ROBES PHI

ROBES PHI AIA KẾT NỐI YÊU THƯƠNG

20/12/2022
Phật là độ nhân chứ không phải ban phúcPhật gia hoàn toàn không giảng rằng để người phát tài. Bệnh ấy là do nghiệp lực; ...
24/10/2021

Phật là độ nhân chứ không phải ban phúc
Phật gia hoàn toàn không giảng rằng để người phát tài. Bệnh ấy là do nghiệp lực; nên cũng không bảo người ta chữa bệnh khoẻ người thế nào. Thích giáo giảng phổ độ chúng sinh, là giảng đưa người ta từ hoàn cảnh khổ của người thường hoá độ sang bờ bên kia của niết bàn; đó là Phật Thích Ca Mâu Ni giảng. Chính là đưa chư vị lên thiên quốc. Jesus giảng cũng là ý nghĩa đó; không bàn được là ai cao ai thấp. Chỉ là con người ‘hiện đại hoá’ không ngộ ra, mới nói Phật là ban phúc cho người, trừ bệnh phát tài; Đại Giác Giả uy lực vô cùng, có thể độ nhân. Người thường coi việc Phật độ nhân như là bảo hộ con người, vậy nên họ bèn liền cầu Phật ban phúc phát tài, cầu Phật trừ bệnh cho họ, thế này thế kia. Thực ra, Phật hoàn toàn không quản những việc ấy. Đó là quan niệm đã bại hoại thời hiện đại của nhân loại đã phát sinh ra nhận thức bại hoại ấy, là biến dị. Nội hàm trong Kinh Phật nguyên không hề có những thứ đó. Do vậy, tôi thường giảng vấn đề này, nói rằng [dẫu] chư vị đốt hương bái Phật cầu phát tài, thì Phật hoàn toàn không quản việc chư vị phát tài hay không.Chư vị nếu bái Phật, nhưng Phật không quản vấn đề chư vị phát tài thế nào, trái lại bảo chư vị vứt bỏ tâm tham ấy đi. Nếu đời sống thật sự khó khăn, thì cũng là để bảo đảm an toàn của chư vị mà cung cấp một chút tiện nghi về mặt vật chất; họ cũng sẽ không để chư vị vô tài mà phát tài được. Đối với bệnh mà giảng, Phật là vì để [chư vị] hoàn trả nợ nghiệp đời trước. Do vậy, có người đứng trước tượng Phật mà bái lạy, cầu phát tài, kết quả thật sự phát tài. Thực ra phát tài nào đây? Trên tượng Phật đó không có Phật, mà là Phật giả do bái lạy mà thành. Cũng có [tượng] là có cáo bám trên đó, hoặc rắn, hoặc chồn loạn bát nháo cả. Chúng giúp chư vị phát tài, vì tương đương với việc chư vị lạy chúng cầu chúng. Chúng giúp chư vị phát tài là có điều kiện, trong vũ trụ này có [Pháp] Lý gọi là bất thất bất đắc; chúng dùi vào chỗ sơ hở của cái Lý ấy, chúng muốn đắc thân người. Cá nhân kia dập đầu mong cầu phát tài, thì cho phát! Nếu những thứ mang theo thân thể cá nhân ấy không tốt, thì chúng cũng kệ chư vị; phát tài cũng không phát được; bái lạy như không. [Nếu] chúng cảm thấy trên thân chư vị có thứ tốt, chúng liền để chư vị có được [tiền] tài, sau đó chúng có thể lấy những thứ tốt của chư vị. Chư vị muốn tiền, chúng đương nhiên cấp chư vị. Nhưng bản thân người ta không biết, điều bị mất có thể là tổn thất vĩnh viễn không cách nào vãn hồi được. Con người không chỉ có một đời đâu, đời sau có thể thảm hại hơn!
(Pháp luân đại pháp )

...Người xuất gia, không hẳn ai cũng là người tu. Nhưng người tu thì không phải ai cũng xuất gia. 8 trải nghiệm khi biết...
06/09/2021

...Người xuất gia, không hẳn ai cũng là người tu. Nhưng người tu thì không phải ai cũng xuất gia.
8 trải nghiệm khi biết học Phật

1. Người có pháp, thì im lặng cũng đang nói pháp. Người không có pháp, dù biết hết tam tạng kinh điển cũng như chiếc máy computer.

2. Đã là vàng thì không phải là sắt, nhưng đã là sắt thì có mạ vàng cũng là vàng giả. Cũng vậy, người giác ngộ thì làm gì cũng giác, người chưa giác ngộ thì dù có nói về pháp giác ngộ cũng đang mê.

3. Người có tâm thiện, dù có thất bại thì cũng thất bại trong điều thiện. Người không có tâm thiện, dù thành công thì cũng chỉ thành công trong sự bất thiện.

4. Người có lòng tri ân, thì biết tri ân ngay cả những bất như ý, khổ đau. Người không có lòng tri ân, thì dù ở trong hạnh phúc đủ đầy cũng thường trách móc, oán thán.

5. Nơi đâu có chánh đạo, nơi đó số đông được nương nhờ. Nhưng nơi nào có số đông nương nhờ, nơi đó chưa hẳn là có chánh đạo.

6. Người làm thầy chính mình, thì luôn làm thầy người khác. Nhưng người làm thầy người khác, chưa hẳn biết làm thầy chính mình.

7. Người thật sự Thấy Biết thì thường tĩnh lặng như không biết gì. Người không thật Thấy Biết thì lại muốn tỏ ra mình hiểu biết nhiều.

8. Người thông suốt thiền thì thường ít nói về thiền, chỉ khai thị cho người sáng tỏ. Nhưng người chưa thông suốt thiền thì thích giảng dạy về thiền.

"Như một cành hoa dại
Lặng lẽ đi vào đời
Đâu cần đến ngôn lời
Vẫn nhẹ nhàng tải đạo"

(Nguồn : Sư cô Trúc Lan Nhã )

GIẾT CHÚNG SINH, ĐỐT VÀNG MÃ ĐỂ CÚNG GIỖ ÔNG BÀ TỔ TIÊN HOẶC NĂM MỚI LÀ HỦ TỤC CẦN HUỶ BỎ Thứ nhất:Khi chết linh hồn khô...
19/08/2021

GIẾT CHÚNG SINH, ĐỐT VÀNG MÃ ĐỂ CÚNG GIỖ ÔNG BÀ TỔ TIÊN HOẶC NĂM MỚI LÀ HỦ TỤC CẦN HUỶ BỎ

Thứ nhất:
Khi chết linh hồn không có vật chất nên không thể dùng được vật chất.

Thứ hai:
Vì người chết mà con cháu sát sinh để cúng, cả hai đều mang tội.

Thứ ba:
Trời, Đất, Phật, Thánh, Thần là những bậc chân tu, đã thoát khỏi cõi luân hồi, đang ngự nơi tiên cảnh, không còn ở chốn nhân gian, sát sinh để tồn tại.

Thứ tư:
Đốt vàng mã cho người chết là quá lạc hậu, hủ tục, gây ô nhiễm môi trường sống, mất an toàn phòng cháy chữa cháy, cần phải loại bỏ.

Thứ năm:
Con cháu cúng thì con cháu ăn chứ ai ăn đúng không ? Cúng bao nhiêu thì vẫn còn bấy nhiêu thôi đúng không?

Thứ sáu :
Đặt mâm cúng sát sinh lên bàn thờ chỉ là hủ tục lạc hậu, không mang giá trị văn hoá tâm linh, không làm cho con người giác ngộ, cần phải hủy bỏ.

Thứ bảy:
Bàn thờ gia tiên là nơi tôn nghiêm, sạch sẽ, không thể bày lên những thứ vật chất, sát sinh, làm ô uế chốn tâm linh của gia cảnh.

Thứ tám:
Việc bày mâm cao, cỗ đầy lên bàn thờ cúng bái xong, đợi hết tuần nhang đem xuống ăn là mất vệ sinh, chưa kể bị ruồi nhặng bám vào, dễ gây bệnh đường ruột...

Thứ chín:
Chúng ta cứ miệng thì , cầu cho người chết vãng sanh nơi tiên cảnh, vậy mà cứ sát sinh, đốt vàng mã cúng bái cõi âm, thì chỉ có cúng cho âm binh nó nhận mà thôi

Cho nên chúng ta đừng vì lời khen tặng mà bán rẻ mình ,đừng vì lời vuốt ve của dòng họ, bạn bè, hàng xóm mà làm những việc không đáng.
Họ ăn rồi ,họ đi về nhà họ, và người gánh tội là mình,như thế không phải là quá dại dột sao ?
Nén hương lòng của một người con biết tu hành là nén hương thơm thảo nhất. Con cái biết ơn sinh thành, biết phụng dưỡng cha mẹ, chị em trong gia đình biết yêu thương, giúp đỡ lẫn nhau, bạn bè biết trân quý nhau, xã hội biết chia sẻ buồn vui, đó mới là cốt lõi của sự sống!
Một người có thắp bao nhiêu nén hương cho ông bà tổ tiên, có đốt bao nhiêu vàng mã đi chăng nữa, mà trong lòng đầy sân si, thì cũng chỉ là giả dối, chỉ là che mắt thế gian mà thôi !
Chúng ta thích ăn thì ăn,chúng ta đừng biện lý do ngày giỗ bố giỗ mẹ giỗ ông giỗ bà, Tết nhất này kia mà biện hộ, mà giết chúng sinh đem cúng...họ đang phải trả nghiệp còn chưa hết nay con cháu lại gửi thêm nghiệp nữa,...có phải là quá bất hiếu không ?
Con người chúng ta vì phong tục tập quán mà không biết hậu quả của nó, cứ làm vậy...đến khi tất cả nghiệp chướng,bệnh tật ùa về lại kêu trời ,lúc đó thì cũng đã quá muộn.
Bởi vậy mới Có câu;
"Bồ tát sợ nhân,chúng sanh sợ quả".
Chúng ta tránh là tránh cái nhân, đừng tránh cái quả. Khi cái quả đã hiện diện rồi thì mọi thứ đã không thể cứu vãn.
Cho nên con người sống trong sự vô minh,không khai ngộ, không nhận thức được Minh sư , là những người tận cùng của tội lỗi,tận cùng của đau khổ.
Khi xưa khi Đức Phật tại thế, Ngài bảo rằng, vô minh là vô đạo, có chỉ có hướng Đạo mới lan toả tình yêu thương!
Để tu tập và hướng tới Đạo giải thoát, chúng sinh cần ghi nhớ ba điều sau:
1. Giới
2. Thiền
3. Tuệ
- Giới, tức là giữ giới, không sát hại lẫn nhau, hãy yêu thương và giúp đỡ lẫn nhau, sẽ tạo ra một xã hội tốt đẹp, tràn đầy niềm vui
- Thiền, khi không còn hận thù, tâm ta sẽ tĩnh lặng, khi thiền định, tuệ sẽ nở hoa, tâm khởi sẽ phát sinh nhiều điều tốt đẹp.
- Tuệ, là bạn đã giác ngộ hai điều trên !
(Nguồn : Doãn Quang)

THAM KHẢOXin các bạn đọc và ngẫm nghĩBức thư của Tổng thống Mỹ Abraham Lincoln (1809-1865) gửi thầy hiệu trưởng ngôi trư...
24/07/2021

THAM KHẢO
Xin các bạn đọc và ngẫm nghĩ
Bức thư của Tổng thống Mỹ Abraham Lincoln (1809-1865) gửi thầy hiệu trưởng ngôi trường nơi con trai ông theo học.

Thưa thầy.
Tôi vui mừng được cho con đến học ở trường của thầy.

Xin thầy dạy cho cháu rằng không phải tất cả mọi người đều công bằng, tất cả mọi người đều chân thật. Nhưng xin thầy hãy cho cháu biết cứ mỗi một kẻ vô lại ta gặp trên đường phố thì ở đâu đó sẽ có những con người chính trực; cứ mỗi một chính trị gia ích kỷ, ta sẽ có một nhà lãnh đạo tận tâm. Bài học này sẽ mất nhiều thời gian, tôi biết, nhưng xin thầy hãy dạy cho cháu biết rằng một đồng đôla kiếm được do công sức lao động của mình bỏ ra còn quý giá hơn nhiều so với 5 đô la nhặt được trên hè phố…
Xin thầy dạy cho cháu biết cách chấp nhận thất bại và cách tận hưởng niềm vui chiến thắng.
Xin hãy dạy cháu tránh xa sự đố kỵ.
Xin dạy cháu biết được bí quyết của niềm vui chiến thắng thầm lặng. Dạy cho cháu biết được rằng những kẻ hay bắt nạt người khác nhất lại là những kẻ dễ bị đánh bại nhất…

Xin hãy giúp cháu nhìn thấy thế giới kỳ diệu của sách… nhưng cũng cho cháu có đủ thời gian để lặng lẽ suy tư về sự bí ẩn muôn thuở của cuộc sống: đàn chim tung cánh trên bầu trời, đàn ong bay lượn trong ánh nắng và những bông hoa nở ngát bên đồi xanh.
Xin giúp cháu có niềm tin vào ý kiến riêng của bản thân, dù tất cả mọi người xung quanh đều cho rằng ý kiến đó hoàn toàn sai lầm…
Xin hãy dạy cho cháu biết cách đối xử dịu dàng với những người hòa nhã và cứng rắn với những kẻ thô bạo. Xin tạo cho cháu sức mạnh để không chạy theo đám đông khi tất cả mọi người đều chỉ biết chạy theo thời thế.

Xin hãy dạy cho cháu biết phải lắng nghe tất cả mọi người nhưng cũng xin thầy dạy cho cháu biết cần phải sàng lọc những gì nghe được qua một tấm lưới chân lý để cháu chỉ đón nhận những gì tốt đẹp…
Xin hãy dạy cho cháu biết cách mỉm cười khi buồn bã, xin hãy dạy cháu biết rằng không có sự xấu hổ trong những giọt nước mắt.
Xin hãy dạy cho cháu biết chế giễu những kẻ yếm thế và cẩn trọng trước sự ngọt ngào đầy cạm bẫy.

Xin hãy dạy cho cháu rằng có thể bán cơ bắp và trí tuệ cho người ra giá cao nhất, nhưng không bao giờ cho phép ai ra giá mua trái tim và tâm hồn mình…
Xin hãy dạy cho cháu khoanh tay làm ngơ trước một đám đông đang gào thét… và đứng thẳng người bảo vệ những gì cháu cho là đúng…

Xin hãy đối xử dịu dàng với cháu nhưng đừng vuốt ve nuông chiều cháu bởi vì chỉ có sự thử thách của lửa mới tôi luyện nên được những thanh sắt cứng rắn.
Xin hãy dạy cho cháu biết rằng cháu phải luôn có niềm tin tuyệt tối vào bản thân, bởi vì khi đó cháu sẽ luôn có niềm tin tuyệt đối vào nhân loại.
Đây quả là một yêu cầu quá lớn, tôi biết, thưa thầy. Nhưng xin thầy cố gắng hết sức mình, nếu được vậy, con trai tôi quả thật là một cậu bé hạnh phúc và may mắn.
(Sưu tầm )

ĐỪNG THAY ĐỔI BẢN CHẤT CỦA BẠN VÌ BẢN NGÃ CỦA NGƯỜI KHÁC.Một người đàn ông nhìn thấy một con rắn bị cháy đến gần chết, v...
22/07/2021

ĐỪNG THAY ĐỔI BẢN CHẤT CỦA BẠN VÌ BẢN NGÃ CỦA NGƯỜI KHÁC.

Một người đàn ông nhìn thấy một con rắn bị cháy đến gần chết, và anh quyết định đưa nó ra khỏi ngọn lửa. Khi anh vội vàng làm điều đó, con rắn đã cắn vào mặt anh ta, gây đau đớn. Buộc anh ta phải thả con rắn trở lại ngọn lửa.

Nhưng người đàn ông nhìn xung quanh và tìm thấy một thanh gỗ, anh dùng nó để đưa con rắn ra khỏi ngọn lửa và cứu sống được nó.

Một người khác đứng ngoài quan sát diễn biến toàn bộ sự việc, anh ta tò mò hỏi : "con rắn lúc nãy đã cắn anh, tại sao anh vẫn cố gắng để cứu nó?"

Anh trả lời: "bản chất tự vệ của con rắn là cắn, nhưng việc đó sẽ không làm thay đổi bản chất của tôi là muốn giúp đỡ nó, thiếu sót của tôi là không phòng ngừa bản chất của nó"

Ý nghĩa :

Đừng thay đổi bản chất của bạn, đơn giản bởi vì có ai đó đang cố làm tổn thương bạn.

Đừng để mất đi trái tim lương thiện, chân thành tốt đẹp của bạn, nhưng hãy học cách phòng ngừa.
( nguồn : sát )
🌺🌷💕

LUẬT VAY TRẢ Cho dù bạn có theo tôn giáo hay không theo một tôn giáo nào, bạn vẫn phải trả và nhận những...
20/07/2021

LUẬT VAY TRẢ

Cho dù bạn có theo tôn giáo hay không theo một tôn giáo nào, bạn vẫn phải trả và nhận những gì mình gây tạo ra. Luật Nhân Quả cũng giống như lửa, hễ chạm tay vào thì mọi người đều bị phỏng như nhau, cho dù có người không tin rằng sờ vào lửa là sẽ phỏng. Thế nên:

- Làm ác hại người mà cầu bình an thì không thể.

- Cướp của gian tham mà cầu giàu có an ổn thì không thể.

- Không cho đi mà đòi nhận lại thì không thể.

- Không giúp người mà đòi người giúp thì không thể.

- Không yêu thương ai mà đòi người khác yêu thương mình thì không thể.

- Sống giả dối mà đòi người khác sống thật với mình thì không thể.

- Phá hoại hạnh phúc người khác mà cầu mình được hạnh phúc thì không thể.

- Làm việc ác mà muốn người khác làm việc tốt với mình thì không thể.

- Ở đời có vay có trả, một việc nhỏ thôi, thiện hay ác bạn vẫn có báo ứng.

- Bạn trồng cây cam bạn sẽ có trái cam.

- Bạn trồng cây đắng bạn sẽ ăn trái đắng.

- Đừng than, đừng trách, đừng cầu, đừng mong.

- Gieo cây ngọt sẽ được ăn quả ngọt.

- Đừng nghĩ rằng không ai biết việc bạn đã làm.

Trước hay sau gì hoặc sớm hay muộn? Bạn có lên trời hay xuống tận đáy biển... Bạn vẫn phải trả nghiệp mình đã tạo ra.

Cho dù cao vút lưng trời
Cho dù đáy biển trốn thời được đâu!
Cho dù núi thẳm, hang sâu
Không nơi nào thoát quả sầu đã gieo.

Xin hồi hướng công đức này cho tất cả chúng sinh đời này và mãi mãi đời sau theo được Chánh pháp, đạt được trí tuệ của Đức Phật để sống cuộc đời an nhiên, tịch tịnh.

NamMôBổnSưThíchCaMâuNiPhật !

🌿🍁 Đức PHẬT THUYẾT VỀ BỐ THÍ ÍT MÀ PHƯỚC BÁO NHIỀU 🍁🌿"Bố thí có bốn sự. Những gì là bốn?"1. bố thí nhiều mà phước báo lạ...
05/07/2021

🌿🍁 Đức PHẬT THUYẾT VỀ BỐ THÍ ÍT MÀ PHƯỚC BÁO NHIỀU 🍁🌿

"Bố thí có bốn sự. Những gì là bốn?"

1. bố thí nhiều mà phước báo lại ít
2. bố thí ít mà phước báo lại nhiều
3. bố thí nhiều mà phước báo cũng nhiều
4. bố thí ít mà phước báo cũng ít

Bố thí nhiều mà phước báo lại ít là gì? Đó là những kẻ ngu si sát sanh để cúng tế trời, uống rượu ca vũ và làm hao tổn tài sản. Việc ấy chẳng có chút phước đức hay trí tuệ vậy.

Bố thí ít mà phước báo cũng ít là gì? Đó là những kẻ với lòng xấu ác và keo kiệt mà bố thí cho Đạo sĩ phàm tục. Do cả hai đều ngu si nên chẳng có phước.

Bố thí ít mà phước báo lại nhiều là gì? Đó là những người với lòng từ mà có thể cúng dường các vị xuất gia vì Đạo. Sau khi ăn xong, họ tinh tấn tu học. Sự bố thí này tuy ít nhưng phước lại rất lớn.

Bố thí nhiều mà phước báo cũng nhiều là gì? Đó là nếu có người hiền lương nào giác ngộ thế gian là vô thường. Rồi họ hảo tâm xuất tài, xây chùa dựng tháp và tinh xá viên lâm để cúng dường Tam Bảo. Lại cúng dường chư Tăng y phục, giày dép, giường nệm và thức ăn. Phước đức này như năm con sông lớn đổ vào biển cả. Phước báo chảy mãi như thế và đời đời chẳng đoạn tuyệt. Đó gọi là bố thí nhiều mà phước báo cũng nhiều...🌿🍁

🍁🙏🍁🙏🍁
Sưu tầm

🍀🌿 Thuận theo tự nhiên: Mọi sự đến và đi đều là duyên phậnCổ nhân có câu: “Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, vô duyên đ...
05/07/2021

🍀🌿 Thuận theo tự nhiên: Mọi sự đến và đi đều là duyên phận

Cổ nhân có câu: “Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, vô duyên đối diện bất tương phùng.” Vì vậy, mọi sự đến và đi trong cuộc đời đều là duyên phận, không cần phải cưỡng cầu mà sống đau khổ.

Vạn sự tùy duyên, không cần phải cưỡng cầu
Người tin tưởng vào duyên phận, một khi duyên đến sẽ thản nhiên đón nhận, còn khi duyên đi cũng sẽ không cố gắng níu giữ, cưỡng cầu. Từ trong cảnh giới “thuận theo tự nhiên”, họ tìm được sự điềm tĩnh và thản nhiên nơi tâm linh của mình. Bởi vì họ hiểu rõ, mọi sự đều là tùy duyên mà đến, tùy duyên mà đi, cũng chính là điều mà người ta gọi là mọi sự tùy duyên.

Kỳ thực, trong cuộc đời mỗi người có rất nhiều điều là không thể lý giải được, khiến cho con người ta lúc nào cũng tràn đầy suy tưởng, tâm tư. Có những điều khiến người ta tin rằng sinh mệnh sống trên thế gian dường như là theo sự an bài sẵn vậy. Một người, trong cuộc đời của mình, đến thời điểm nào sẽ gặp ai, gặp sự tình gì đều như là đã được định sẵn từ trước.

Cổ nhân có câu “Mệnh lý hữu chung tu hữu, mệnh lý vô mạc cưỡng cầu”, có ý rằng, khi điều gì đó đã được sắp đặt sẵn thì nó sẽ đến đúng thời điểm. Còn nếu điều gì không được sắp đặt trước rồi thì không ai có thể làm nó xảy ra. Vậy cần gì phải cố sức để thay đổi nó, cần gì phải phí sức cưỡng cầu?

Học cách thản nhiên tiếp nhận

Làm người học được cách điềm nhiên đối đãi với hết thảy, dùng bình tĩnh để đối đãi với mọi sự công bằng và bất công bằng trong cuộc sống, thản nhiên tiếp nhận mọi sự an bài hợp ý và không hợp ý mình. Ấy mới là cách đối đãi của bậc trí huệ.

Khi duyên đến không cần phải vui mừng quá đỗi, khi duyên đi cũng không cần phải khóc lóc thảm thiết, đau khổ.

Nếu trong cuộc đời này, chúng ta không có tình yêu ấy thì bên cạnh chúng ta vẫn có người thân, bạn bè.

Nếu trong cuộc đời này, chúng ta không có bạn bè tri kỷ ấy thì bên cạnh chúng ta vẫn còn có gia đình.

Nếu trong cuộc đời này, chúng ta không có gia đình như thế thì chúng ta vẫn còn sinh mệnh của chính bản thân mình.

Duyên hợp, duyên tan đều lưu lại một điều gì đó tốt đẹp và một chút tiếc nuối. Trong sinh mệnh mỗi người, điều gì là của bạn thì sẽ không mất, còn như điều gì không phải là của bạn thì cuối cùng cũng không thuộc về bạn.

Sống trên đời, điều gì đến hãy quý trọng, điều gì đi hãy buông tay

Mọi sự tùy duyên, điều gì qua đi thì hãy buông bỏ để nó qua đi, nên bình tĩnh đối diện, quý trọng hết thảy những gì đang có ở hiện tại, như vậy mới sống được tự nhiên, thản đãng. Cố gắng níu giữ thì chỉ khiến bạn sống triền miên trong vô vọng và tâm linh bị đè nặng mà thôi.

Con người thế gian, nếu như so đo, tính toán quá nhiều thì sẽ tạo thành một loại ràng buộc, bị mê lạc quá lâu thì sẽ tạo thành một loại gánh nặng. Vì vậy, không cần quá để ý, khi có được điều gì hãy thật lòng trân quý, khi mất đi điều gì cũng đừng đau khổ tiếc nuối. Để ý quá nhiều, quá sâu sẽ khiến bạn mất đi một nửa hạnh phúc, xem nhẹ hết thảy sẽ khiến cuộc sống thăng hoa hơn, nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

“Có duyên mà không có phận, có phận mà không có duyên” đều là một phần trong sinh mệnh của mỗi người. Chúng ta không nên để nó trở thành bước đệm dẫn chúng ta đến bước đường cùng của cuộc đời. Đừng vì “duyên đi” mà sinh ra tâm oán thù, lòng oán hận và sống trong đau khổ.

Sống trên đời, điều gì đến thì hãy quý trọng, điều gì phải đi thì nên buông tay. Như thế chúng ta mới sống được tự do tự tại thực sự. Sống “thuận theo tự nhiên” là một loại trí tuệ, cũng là một loại cảnh giới cao của người giác ngộ. Duyên đến, duyên đi, duyên như nước chảy. Đừng cưỡng cầu!

( Tri Thức VN )

RẤT KHÓ, VÔ CÙNG KHÓ... NHƯNG LÀM ĐƯỢC THÌ MỚI LÀ TU.Một hôm, có một đệ tử hỏi sư phụ: “Thưa sư phụ, con đau khổ vì cha ...
04/07/2021

RẤT KHÓ, VÔ CÙNG KHÓ... NHƯNG LÀM ĐƯỢC THÌ MỚI LÀ TU.

Một hôm, có một đệ tử hỏi sư phụ: “Thưa sư phụ, con đau khổ vì cha mẹ tàn nhẫn, người yêu con ruồng bỏ, anh em phản bội, bạn bè phá hoại. Con phải làm sao để hết oán hờn và thù ghét đây?”

Vị Sư phụ đáp: “Con hãy ngồi xuống tịnh tâm, tha thứ hết cho họ!”

Vài hôm sau, người đệ tử trở lại: “Con đã học được tha thứ cho họ rồi thưa sư phụ! Thật nhẹ cả người! Coi như xong!”

Sư phụ đáp: “Chưa xong đâu! Con hãy về tịnh tâm, mở hết lòng ra thương yêu họ!”

Người đệ tử gãi đầu: “Tha thứ thôi cũng đã quá khó, lại phải thương yêu họ, thì…! Thôi được, con sẽ cố làm!”

Một tuần sau, người đệ tử trở lại, mặt rất vui vẻ, khoe với Sư phụ là đã có thể thương những người mà trước đây từng đối xử tệ bạc với mình.

Sư phụ gật gù bảo: “Tốt! Bây giờ con về tịnh tâm, biết ơn họ! Bởi nếu không có họ đóng những vai trò đó, thì con đâu có cơ hội đề cao tâm tính như vậy!”

Người đệ tử trở lại, lần này tin tưởng rằng mình đã học xong bài vở. Anh tuyên bố: “Con đã biết ơn hết mọi người đã cho con cơ hội học được sự tha thứ!”

Sư phụ cười: “Vậy thì con về tịnh tâm lại đi nhé! Họ đã đóng đúng vai trò của họ chứ họ có lầm lỗi gì mà con tha thứ hay không tha thứ!”

* * *
Trong cuộc sống, dù bạn là ai, làm nghề nghiệp gì, nỗ lực ra sao… dường như đều không tránh khỏi bị ai đó đối xử bất công, lợi dụng, thù ghét, chà đạp bạn. Nếu chúng ta “lấy oán trả oán” thì oán hận sẽ chất chồng, càng ngày càng không gỡ ra được.

Có người nói tâm oán hận như một túi rác, bạn ôm nó trong lòng càng lâu thì càng hôi thối sinh bệnh, chi bằng quẳng nó đi. Ít nhất cũng đừng nên tự trừng phạt mình bằng lỗi lầm của người khác, phải vậy không?

Tha thứ giúp chúng ta được bình yên. Vì vậy, tha thứ cho người khác cũng là tha thứ cho bản thân mình. Tha thứ xóa đi những niềm cay đắng, phẫn uất trong quá khứ để hướng đến một tương lai tốt đẹp.

Nhiều khi trong cuộc đời, chúng ta phải cám ơn những người đã đưa đến cho mình phiền não và oan uổng, để chúng ta có cơ hội thăng hoa nội tâm. Bởi nếu lúc nào cũng được quý mến, ca ngợi, thuận buồm xuôi gió, thì ta dễ bị ru ngủ trong niềm tự hào, kiêu hãnh và chính lúc đó, ta đang tự biến mình thành nô lệ cho sự cao ngạo và đang đánh mất chính mình.

Người xưa tin vào thiện ác báo ứng, rằng mỗi một sự việc xảy đến với con người đều có duyên do. Nếu không phải là ta đã từng ức hiếp họ trong quá khứ, thì đời này họ chẳng thể tìm ta đòi nợ. Có thể buông bỏ nỗi bất bình, oán giận trong tâm, từ đó lấp đầy trái tim bằng lòng yêu thương và cảm ân, đây cũng là quá trình ta kết toán nợ nần, hoá giải ác duyên, khiến sinh mệnh bản thân được nhẹ nhàng, thăng hoa.

Người xưa từng nói: “Lấy oán báo oán, oán oán trập trùng. Lấy đức báo oán, oán ấy tiêu tan”, quả là rất có đạo lý.

https://www.facebook.com/1738672116413910/posts/3009655145982261/

Address

Ha Tinh
460000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when ROBES PHI posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share