31/03/2026
TẠM BIỆT THÁNG 3/2026
Một tháng… nghe thì dài, nhưng khi ngoảnh lại, chỉ còn là vài lát cắt mơ hồ của những ngày đã trôi qua. Có phải thời gian vốn dĩ không dài hay ngắn — chỉ là cảm giác của mình trong đó quyết định tất cả?
31 ngày. Có những ngày mình cười rất tự nhiên, như thể mọi thứ đều ổn. Nhưng rồi đêm xuống, mọi lớp vỏ lại rơi ra. Mình úp mặt vào gối, tự hỏi: “Rốt cuộc, mình đang cố gắng vì điều gì?” Có những nỗi buồn không có hình dạng rõ ràng, chỉ âm ỉ tồn tại — như một vết nứt nhỏ, không ai thấy, nhưng mình biết nó vẫn ở đó.
Có những sáng thức dậy, mình không nhớ nổi hôm qua đã mệt đến mức nào. Chỉ biết rằng cơ thể vẫn tự động đứng lên, rửa mặt, rồi tiếp tục sống. Có phải con người ta giỏi nhất là… giả vờ ổn?
Mình đã mất đi vài thứ. Không phải kiểu mất đi ồn ào, mà là lặng lẽ. Một vài mối quan hệ không còn như trước, vài niềm tin tự nhiên trở nên xa lạ. Và có lẽ, mình cũng đã đánh rơi đâu đó phiên bản vô tư nhất của chính mình. Nhưng nếu hỏi “mất đi” có thật sự là mất không — hay chỉ là một cách khác để trưởng thành? — thì mình vẫn chưa có câu trả lời.
Có những nỗi đau… không thể kể. Không phải vì không có người nghe, mà vì nói ra rồi cũng chẳng ai cảm được trọn vẹn. Thế là mình giữ lại. Giữ lâu đến mức đôi khi chính mình cũng không phân biệt được: đó là nỗi buồn, hay đã trở thành một phần của mình rồi.
Tháng 3… là một tháng mình đã cố gắng. Nhưng cũng là một tháng mình mệt đến mức có lúc chỉ muốn biến mất một chút — không phải để trốn chạy, mà chỉ để được… nghỉ ngơi khỏi chính cảm xúc của mình. Có khi nào “biến mất” không phải là yếu đuối, mà chỉ là một cách để tự cứu mình?
Và rồi tháng cũng kết thúc — nhẹ nhàng như cách nó đến, không báo trước, không đợi ai sẵn sàng.
Chỉ mong tháng mới… sẽ dịu dàng hơn một chút. Không cần quá nhiều điều tốt đẹp, chỉ cần ít những ngày phải gồng mình. Chỉ cần vài khoảnh khắc mà mình có thể thật sự thở, thật sự sống — không phải trong trạng thái “ổn”, mà là bình yên.
Vì sau tất cả, có lẽ điều khó nhất không phải là vượt qua — mà là học cách sống tiếp… mà không đánh mất chính mình thêm lần nào nữa.