15/05/2024
- Đố anh người con gái như thế nào thì gọi là tham lam?
- Mấy cô hay đào mỏ. Tham thật sự.
- Thế thì có gì gọi là tham cơ chứ.
- Vậy cô gái như thế nào mới tham lam?
- Như em.
Kể từ cái ngày mà em gọi tôi bằng cái danh xưng người yêu, tôi chẳng thấy em đòi hỏi tôi một cái gì cả. Cô gái không thích hoa. Không thích quà.
- Em thích gì không anh tặng.
- Em không thích quà, chỉ thích anh thôi.
Tôi hiển nhiên mặc định rằng em thật sự không thích những thứ đó. Chỉ cần ở bên cạnh nhau là đủ rồi.
- Hôm nay mình ra ngoài ăn nhé.
- Sao vậy?
- Chỉ là em muốn đi thôi, lâu rồi bọn mình không ra đường.
Hôm nay, em khác lạ. Vẫn dáng người đó, khuôn mặt đó. Vừa quen, vừa lạ. Em khoác tay tôi đi vào một nhà hàng. Cảm xúc những ngày đầu bỗng ùa về. Bỗng tôi yêu em.
- Hôm qua anh đi chơi vui không?
- Vui lắm.
Hình như không đúng. Em đã biết rồi ư? Tôi nhìn em, khuôn mặt chẳng chút thay đổi. Có vẻ đây là lần cuối cùng chúng tôi có thể ngồi ăn với nhau như thế. Trước khi cơn bão tới, bầu trời luôn bình yên đến lạ thường. Nghĩ đến cái viễn cảnh ấy, miếng steak trên đĩa cũng chẳng còn chút hương vị.
- Em biết từ khi nào vậy?
- Được một thời gian rồi. Anh biết tại sao em bảo người như em là tham lam không?
- Tại sao?
- Em không cần tiền thứ em cần là tình yêu từ anh. Nhưng thứ đó chẳng bao giờ anh cho em được.
Cre : Vợ Bọt Biển
Ảnh : Pinterest
Nguồn: Bọt Biển