chơi với cô con gái bé bỏng của mình thì bỗng nghe thấy trên đài truyền thanh xã báo TIN BUỒN. Người xấu số là một người mẹ đơn thân, năm nay mới tầm 30 tuổi, không may bị tai nạn giao thông. Tôi nghe láng máng nhưng không rõ lắm, một lát sau thì trên fb đăng tin về bạn đó, rất nhiều người bày tỏ lòng cảm thông và gửi lời chia buồn tới gia đình bạn. Tôi như rụng rời chân tay và nặng lẽ tựa hồ như tránh né một điều gì đó. Sáng hôm sau tôi về qua khu nhà người mẹ đơn thân này, trên đường đi trong đầu tôi vẫn hy vọng là sẽ không phải là cô ấy chứ. Nhưng suy nghĩ của tôi chẳng thể thay đổi được. Bố mẹ cô gái tuy không già lắm, nhưng lại đang mang bệnh đang khóc con, con nhỏ thì đang khóc mẹ. Họ hàng thôn xóm xót xa và bày tỏ lòng thương tiếc cô khi mà cuộc sống của con cô, bố mẹ cô đang phụ thuộc vào cô. Bỗng dưng nước mắt tôi rơi liên tục khi nhìn thấy cảnh đứa con nhỏ hồn nhiên của cô. Tương lai của cháu sẽ thế nào đây, chắc sẽ rất vất vả khi mà ông bà cũng đang bệnh tật, không còn thu nhập, không có lương hưu. Cách đó tầm hơn năm trước tôi đã có dịp ngồi với người mẹ đơn thân này, tôi đã chia sẻ với cô về giải pháp để đảm bảo rằng con và bố mẹ cô sẽ luôn được đảm bảo trong điều kiện tốt nhất cho dù bất luận thu nhập của cô có như thế nào đi chăng nữa. Nguồn sống của họ đang phụ thuộc vào cô, vào chính nguồn thu nhập cô mang về. Nhưng có lẽ do sự khuyên ngăn của những người hàng xóm, những người đồng nghiệp, thậm trí là những người thân thiếu hiểu biết nên cô chưa kịp sở hữu bất kỳ giải pháp bảo vệ nào. Thực sự tôi cảm thấy tôi đã thất bại với nghề. Giá như ngày ấy tôi giỏi như những người giỏi khác, tôi không vì tự ái, ko bực những người hàng xóm kia xem vào buổi tư vấn của tôi thì tôi đã bảo vệ được tương lai tốt đẹp cho cháu bé, phần nào hỗ trợ gánh nặng bố mẹ già yếu của cô và tôi thiết nghĩ những người đã khuyên cô không tham gia bảo hiểm năm xưa họ có thấy ân hận về những gì họ đã khuyên người khác, liệu rằng họ có nuôi đc cháu bé, nuôi được bố mẹ già cho cô gái, họ có biết được rằng hành động đó trong trường hợp này của họ chính là một tội ác