05/05/2026
LÀ TÔI SAU KHI XEM ANH HÙNG
“Giữa một xã hội có quá nhiều sự phán xét, thì sự bao dung của bạn cũng đã khiến bạn trở thành một anh hùng.”
Đó là thông điệp cuối cùng của phim ANH HÙNG của đạo diễn Võ Thạch Thảo mà mình tin rằng ai xem xong cũng sẽ mang theo về. (Mình jetlag nên không nhớ chính xác từng câu thoại, nên mọi người hãy ra rạp để cảm nhận trọn vẹn nhé.)
Mình đến rạp vì có Thái Hòa. Và đúng như mọi lần, anh chưa bao giờ khiến mình thất vọng. Diễn xuất quá chất, quá đời. Bộ phim phản ánh rất sát những vấn đề của xã hội hiện đại, đặc biệt là câu chuyện lừa đảo từ thiện tiền tỷ, nhưng được kể theo cách rất tự nhiên, logic, ít nhất là dưới góc nhìn của một khán giả như mình. Điều mình thích là phim không chỉ kể đúng sai, mà còn đặt ra góc nhìn nhân văn về những sai lầm, dù là vô tình hay có ý, mà con người có thể mắc phải.
Đây là bộ phim đầu tiên khiến mình khóc đến mức gần như “nội thương”. Khóc đến mắt sưng, đầu óc quay cuồng. Một phần có lẽ do cảm xúc được giải tỏa mạnh, cơ thể như chùng xuống, một phần cũng vì máy lạnh trong rạp. Nhưng hơn hết là vì phim chạm quá sâu.
Xem xong, mình nhận ra rằng đôi khi sự thật hay đúng sai không phải là điều quan trọng nhất. Quan trọng là cách mình chọn phản ứng với nó. Có những người sẵn sàng đẩy người khác vào đường cùng chỉ để tìm ra “sự thật”, nhưng cái giá của sự thật đó là gì?
Ranh giới giữa đúng và sai trong cuộc đời này thật sự rất mong manh. Có những ngã rẽ bạn không được quyền lựa chọn, nhưng cách bạn sống, cách bạn đối diện và giữ được sự tử tế thì luôn nằm trong tay bạn.
Đây là một bộ phim mà mình nghĩ ai cũng nên ra rạp xem một lần. Để học cách bao dung hơn với chính mình, với người khác, và để hiểu rằng sự tử tế vốn dĩ rất đơn giản, và đáng ra nên là điều bình thường trong xã hội này.
Hiện tại phim mới đạt hơn 37 tỷ doanh thu, trong khi cùng lúc có đến 5 phim Việt ra rạp dịp lễ. Thật sự hơi tiếc, vì nếu ra mắt vào thời điểm khác, mình tin con số 100 tỷ không phải là điều quá xa.