SIMHA - Khăn mặt gia đinh

SIMHA - Khăn mặt gia đinh Uy tín - An toàn - Chất lượng

"MỘT KHI CON LƯỜI BIẾNG DÙ CHỈ 5 PHÚT, CON ĐÃ THUA NGƯỜI KHÁC RỒI"Con trai, lẽ ra hôm nay là ngày đầu tiên con đi học lạ...
04/01/2023

"MỘT KHI CON LƯỜI BIẾNG DÙ CHỈ 5 PHÚT, CON ĐÃ THUA NGƯỜI KHÁC RỒI"
Con trai, lẽ ra hôm nay là ngày đầu tiên con đi học lại sau kì nghỉ tết nhưng vì dịch Corona đang hoành hành nên con được nghỉ thêm một tuần nữa. Như mọi năm, mẹ sẽ gọi con dậy đi học nhưng năm nay, mẹ gọi con dậy lúc 7:30 sáng để đọc sách. Con vẫn vùi mình trong chăn ấm. 7:30 cũng không còn sớm gì nhưng con rất cau có nói rằng: "Mẹ có biết khó khăn lắm con mới được nghỉ học không? Trời thì lạnh quá, mẹ lại bắt con đi đọc sách, mẹ có thể để con ngủ một giấc ngon không?"
Mẹ phải khen con giỏi kiếm cớ nhỉ? Con chỉ cần rên rỉ, mới vừa đọc được 10 phút, con lại kiếm cớ đi ăn sáng. Ăn xong, con đâu chịu ngồi học mà nhảy lên sofa coi tivi hay chơi facebook một hồi lâu. Thế là hết cả buổi sáng. Mẹ không còn cách nào khác phải ngắt WiFi vào buổi chiều để buộc con quay lại bàn học.
Con thở dài và nói: "Tại sao mẹ lại tàn nhẫn đến như vậy, đến ngày nghỉ, mẹ cũng bắt con học. Có ai khổ sở như con không?"
Thành thật mà nói, con đã làm việc chăm chỉ trong học kỳ vừa qua và mẹ muốn con có được những giây phút thư giãn. Nhưng con lại sắp sắp thi đại học, một bước ngoặt quan trọng trong sự nghiệp học tập của con. Mẹ muốn nói với con rằng: Cái mà con đang gọi là "sống khổ" thực ra là hạnh phúc. Vì mẹ có thể ở bên con và giục con học tập.
Mẹ chỉ sợ rằng một ngày nào đó con lớn lên, thành đạt rồi thì chẳng còn ai bên cạnh con nữa. Khi mọi thứ phụ thuộc vào chính con, thì con tự quyết tất cả mà không ai cố vấn cho con, đó mới là nỗi khổ thực sự.
1- Một người tài giỏi hơn con, họ đang nỗ lực và chăm chỉ hơn con gấp ngàn lần
Con cảm thấy rằng thật khó để dậy sớm và học vì con không hiểu được sự tàn khốc của cạnh tranh. Những học sinh, sinh viên có điểm số tốt và học tập chăm chỉ thì dễ đậu vào trường đại học tốt và có một tương lai tốt hơn.
Đừng xem thường thời gian, đừng nỗ lực tắc trách. Chỉ bằng cách làm việc chăm chỉ, con có thể có được cuộc sống mà con hằng mong muốn.
2- Những người làm việc chăm chỉ hơn bạn mỗi ngày thực ra họ đã cách bạn một quãng khá xa
Có câu nói: Gieo suy nghĩ gặt hành động, gieo hành động gặt thói quen, gieo thói quen gặt phẩm chất và gieo phẩm chất gặt vận mệnh. Con trai, con lười biếng suốt nửa tiếng hôm nay và ngày mai cũng thế thì con đã nuông chiều bản thân mình một tiếng đồng hồ rồi. Một khi thói quen xấu này phát triển, nó sẽ hình thành một quáng tính và sẽ khó thay đổi.
“Điều quyết định bạn đi được bao xa không phải là bạn làm việc chăm chỉ bao nhiêu lần, mà là bạn tiếp tục làm việc chăm chỉ trong bao lâu.”
Mẹ đã hối hận nhiều lần, tại sao mẹ không chịu làm việc chăm chỉ dù chỉ là một chút. Sự khác biệt dường như rất nhỏ nhưng nếu được tích lũy theo thời gian, thực sự là một con số khổng lồ.
3 - Cực khổ khi còn nhỏ sẽ giúp bạn mạnh mẽ và là phước lành khi bạn lớn lên
Con trai, khi mẹ yêu cầu con dậy sớm để học bài, con luôn nói: "Bây giờ là ngày nghỉ rồi ..." Mẹ chỉ muốn nói với con rằng học tập là một việc mà người trẻ cần làm mỗi ngày. Không phải ngày nghỉ là con được quyền bỏ bê việc học và không phải kêu con học thì con mới học. Việc học cần tự giác con à. Nỗi cực nhọc của việc học cuối cùng sẽ mở đường cho con hướng đến một tương lai tươi sáng hơn.
Khi còn trẻ, dù con đã chọn đau khổ hay tận hưởng, thì con sống một cuộc sống hoàn toàn khác. Mọi người thường nói, hãy để bản thân học tập chăm chỉ, đó là cách bạn nhìn thế giới rộng hơn, thoải mái hơn và tiện nghi hơn. Ở độ tuổi của con, học tập là điều dễ dàng nhất.
Trong nửa đầu của cuộc đời, nếu con học tập chăm chỉ thì trong nửa đời còn lại, con không phải sống trong thiếu thốn, không biết ngày mai có gì ăn không, thay vào đó con sẽ nghĩ ngày mai ăn ở nhà hàng nào, ngủ ở nhà có mấy phòng.
4 - Đừng để bạn của tương lai ghét bạn của hiện tại chỉ vì lý do không làm việc chăm chỉ
Con trai, đừng chọn an nhàn ở tuổi có thể chịu đựng được đau khổ.
Điều hối tiếc lớn nhất trong cuộc đời không phải là con không thể làm điều đó, mà là tại sao con không làm ngay từ đầu.
Gia vị càng được nghiền nát, chúng càng mịn và hương thơm càng mạnh và làm cho món ăn càng ngon. Học hành cũng như vậy, khi con nghiền ngẫm kiến thức thật kĩ, con sẽ nhớ lâu và áp dụng hiệu quả vào thực tế, con sẽ ngộ ra nhiều điều sâu sắc mà bấy lâu nay con chưa thấu tỏ và thành công con nhận được càng sâu sắc hơn.
Đây chính xác là những gì mẹ muốn nói với con. Đừng để con của tương lai ghét chính con của hiện tại vì lý do không chịu làm việc chăm chỉ bây giờ.
Nguồn: Theo Tịnh Kỳ - Trí Thức Trẻ

Chuyên mục học vẽ Mai sẽ giảm giờ chơi vs cậu hơn rồi
04/01/2023

Chuyên mục học vẽ
Mai sẽ giảm giờ chơi vs cậu hơn rồi

Muốn viết cho chính bản thân mình một cái gì đó... và muốn tự khuyên mình một cái gì đó
04/01/2023

Muốn viết cho chính bản thân mình một cái gì đó... và muốn tự khuyên mình một cái gì đó

7 CĂN BỆNH HỦY HOẠI SỰ NGHIỆP CỦA NGƯỜI TRẺ VIỆT------------------------1. Bệnh im: do lớn lên trong môi trường giáo dục...
04/01/2023

7 CĂN BỆNH HỦY HOẠI SỰ NGHIỆP CỦA NGƯỜI TRẺ VIỆT
------------------------
1. Bệnh im: do lớn lên trong môi trường giáo dục thụ động, người Việt đã quen nghe và im. Khi bắt đầu làm đi làm, thói quen này trở thành bệnh. Sếp giao việc xong, làm xong không xong cũng im.
Gặp vấn đề giữa chừng không giải quyết được cũng im. Sếp không hỏi tới thì im luôn, cho qua. Chờ đến khi hỏi thì đưa ra đủ kiểu lý do tại sao công việc chưa xong, dự án dở dang, không thành.
Đây là triệu chứng của bệnh thiếu sự chủ động, thiếu kỹ năng giải quyết vấn đề và kỹ năng giao tiếp. Đây là bệnh nghiêm trọng sẽ cản trở mọi sự phát triển sự nghiệp phía trước. Nếu đang bệnh, cần chữa ngay.
2. Bệnh đổ thừa: khi hỏi tại sao việc không xong, 99% câu trả lời là tại vì đứa khác. Thói quen đổ thừa người khác không giúp gì cho ai. Nó chỉ cho thấy bạn là người thiếu trách nhiệm, kém khả năng, không đáng tin cậy.
Sự đáng tin cậy là một phẩm chất cực kỳ quan trọng của người đi làm. Nếu giao việc cho bạn mà không trông cậy được vào bạn, chỉ toàn nghe đổ thừa, thì ai sẽ trọng dụng và giao việc trọng đại hơn cho bạn?
3. Bệnh kể lể: khi kết quả không đạt, chưa đạt và bị sếp hỏi tại sao, hoặc khi sếp kiểm tra xem đang làm gì, rất nhiều bạn trẻ phản ứng tự vệ bằng cách kể lể ra một vạn nhiệm vụ đang làm. Chuyện bạn đang làm bao nhiêu công việc không hề quan trọng.
Nếu kể lể để thấy bạn đang làm cực khổ, hy sinh thân mình vì nghĩa lớn thì quên đi. Làm bao nhiêu, nhiều ít không quan trọng. Quan trọng là có đạt được kết quả, chỉ tiêu được giao không. Nếu làm 1 việc rồi đi chơi mà kết quả đạt được là OK.
Nếu làm một vạn thứ mà không tạo ra kết quả thì cũng không có ý nghĩa gì. Do đó, nếu biết mình có bệnh kể lể, hãy chữa bằng cách đi chơi nhiều hơn, làm ít hơn nhưng luôn đạt được KPI được giao.
4. Bệnh nhiều chuyện: chắc là do Việt Nam thiếu chương trình giải trí, nên tự mình viết kịch bản rồi tự diễn vai chính luôn tại công sở trở thành sở thích của nhiều người.
Họ không có thời gian phát triển bản thân, không có thời gian rèn luyện kỹ năng, nhưng ngày nào không gây chuyện, xì xào bàn tán là ngày đó thiếu gia vị cuộc sống. Không sao. Nếu bạn sinh ra trong đời chỉ để đóng các vai drama hàng ngày rồi chết thì cứ đóng.
Thời gian phí phạm vô ích vào những thị phi đời thường đó sẽ quận vào vận mệnh bạn suốt đời, khiến bạn loay hoay, quẩn quanh trong chốn ao tù do chính bạn tạo ra.
5. Bệnh "cái tôi": có lẽ đây là căn bệnh khủng khiếp và tràn lan nhất mà tôi thấy tại Việt Nam. Giá trị, thái độ, kiến thức, kỹ năng thứ gì cũng thiếu nhưng "cái tôi" thì thổi phồng, nổ đì đùng mọi lúc mọi nơi.
Cái tôi hoang tưởng này chỉ làm được một việc mà thôi, đó là lôi người ta xềnh xệch về phía sau, vào quá khứ, bịt mắt bịt mũi không cho người ta nhìn thấy cơ hội được lớn lên, được là chính mình, được làm những điều vượt qua giới hạn mà bản thân tưởng tượng.
Thế giới này to lắm. Mở cửa thấy núi. Núi cao luôn có núi cao hơn, người giỏi luôn có người giỏi hơn. Và người không giỏi mà tưởng mình giỏi thì bạn vừa khai tử tương lai của chính bản thân mình.
6. Bệnh cảm xúc: vì "cái tôi" nên đâm ra cảm xúc. Người khác nói thì không lắng nghe, chỉ biết chăm chăm chém dạt mọi người ra để giành lấy phần thắng về mình.
Người khác đưa ý tưởng thì gạt phăng, trả treo tiêu cực, cãi vã, drama cho thật cao trào đến nhìn không nổi mặt nhau. Người không quản trị được cảm xúc là người thiếu EQ, không có cái nhìn toàn cảnh, không hiểu nguồn gốc của vấn đề và sẽ chẳng bao giờ làm gì thành công cả.
7. Bệnh hoang tưởng: đây là bệnh làm tôi ngạc nhiên nhất khi trở lại Việt Nam làm việc. Dù nền tảng giáo dục không tới đâu, đến học đại học ra trường vẫn không chút kỹ năng hội nhập vào công việc, nhưng sự tự tin thái quá vào sức toả sáng của bản thân thì luôn cao vút.
Đây là bệnh "ếch ngồi đáy giếng", không biết trời cao đất rộng, cần phải bị đời tán cho vài cú lăn lóc mới tỉnh người.
Tôi viết thế này, quá thẳng thắn, quá trực tiếp, sẽ làm không ít người khó chịu. Nhưng nghĩ rằng chúng ta không còn quá nhiều thời gian để nói những lời hoa mỹ với nhau.
Thuốc đắng dã tật. Nếu bạn rón rén cảm thấy mình đang có bệnh, làm ơn chữa. Chúng ta nói với nhau ở đây không phải để dìm hàng nhau. Nói với nhau những lời chân thật là thực sự quan tâm, thực sự mong muốn cùng nhau phát triển bản thân, cùng nhau nắm bắt những cơ hội mới của tương lai và thế giới. Trừ phi bạn không muốn phát triển…."
Nguồn: Nguyễn Phi Vân

Nhớ :))
04/01/2023

Nhớ :))

Nghĩ đi nghĩ lại : Mình cảm thấy k thuận theo ý mình chẳng qua là do mình làm chưa tốt ! Mình làm tốt thì tự dưng cái gì...
04/01/2023

Nghĩ đi nghĩ lại :
Mình cảm thấy k thuận theo ý mình chẳng qua là do mình làm chưa tốt !
Mình làm tốt thì tự dưng cái gì cũng thuận 😌
Cuộc sống vậy đó chịu thì chịu, k chịu thì chịu 😂

"MẸ CÓ CHO CON ĂN CÁI GÌ Đ U"Nhà tôi cũng  không phải có điều kiện gì, nhưng nhớ hồi nhỏ vì sức khoẻ tôi yếu ớt thiếu ca...
04/01/2023

"MẸ CÓ CHO CON ĂN CÁI GÌ Đ U"

Nhà tôi cũng không phải có điều kiện gì, nhưng nhớ hồi nhỏ vì sức khoẻ tôi yếu ớt thiếu canxxi trầm trọng nên gia đình cũng thương. Thôi thích ăn gì thì chiều cho ăn nấy.
Từ lúc bé xíu 2 tuổi đã gãy xương tay chỉ vì tội nghịch ngợm, thằng anh họ mất nết quoăng tôi vào đống rơm và đen đủi trong chục thằng được quoăng thì duy nhất một mình tôi bị quoăng bắn khỏi quỹ đạo vào đống rơm, quỹ đạo bay đập ngay vào thành thềm bê tông &@"@.,@:?
Kết quả: gãy tay!
Và tôi phải đi đóng đinh xương tay nằm ở bệnh viện Việt Đức HN mấy tháng trời. Giờ vẫn còn chiến tích là một con " sâu róm" mãi không nở kén bay đi ở ngay trên vai tay trái.
Rồi cuộc đời lớn lên khi học cấp 1 - mấy cái khung xương giòn, dễ sụn của tôi liên tiếp phải đắp" mặt nạ" bằng bột mấy tháng. Lúc gãy tay lúc gãy chân chỉ vì những lý do buồn cười hết sức:
- Ông anh họ- lại là ông anh họ( anh khác anh trên) bế nhấc tôi lên rồi thả xuống=> gãy tay lần 2 ;
- Đua xe đạp khu đất mới không có đèn điện ( thằng mất dậy nào rám để viên gạch giữa đường) vấp đổ xe- gãy tay lần 3
- Xách nồi cơm xuống bếp, đi đôi dép tổ ong của bố to quá vấp ngã => gãy tay lần 4
- Chơi trò "Đố anh bắt được em" vs bạn cùng lớp hồi lớp 5, địa điểm chơi: cầu thang tầng 2. Cuối cùng méo bắt đc ai nhưng thể hiện chơi trò siêu nhân nhảy từ tầng 2 xuống lăn cầu thang => gãy chân
Liên hoàn cước tôi phải bó tay bó chân nên ông bà ngoại, hay bố mẹ tôi đều rất chiều tôi, không bắt tôi làm đồng hay mấy cái việc nặng vì chỉ sợ chạm nhẹ cái là tôi long mẹ cả cái xương tay ra .
Ngày xưa bé, bố tôi làm trên HN không ở nhà, mẹ tôi ở nhà đi chợ nên bảo ăn uống đầy đủ canxi thì cũng khó. Bố mẹ lo cơm áo gạo tiền để nuôi tôi đi học mà. Mãi đến năm tôi 7 tuổi bố mẹ mới dám sinh thêm thằng cu thứ 2.
Chính vì đc chiều nên tôi thỉnh thoảng nhõng nhẽo đòi nọ đòi kia( đương nhiên tôi cũng biết hoàn cảnh gia đình như nào nên không dám đòi quá).
Chuyện là hôm đó ra chợ cùng mẹ mua đồ ăn. Nhìn thấy người ta bán mía. Lúc đấy kiểu ngải nước miếng nó cứ tiết ra, không biết lúc đấy có rơi nước miếng ra không nhưng tôi nhớ rất rõ, lúc đó rất rất thèm như kiểu nghiện @@. Thì tôi cũng đòi mẹ mua cho ăn ngay lúc đó. Nhưng mẹ không cho. Mía thì mua có đắt đâu mà mẹ tôi không mua. Tôi thấy vô lý và bắt đầu nhõng nhẽo ở chợ đòi mẹ mua. Chắc lúc đấy mẹ tôi ngại vì giữa chợ đông người. Nên mẹ bảo ở nhà có dưa hấu rồi. Tôi càng gào lên.
Thấy mẹ tôi có vẻ khó chịu vs tôi rồi, nhưng cơn nghiện nhai mía lúc đấy chưa hết mới khổ. Tôi mới bộp miệng gào to giữa chợ: " Ở nhà mẹ có cho con cái gì đâu!" Tất cả các bà bán ở chợ dồn về nhìn mẹ con tôi. Kiểu " mẹ gì mà keo kiệt, nó còi thê kia mà không cho nó ăn cái gì" < tôi nghĩ >
Ơ thôi xong, mẹ tôi không phải khó chịu nữa mà mặt mẹ tôi tối xầm lại không nói gì nhanh nhanh trả tiền hàng cá rồi đèo tôi về nhà. Và tôi biết lúc đấy mình đã gây ra hoạ rồi nên cũng im bặt!
Về đến nhà. Vẫn bộ mặt tối xầm lại và khó chịu vs tôi, mẹ tôi vào nhà bắt đầu hỏi tôi: " tao không cho mày ăn khi nào? ". Chỉ trầm lắng nói một câu rồi không nói gì thêm, mẹ đi thẳng xuống bếp nấu cơm. Các bạn biết đấy, mẹ tôi dân chợ kiểu hay xồn xồn, nhưng hôm đấy mẹ tôi bình tĩnh, trầm lắng và rất nghiêm túc làm tôi sợ vcđ mà không rám đá*
Trong lúc mẹ xuống bếp nấu ăn, tôi tự mình ru rú một góc tự kiểm điểm bản thân, và thấy có lỗi với mẹ.
================
Mình cũng đã từng được khai vấn, nên mình nghĩ sẽ có ai đó cần, nhất là trong mùa dịch cách ly ở nhà.
Sẽ có lúc bạn cảm thấy mọi chuyện không hay xảy ra đến với mình một cách dồn dập và không biết sẽ giải quyết ra sao, ntn. Rồi mọi chuyện sẽ đi về đâu. Nhưng thực ra mọi chuyện rồi sẽ ổn! Bạn chỉ cần lắng nghe mình nhiều hơn tĩnh tâm lại suy nghĩ rồi tự khắc sẽ có câu trả lời cho chính mình!

" CHUYỆN NHÀ HÀNG XÓM LÀ BẠN THÂN CỦA TÔIHello mọi người, khi kể câu chuyện nhà nó, tôi mong nó không có trong group này...
04/01/2023

" CHUYỆN NHÀ HÀNG XÓM LÀ BẠN THÂN CỦA TÔI
Hello mọi người, khi kể câu chuyện nhà nó, tôi mong nó không có trong group này. Đây coi như một lời “thú tội” thay cho mẹ tôi. Chuyện là nhà nó có ông bố nghiện rượu, ch.ú rất hiền nhưng mỗi tội uống r.ư.ợ.u vào là như một người hoàn toàn khác. Nhà nó có 2 a.nh e.m nhưng anh 2 nó đã bỏ nhà đi vì bị bố đuổi. Thế là nhà chỉ còn nó với mẹ nó gồng gánh cơn thịnh nộ của ch.ú. Mẹ nó cũng hay qua than thở với mẹ tôi, lúc chuyện này lúc chuyện kia nhưng chưa bao giờ tôi thấy c.ô ấy cười hoặc kể chuyện vui với mẹ. Mẹ tôi rất thương nhà nó, mỗi lần có gì hay có gì ngon đều đưa qua. tôi với nó chơi từ bé, lúc tr.ư.ớc không ưa gì nhau vì tính nó lầm lì, nhà nó như vậy nên tôi không muốn nói chuyện nhưng giờ thì thân. Hôm qua nhà nó có chuyện, nghe có vẻ ồn ào lớn tiếng lắm, mẹ tôi định qua nhưng bị bố tôi giữ lại, dù gì đó cũng là chuyện của nhà nó. Thế rồi lúc tôi nhắn tin hỏi han thì nghe chuyện này, không biết nên cười hay nên an ủi nó. Vì sao tôi lại nói là thú tội cho mẹ. suy cho cùng là mẹ tôi bảo mẹ nó mua bộ bình ly thủy tinh mà nhà nó mới có chuyện dở khóc dở cười ấy. Nhưng phải c.ông nhận sản phẩm này tốt thật nhìn sang lắm mà tiền cũng có nhiều lắm đâu. À thì có thể là do nhà nó không như nhà tôi. Chắc đến người bán cũng chẳng nghĩ đến sản phẩm mình bán lại được thử nghiệm độ bền bằng chuyện “buồn” (chẳng biết buồn bã hay buồn cười) của nhà nó.
Qua đây, nhà nào có ông bố nghiện r.ư.ợ.u hay đập phá thì có thể mua bộ bình này nha. Mẹ mình đã trở thành đại lý cho sản phẩm này rồi đó. :)) ai muốn mua thì cmt số điện thoại nha. 🙂
Xin lỗi mài, con đũy bạn thân - c.ô hàng xóm sát nách nhà tao. :)) "

NHỎ VÀ LỚN1. Khi còn nhỏ, ta thường nghĩ rằng biết níu giữ là khôn ngoan. Nhưng khi lớn lên, ta mới nhận ra rằng biết bu...
04/01/2023

NHỎ VÀ LỚN
1. Khi còn nhỏ, ta thường nghĩ rằng biết níu giữ là khôn ngoan. Nhưng khi lớn lên, ta mới nhận ra rằng biết buông bỏ mới là trí tuệ.
2. Khi còn nhỏ, ta thường nghĩ rằng người giàu có là người lấy về rất nhiều. Nhưng khi lớn lên, ta mới biết rằng người giàu có là người cho đi rất lớn.
3. Khi còn nhỏ, ta thường nghĩ rằng mạnh mẽ là vượt qua người khác. Nhưng khi lớn lên, ta mới biết rằng mạnh mẽ là vượt qua chính mình.
4. Khi còn nhỏ, ta thường nghĩ rằng kẻ nói nhiều là kẻ thông minh. Nhưng khi lớn lên, ta mới biết rằng người biết lắng nghe mới là người thông thái.
5. Khi còn nhỏ, ta thường nghĩ rằng nếu ta thắng phải có hơn người thua. Nhưng khi lớn lên, ta mới biết rằng đến nơi là mọi người cùng thắng.
6. Khi còn nhỏ, ta thường muốn sống thật lâu. Nhưng khi lớn lên, ta muốn sống sao cho có ý nghĩa với cuộc đời .
7. Khi còn nhỏ, ta thường muốn người khác chấp nhận mình. Nhưng khi lớn lên, ta nhận ra rằng chỉ cần mình chấp nhận mình là đủ.
8. Khi còn nhỏ, ta mong muốn thay đổi cả thế giới. Nhưng khi lớn lên, ta mong muốn thay đổi chỉ bản thân mình mà thôi.
9. Khi còn nhỏ, ta thường nghĩ rằng khi trưởng thành, ta sẽ không còn bị tổn thương. Nhưng khi lớn lên, ta mới biết rằng, trưởng thành là biết điều chỉnh tiếng khóc về chế độ im lặng.
10. Và khi còn nhỏ, ta thường nghĩ rằng có tiền sẽ có tình yêu, có vật chất người ta sẽ quý,….Nhưng khi lớn lên, ta mới biết rằng KHI LƯƠNG THIỆN BẠN SẼ CÓ MỌI TRÁI TIM

𝑮𝒊𝒂́𝒏𝒈 𝒔𝒊𝒏𝒉 𝒂𝒏 𝒍𝒂̀𝒏𝒉 !Gửi khách hàng đã, đang quan tâm đến sản phẩm của Newmom! Chúc bạn một mùa giáng sinh 2022 an lành...
24/12/2022

𝑮𝒊𝒂́𝒏𝒈 𝒔𝒊𝒏𝒉 𝒂𝒏 𝒍𝒂̀𝒏𝒉 !
Gửi khách hàng đã, đang quan tâm đến sản phẩm của Newmom!
Chúc bạn một mùa giáng sinh 2022 an lành bên cạnh gia đình, người thương, bạn bè.
Cảm ơn bạn vì đã trở thành một phần ý nghĩa trong sự nghiệp phát triển của Newmom ❤
***********************
NEWMOM - Chuyên cung cấp đồ gia dụng chất lượng cao
📞 0984 639 883
🏡 Cơ sở 1: 3/36 Trần Điền, Định C.ông, Hoàng Mai, Hà Nội
🏡 Cơ sở 2: Mường Thanh - 51 Trần Bạch Đằng, M.ỹ An, Ngũ Hành Sơn, Đà Nẵng

Address

51 Trần Bạch Đằng
Da Nang

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when SIMHA - Khăn mặt gia đinh posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to SIMHA - Khăn mặt gia đinh:

Share