Bảo Hiểm Tài Chính T.Q

Bảo Hiểm Tài Chính T.Q Trang chia sẻ câu chuyện hay, kiến thức và những lĩnh vực liên quan tài chính. Cách để khởi nghiệp, quản trị vốn từ nhỏ đến lớn.

Làm thế nào để giải quyết vấn đề liên quan đến tiền? Tư vấn tài chính các lĩnh vực bảo vệ và đầu tư. Các kênh để đầu tư hiệu quả an toàn, Ngoài trừ ngân hàng có cách nào để đạt lãi suất trên 7%/năm. Cách bước vào 1 thị trường mới như nào.? Bạn am hiểu lĩnh vực nào và có muốn tìm hiểu thêm kênh khác để gia tăng giá trị tài sản. Nếu là BDS thì bạn đang đầu tư loại hình gì và đạt tỷ suất lợi nhuận bao nhiêu %.

20/03/2022
Người Do Thái
25/02/2022

Người Do Thái

23/02/2022

KHỞI NGIỆP #1

NẾU BẠN ĐANG MẤT NIỀM TIN VÀO CUỘC SỐNG GIỮA THỜI KỲ KHỦNG HOẢNG NÀY, HÃY ĐỌC ĐI ĐỌC LẠI BÀI VIẾT NÀY NHIỀU LẦN!
Ngô Thắng Minh sinh năm 1933 trong một gia đình giàu có. Gia đình bà là một thế gia có tiếng ở Thặng Châu, Chiết Giang. Tuy nhiên bà lại có tuổi thơ không hề hạnh phúc. Năm 2 tuổi, mẹ bà đi bước nữa, bố cũng bỏ đi Thượng Hải sống cuộc sống ăn chơi hưởng lạc, chỉ còn lại Ngô Thắng Minh cùng các em sống cùng ông bà nội.
Khi còn nhỏ, bà đã sớm bộc lộ trí tuệ khác người. Trong khi những đứa trẻ khác còn đang ở tuổi ăn chơi, Ngô Thắng Minh lại thích ở lại cửa hàng học cách kinh doanh buôn bán của ông nội.
Năm 16 tuổi, do bất mãn với hôn sự mà người nhà sắp đặt, bà âm thầm bỏ trốn đến Thượng Hải với 2000 NDT trong tay (khoảng 7 triệu VND).
Một thân một mình ở Thượng Hải, không người quen biết, số tiền mang theo bên mình sớm đã tiêu sạch. Vì mưu sinh, Ngô Thắng Minh tìm được công việc bảo mẫu, tuy có thể ăn no mặc ấm, nhưng đây không phải kế sách lâu dài.
Sau đó, bà đến Thiệu Hưng mở một cửa hàng kinh doanh nhỏ và gặp được "chàng phi công trẻ" Trương Tư Nguyên. Hai người kết hôn xong liền đến Tây An làm ăn.
Do làm việc quá sức, bà nhiều lần bị xảy thai. Đến năm 42 tuổi mới hạ sinh được bé gái đầu lòng, đặt tên là Diễm Tử. Bà vô cùng thương yêu con gái của mình, luôn dành tất cả điều tuyệt vời nhất cho cô gái bé nhỏ.
Năm 1977 đúng vào thời điểm cải cách mở cửa, với trực giác nhạy bén của mình, Ngô Thắng Minh mở một công ty kinh doanh.
Quy mô kinh doanh của Ngô Thắng Minh ngày càng lớn. Đến năm 1984, bà mở rộng kinh doanh ra Chiết Giang, Hà Nam, Tứ Xuyên và nhiều nơi khác, sở hữu khối tài sản lên tới hàng chục triệu nhân dân tệ.
Tuy nhiên, do bận rộn làm ăn bên ngoài, chồng bà Trương Tư Nguyên đã lén lút ngoại tình với cô bảo mẫu nhỏ. Vì con gái và hạnh phúc gia đình, Ngô Thắng Minh chỉ có thể nhẫn nhịn chịu đựng.
Thảm họa ập đến, Ngô Thắng Minh ngồi tù, nhà tan cửa nát
Có những lúc tham vọng giống như con mãnh thú, một khi không khống chế được sẽ rất dễ rơi xuống hố sâu.
Sự nghiệp kinh doanh không thuận lợi khiến dã tâm của Ngô Thắng Minh ngày càng lớn và đi vào con đường sai trái của cuộc đời.
Mùa hè năm 1985, bà lên kế hoạch buôn lậu 48 chiếc ô tô cao cấp, cùng thời điểm đó bà buôn bán phi pháp lượng vải trị giá 6 triệu NDT (tương đương 21 tỷ VND). Nhờ đó, bà kiếm về tay lợi nhuận 20 triệu NDT (tương đương hơn 70 tỷ VND).
Không bao lâu sau, công ty của Ngô Thắng Minh bị điều tra. Năm 1986, bà bị lĩnh án tử hình treo vì thủ đoạn buôn bán phi pháp ở tuổi 53 và bị giam tại nhà tù Thượng Hải Tilanqiao.
Không lâu sau đó, bà nhận được thư đề nghị li hôn của chồng đến hai lần. Nhưng do đang trong tù nên cả hai không thể li hôn. Sau đó, người chồng bội bạc đã dùng tiền của bà mua nhà mua xe cho cô bồ nhí bảo mẫu kia, cao chạy xa bay đến An Huy và gửi con gái về nhà chú ở dưới quê.
Người con gái yêu quí của bà sau đó không nhận được sự yêu thương chăm sóc, bị bố cự tuyệt, mẹ bị kết án tử hình treo. Trong cơn sụp đổ và thất vọng đã lựa chọn tự sát.
Hai năm sau, Ngô Thắng Minh mới nhận được tin con gái đã mất.
Bà không thể chấp nhận được sự thật đau khổ này, bà đã mất tất cả, giờ ngay cả đứa con gái là chỗ dựa tinh thần duy nhất của bà cũng ra đi, Ngô Thắng Minh tuyệt vọng suy sụp.
Vào một buổi tối mưa bão, nhân lúc người khác không chú ý, bà lén lút lấy miếng dao nhỏ trong túi áo cắt cổ tay tự tử.
May mắn quản giáo đến ngăn cảm kịp thời, nói với bà di nguyện cuối cùng của con gái, được sống hạnh phúc sung sướng cùng bà như trước đây.
Bà muốn hoàn thành ý nguyện đó, muốn một ngày nào đó có thể đến bên mộ con gái và nói câu: "Con gái à! mẹ về rồi đây..."
Ngô Thắng Minh lấy lại tinh thần, tích cực cải tạo. Trong thời gian đó, không chỉ có được cơ hội giảm án đến 9 lần, bà còn viết cuốn tiểu thuyết đầu tiên của đời mình "Con đường tù tội", dùng câu chuyện của chính mình để nhắc nhở và cảnh tỉnh người đời.
Năm 2003, người đàn bà 72 tuổi Ngô Thắng Minh cuối cùng cũng được ra tù, trở lại Trịnh Châu và bắt đầu lại với công việc quét dọn nhà vệ sinh.
Từ một nữ tỷ phú trở thành cô lao công quét dọn, từ đỉnh cao của sự vinh quang rơi xuống vực thẳm của đời người, nhưng Ngô Thắng Minh không hề oán trách số phận.
Năm 2005, bà vay mượn khắp nơi gom được 900.000 NDT (3,1 tỷ VND), cùng một người bạn khác mở vườn nho. Kết quả người kia ôm hết tiền bỏ trốn, chỉ còn lại Ngô Thắng Minh ở lại gánh khoản nợ khổng lồ.
Người bình thường trải qua những đả kích liên tục như vậy nhất định sẽ không thể gắng gượng được mà gục ngã. Nhưng với Ngô Thắng Minh, người phụ nữ không bao giờ chịu thua, bà lại mạnh mẽ lựa chọn khởi nghiệp lần thứ hai.
Chỉ trong vòng 5 năm, bà không chỉ phục sinh được vườn nho mà còn xây dựng nó trở thành vườn sinh thái tham quan và du lịch nổi tiếng, kiếm được lợi nhuận hơn 6 triệu NDT (trên 21 tỷ VND), đồng thời bà cũng thành lập được nhiều công ty của riêng mình.
Năm 2010, Ngô Thắng Minh được mời về làm viện trưởng của khu chung cư dành cho người già ở Tây An. Vì tâm nguyện của con gái, bà giao lại công ty cho người khác quản lí, dồn hết toàn tâm toàn lực vào sự nghiệp công ích.
Không chỉ tự xây dựng viện dưỡng lão và thành lập quỹ từ thiện, bà còn giúp đỡ nhiều trẻ em mắc bệnh tim bẩm sinh và trợ cấp cho trẻ em ở vùng nghèo khó được đến trường.
Năm 2016, chồng cũ đến tìm Ngô Thắng Minh mong muốn quay lại nhưng bị bà thẳng thừng từ chối. Nhìn người chồng già yếu không người chăm sóc trước mặt, Ngô Thắng Minh lương thiện đã thu nhận ông ta vào viện dưỡng lão chăm sóc.
Hiện nay, người phụ nữ 89 tuổi Ngô Thắng Minh đã trở thành tỷ phú lẫy lừng. Không chỉ kinh doanh về mảng viện dưỡng lão, nông nghiệp, thực phẩm, nhà hàng... "bà lão thời thượng" này còn lấn sang các phương tiện truyền thông, Livestream, quay video "Tích tóc"...
___________
Theo: Doanh nghiệp và tiếp thị

Thử 1 lần nhấc bổng cả thế gian
03/02/2022

Thử 1 lần nhấc bổng cả thế gian

Thử một lần nhấc bổng cả thế gian

Năm 18 tuổi, quyết định chọn học ĐH nào là quyết định độc lập lớn nhất đầu tiên. Năm lớp 12, bao nhiêu người lao vô góp ý. Người bảo mày học giỏi vậy nên vô Bách Khoa ngành tin học, người bảo y dược, người bảo kỹ sư, người bảo sư phạm…Nhưng mình chỉ nói “dạ con/em ghi nhận”, rồi âm thầm làm hồ sơ thi duy nhất 1 trường 1 ngành, nếu rớt thì sẽ đi làm công nhân, hoặc học trung cấp nghề về kỹ thuật nào đó chứ không luyện thi lại. Đời có bao nhiêu năm đâu, hem đủ trình độ thì thôi, hem hy sinh thời gian quý giá, học sớm ra trường sớm, đi làm sớm, mở xưởng sản xuất sớm, về hưu sớm, đi chơi sớm, có tới 200 nước trên quả địa cầu. Bạn bè mình lúc đó nộp lúc mấy ĐH, ngành nghề lung tung, nếu đậu hết thì lựa trường có điểm chuẩn cao nhất mà học, bất chấp khả năng cá nhân hay đam mê. Thầy hiệu trưởng bữa đó còn gặp riêng, nói "em không được bỏ trứng vào 1 giỏ", "làm gì cũng phải có phương án dự phòng, phải chừa cho mình 1 đường lui, đó là sự khôn ngoan". Mình cám ơn thầy nhưng không có nghe theo. Kệ, mình đã chọn và chấp nhận mọi kịch bản, tự chịu trách nhiệm, không bao giờ trách ai, cũng chẳng trách mình vì những quyết định trong quá khứ. Từ điển trong đầu mình không có 2 chữ "giá như".

Mình một mình bắt xe đi thi, mọi thứ lặng lẽ cho được việc của mình (Các bạn tham khảo lại bài Mùi Kiệu trong cuốn Cà Phê Cùng Tony). Với cha mẹ ông bà, chữ “hiếu” trong thời đại mới có nghĩa là mình yêu thương họ, kính trọng họ, biết ơn họ, có trách nhiệm giúp đỡ họ, nhưng không có nghĩa là mọi thứ nhất nhất của họ mình đều nghe theo. Mình không bao giờ "ngoan ngoãn" cho họ sắp xếp cuộc sống của mình, "bố trí" mình học ngành này ngành kia, "cơ cấu" mình vô làm chỗ này chỗ nọ, "mai mối" mình lấy người nọ người kia. Không, không bao giờ có chuyện đó. 18 tuổi là mình phải giành lấy quyền tự lập, tự quyết. Quan hệ gia tộc sẽ luôn vui vẻ bền vững khi không ai "can thiệp vào nội bộ của nhau". Thầy cô hay cha mẹ mình chưa bao giờ là doanh nhân lớn, chưa bao giờ làm danh tướng, chưa từng đi nước ngoài, chưa bao giờ leo lên những đỉnh cao của sự nghiệp thì lời khuyên của họ về chọn nghề, mình chẳng thể nghe theo.

Mình LÀ NGƯỜI DUY NHẤT BIẾT RÕ MÌNH. Lúc ba má mình làm căng, lôi mọi ràng buộc ra để phủ quyết việc 1 đứa trẻ non dại ra quyết định, mình chỉ nói có 1 câu vầy mà ba má im lặng, đó là “con 18 tuổi rồi, có chứng minh nhân dân, biết cái gì hợp pháp hay bất hợp pháp, con chịu trách nhiệm pháp lý. Ba má sinh con ra, nuôi con khôn lớn, con không lựa chọn được, nên một lòng kính trọng yêu thương. Nhưng bây giờ con chọn nghề, sau này chọn vợ, chọn chỗ ở, chỗ làm, công việc…con xin phép được tự quyết. Mọi lời khuyên của người khác con chỉ ghi nhận. Con sai lầm thì con sẽ trả giá, con không để người khác nuôi mình, có tay có chân, làm mọi thứ để đủ mua cơm bỏ vô bụng”. Thoạt đầu họ cũng bị sốc, vì quen hình ảnh một cậu bé ngoan hiền bé bỏng, nhất nhất vâng lời, tự dưng giờ ra đứng giữa nhà mà ăn nói kiên quyết như vậy, cái ba lô đã sẵn sàng mấy cái quần áo học trò đã sờn cũ. Cuối cùng, dưới sự lì lợm bảo vệ quan điểm của mình, đất không chịu trời thì trời cũng phải đành chịu đất, chấp nhận mang tiếng "bất hiếu, mất dạy, cứng đầu, ngu ngốc,..." chấp nhận hết. Mình chả làm gì sai, chỉ quyết định nghề nghiệp của mình mà sao mọi người làm quá lên vậy. Nếu ép con thì con sẽ ra đi, nợ ân tình sẽ trả sau chứ không thoả hiệp giữ lấy bất cứ mối quan hệ nào nếu nó cản trở ham muốn tột bậc của đời con. Với người đàn ông có trí có chí, gia đình cũng chỉ là 1 vòng tròn trong vô số vòng tròn, còn lẽ sống, còn lý tưởng, còn ước mơ, còn xã hội, còn gánh trên vai cả trách nhiệm đất nước nữa. Nếu gia đình cản trở thì mình sẽ bỏ qua vòng tròn gia đình. Mình tuyên bố rõ ràng, bước ra khỏi nhà, đầu không ngoảnh lại dù trong lòng vẫn luôn nhớ về.

Để có thể tồn tại, trong 5 năm học ĐH, mình đã không từ cái nghề gì mà làm ra tiền chính danh hợp pháp. Từ tiếp thị dầu gội đầu tới từng nhà đến bán nước mắm, đến làm lịch, đến phụ giữ xe, bán quán, mở cửa khách sạn... Năm cuối thực tập trong một công ty thủy sản, lương chỉ có 800k đồng/tháng. Năm đó, dù có khách sạn 4 sao trả lương 1.5 triệu (hồi đó vàng chỉ có vài triệu/lượng) nhưng mình từ chối, vì không có mê ngành du lịch. Sau này vừa tốt nghiệp, có đi phỏng vấn thử các tập đoàn đa quốc gia, lương 300 đô khởi điểm, mình cũng từ chối. Bạn bè nói “mày là đứa khùng số 1 Việt Nam, mày gàn dở, đồ ngu như bò”. Thôi kệ. CHỈ MÌNH HIỂU MÌNH. Vì phải làm theo đúng cái đã đam mê tột cùng, còn lương bổng, tiền bạc, sống ở đâu thì chẳng được.

Ngày tốt nghiệp, mình xin công ty nghỉ làm 1 ngày để đi nhận bằng. Tối đó, đem cái áo cử nhân về nhà bỏ vô tủ, tự nhiên mất ngủ. Ngồi ngẫm nghĩ lại quãng đời sinh viên, xoa 2 bàn tay thấy chai sạn hết. Sau khi trả hết mọi ân tình, trong cái rương gỗ còn dư đúng 3 cây vàng. Nhớ những lần đi giữ xe đạp bị ăn trộm mất phải đền, ngồi khóc cả tiếng đồng hồ, những lần đi bán hàng dầu gội đầu, đạp xe rần rật chạy vạy trong mưa, trong nắng, leo lên các chung cư gõ cửa tiếp thị bị chủ nhà ra đuổi, chửi mắng sỉ nhục đủ kiểu, mình thấy 3 cây vàng này thật quý giá, là mồ hôi nước mắt. Trong đầu lúc đó cũng suy nghĩ, hay là đổi chiếc xe máy mới. Nhưng nghĩ lại, bạn bè mình bây giờ cũng vừa tốt nghiệp, tay trắng cả, mình cũng tay trắng luôn đi, chứ tự nhiên xuất phát điểm của mình vượt trội thế này coi sao được.

Mình quyết định xách ba lô đi xuyên Việt, dự kiến chỉ 1 tháng trước khi đi về đầu quân cho 1 tập đoàn lớn nào đó của nước ngoài để học cách làm ăn của họ. Chuyến xuyên Việt này cũng không có dự trù, khi tới vùng đất nào đẹp thì ở lại lâu, không đặt trước khách sạn hay tàu xe gì cả, tự ứng phó cho thêm phần thú vị. Nhưng mình rủ bạn bè không ai đi, hỏi mấy chục đứa, ai cũng có lý do dù rất thích. Thấy mệt, mình ra tiệm vàng bán mẹ 3 cây vàng, gửi vô ngân hàng nông nghiệp, tới đâu cũng rút được vì hệ thống ngân hàng này có tới từng huyện. Rồi mua vé tàu đi Huế, liên hệ bạn bè coi có ai về Huế làm việc không. Đêm trăng ra biển Thuận An tắm, rồi Vĩ Dạ Thanh Long chi cũng ghé thăm. Rồi đi Quảng Bình nằm dài trên bãi biển Nhật Lệ, vô Quảng Trị ngồi nhậu nghêu với mấy ông đánh cá ở Cửa Tùng, chèo thuyền trên sông Thạch Hãn, thuê xe chở đi coi động Phong Nha Kẻ Bàng với dòng sông Son huyền thoại. Rồi đi vô Hội An, chiều chiều đạp xe xuống biển Cửa Đại ăn cháo đậu xanh giò heo, “núa giọng Quoảng” trêu chọc mấy chị bán hàng. Đi Mỹ Sơn với tour du lịch của bọn Tây ba lô. 5 năm cày cuốc, mấy đồng đó là bao mồ hôi nước mắt của một đời sinh viên, coi như “tạm biệt gấu Misa nhé, mai em vào lớp 1 rồi”, thôi xài hết, lấy hết tiền enjoy mỗi phút giây mình sống, mỗi vùng đất mình đặt chân đến, thấy nơi nào cũng thân thương. Sau này mình đi làm sẽ có rất nhiều tiền, mình luôn trong lòng nghĩ như vậy, tập tính buông bỏ cho nó hào sảng. Nên mặt vẫn cứ hất lên trời. Sau khi cả tháng lang thang chơi ớn rồi, lần này không đi tàu lửa nữa, sợ ngồi ê mông. Bữa ở sân bay Đà Nẵng chuẩn bị check-in, trong túi còn đâu có hai ba chục ngàn, thay vì mua dĩa cơm ăn, mình mua luôn thanh kẹo chewingum nhai nhóc nhách cho vui miệng.

Sau khi làm cho tập đoàn đa quốc gia, rồi đi làm cò xuất khẩu, để dành được 7000 USD, mình quyết định tham gia hội chợ London để có khách, cũng sẵn tiện đi chơi châu Âu cho biết. Đó là canh bạc lớn nhất, vì lúc đó, 7000 USD là có thể mua 1 miếng đất nhỏ. Mọi người nói mày chưa có nhà có cửa, sao không mua miếng đất phòng thân, an cư mới lạc nghiệp. Mà mình thấy, tư duy Tây nó có vậy đâu, cần gì "an cư" mới "lạc nghiệp", nhà thuê ở thì có sao, bữa nay sống thành phố này mai sống tỉnh kia, mốt dọn đi nước nọ, vui vẻ, thoải mái là do não tích cực chứ hem phải sở hữu cái nhà Ở mà hạnh phúc. Mình không nghe ai (mà không có thành tựu) khuyên bảo cả, quan điểm của mình khác, nghe theo họ sẽ giống họ. Sách báo cũng vậy, mình chỉ đọc của những doanh nhân lớn quốc tế, chủ tập đoàn Hyundai, Samsung, Ford, Toyota, Honda....chứ không đọc sách hay nghe lời người không có thành tựu.

Thời ngây ngô, làm gì mình cũng hay kể. Xong họ nhảy vô phân tích. Nào là việc tìm khách chưa chắc có, mà riêng vé máy bay đi Anh khứ hồi đã là bao nhiêu đô, một gian hàng nhỏ trong hội chợ quốc tế hết bao nhiêu đô, rồi khách sạn bèo nhất ở London cũng cả trăm bảng. 7000 USD chỉ có khoảng 4000 bảng, mình thì to nhưng chỉ là lương 1 tháng của người ta bên đó. Đừng đi, nghe lời anh. Đừng đi, nghe lời chị. Ba má mình nghe nói đi nước ngoài cũng gọi điện cản (hồi đó còn thơ ngây, đi nước ngoài cũng gọi điện thông báo chia sẻ), cả gia đình một hai bắt mình vô ngân hàng làm để ỔN ĐỊNH. Nhưng mình không thích ổn định. Ổn định để làm gì, tính cách mình bùng nổ như vậy mà “sáng chiều chỉ có 1 việc giống nhau, lặp đi lặp lại thì 3 ngày đã héo hon mà chết”. “Có phúc làm quan, có gan làm giàu”, xưa nay người ta đúc kết vậy rồi. Những đội thương thuyền người Hà Lan, người Hoa, người Ấn đến Hội An, Vân Đồn... từ thế kỷ 15-16, tàu gỗ với mấy miếng vải buồm, sóng to gió lớn thế nào chả biết vì có dự báo thời tiết gì đâu, bỏ mạng trên biển là bình thường. Nhưng như vậy thì người ta mới giàu, mới có các con đường tơ lụa lưu thông hàng hóa quốc tế. Mình cứ sợ không dám đi đâu, thì chỉ ngồi sau lũy tre vớt bèo nuôi lợn, mất gà thì chửi hàng xóm, thèm đạm thì đập chết con Vàng nấu rựa mận lá mơ lông, mua chiếc Dream thì dựng trước cửa lau chùi miết, ngó coi có ai ngang qua thì kêu vô thăm quan “tài sản”, mất dăm ba chục triệu đã lộn gan lên đầu. Mệt mệt mệt, mình khác. Chết vì lý tưởng sống là cái chết rất đáng.

Mình chưa bao giờ sợ mất tiền, mất thì làm lại. Cảm giác tiếc tiền khi bị mất cũng có nhưng nhanh chóng kết thúc để nghĩ ra cách làm tiền nhiều hơn. Và mình cũng không chơi với người mở miệng nói đắt nói rẻ, đầu óc họ nghĩ về tiền nhiều mới dùng 2 từ đó. Rủ đi đâu bất kỳ, dù là đi cà phê hay đi chơi, cứ ai chần chừ là mình tìm cớ bye liền. Não họ vẫn còn nỗi sợ, không đáng kết bạn, sẽ bị lây lan bệnh do dự. Ngày xưa mình dám ngủ công viên để thi đại học, giờ thời thế đổi thay, mình không đi hội chợ quốc tế thì làm sao có khách mà xuất khẩu? Lúc phỏng vấn visa đi Anh, nhân viên đại sứ nói mày trẻ măng, đẹp trai, hoạt ngôn lanh lợi, tiếng Anh tốt như vậy nguy cơ ở lại rất cao, hãy chứng minh là mày sẽ trở về Việt Nam đi. Mình trề môi dài cả thước, nói tao không hài lòng về câu hỏi này. Tao là một doanh nhân trẻ của một quốc gia độc lập, tụi mày phải tôn trọng chứ sao hỏi vậy. Nếu cần quốc tịch của tụi mày thì khi tao có tiền, tao sẵn sàng bỏ mấy triệu bảng ra mua, với tao, bất cứ cái gì nếu cần thiết thì sẽ mua chứ không xin. Nghe vậy, tụi nó mặt tái ngắt, gập đầu nói Ok sir, your visa will be approved. Cái nó hẹn 3 ngày sau tới lấy, mình liền nói tao cũng không hài lòng về câu trả lời này. Tụi nó bu lại hỏi ủa sao không hài lòng miết vậy người ơi, mình nói tao muốn chiều nay có luôn, vì tối tao phải về Cần Thơ mai đi bán hàng rồi. Nó nói ok ok, còn xin chụp hình chung, xin nắm tay bẹo má, xin số điện thoại add FB Zalo mà mình đâu có cho. Dễ gì cho (Đoạn này vừa đu dây điện vừa viết chứ thời đó mà có FB Zalo gì, xạo bà cố).

Thế rồi mình sang London, gian hàng trong hội chợ mình đã thuê và chuyền tiền trước, treo mấy băng rôn in từ Việt Nam lên, bày hàng hóa của mình ra, vài gói hàng mẫu, mấy tờ leaflet in màu lòe loẹt. Bận cái “áo vét chú rể” đi thuê ở hiệu cho thuê đồ cưới, đeo cái cà vạt màu kem, cứ thấy cây phong nào ra lá vàng là đứng chụp hình, rồi bày đặt đi coi Chelsea đồ. Giờ nhìn cái hình cũ chụp chỗ Stamford Bridge mà cười muốn rụng rốn, nhìn quê lòi. Chỉ có gương mặt là hết sức thanh tú, gặp ai cũng nhảy ra “hello, welcome to Vietnam” nên khách bu lại coi. Mình chuyện trò bằng thứ tiếng Anh trong Chim Lai 1 (Streamlines 1), tụi nó nói tiếng Anh mày giống trong sách quá. Nhưng khách quốc tế nể phục lắm, vì mới có hai lăm tuổi mà tự mình mang hàng sang rao bán, ghi trên danh thiếp là “founder/owner” thì “không phải dạng vừa đâu”...

(còn tiếp)

Biểu lãi suất huy động đầu tháng 12 đã được một loạt các ngân hàng điều chỉnh ở nhiều kỳ hạn, đặc biệt tăng với các khoả...
13/12/2021

Biểu lãi suất huy động đầu tháng 12 đã được một loạt các ngân hàng điều chỉnh ở nhiều kỳ hạn, đặc biệt tăng với các khoản tiền gửi trị giá lớn… cho thấy nhu cầu tăng huy động đã không còn cục bộ.
Vì sao lãi suất huy động tăng?

Trong tháng 11, theo thống kê của SSI Research, Ngân hàng Nhà nước đã bơm ròng ra thị trường lượng tiền lớn hơn 60.000 tỷ đồng qua kênh ngoại tệ. Điều này được cho là hỗ trợ lớn cho thanh khoản của hệ thống trong bối cảnh tín dụng của tháng 11 đã tăng tích cực gần gấp đôi so với tháng 10 và gấp 3 lần so với thời điểm giữa năm (tháng 8 và 9).

Tuy nhiên, nhu cầu tín dụng của nền kinh tế vẫn còn cao ở tháng cuối năm, khi vào chu kỳ lễ Tết và nhiều doanh nghiệp cũng đã phục hồi sau giai đoạn dịch bệnh, cần vốn để đẩy mạnh kinh doanh.

Trong khi đó, thị trường chứng khoán quanh ngưỡng 1.500 điểm lịch sử của VN-Index tiếp tục thu hút lượng tài khoản mở mới, thanh khoản bình quân phiên của thị trường luôn duy trì ở mức cao cho dấu hiệu có nhiều nhà đầu tư đã sử dụng nguồn tiết kiệm nhàn rỗi lẫn cả khoản tiền để sẵn trong tài khoản không kỳ hạn chờ cơ hội đầu tư nhằm gia nhập thị trường.

Với room tín dụng mới được nới, hệ thống ngân hàng, đặc biệt các nhà băng nhỏ ít lợi thế thu hút khách hàng tổ chức gửi tiền giá trị lớn, sẽ cần thu hút người dân gửi tiết kiệm nhiều hơn nữa để đáp ứng nhu cầu vốn vay. Việc các ngân hàng đồng loạt tăng lãi suất huy động càng trở nên phù hợp dù họ đang trong tình thế có thể phải giảm biên lợi nhuận ròng do mặt bằng lãi vay chưa thể điều chỉnh tăng tương ứng; cùng với đó việc phát hành trái phiếu nhằm bổ sung vốn kinh doanh, bổ sung vốn cấp 2… cũng gặp những điều kiện hạn chế nhất định.

Một điểm đặc biệt trong đợt điều chỉnh hoặc neo biểu lãi suất huy động cao hơn của các ngân hàng kỳ này, có cả các ngân hàng thương mại cổ phần (NHTMCP) quy mô nhỏ lẫn các ngân hàng top, thuộc nhóm được nới room tín dụng cao nhất. Theo đó, có thể điểm qua các mức lãi suất huy động hiện hành được điều chỉnh, niêm yết như: GPBank tăng lãi suất tiết kiệm thêm 0,5 điểm %/năm ở nhiều kỳ hạn. Mức lãi suất cao nhất tại GPBank là 6,5%/năm cho kỳ hạn 13 tháng. VPBank điều chỉnh tăng lãi suất gửi tiết kiệm online ở một số kỳ hạn tới 0,4-0,8 điểm%/năm nhưng vẫn giữ kỳ hạn 12 tháng thấp trong vùng lãi suất tương đương nhóm Big3. Eximbank cũng tăng lãi suất huy động thêm khoảng 0,1-0,3 điểm %/năm ở nhiều kỳ hạn ngắn. D**g A Bank, Kienlongbank cũng điều chỉnh tăng lãi suất tiền gửi nhiều kỳ hạn từ tháng 12…

Tuy nhiên, lãi suất tiền gửi tiết kiệm kỳ hạn dài (12 tháng) và sau 12 tháng (thỏa thuận) mới là điểm đáng chú ý và được nhiều nhà băng có lợi thế cả về tiền gửi không kỳ hạn (CASA) lẫn có quy mô hệ thống, nắm giữ. Điển hình như dẫn đầu ở lãi suất huy động cao trên thị trường là mức 7,1% của Techcombank. Đây là lãi suất có điều kiện dành khách hàng gửi 999 tỷ đồng trở lên và kỳ hạn 12 tháng trở lên, lĩnh lãi cuối kỳ.

ACB có nhiều chương trình khác nhau,với tiết kiệm tiền gửi theo kỳ hạn từ 30 tỷ đồng, lãi suất 7,10%/năm; tiết kiệm ưu tiên/ tài khoản Phúc An Lộc từ 30 tỷ đồng, lãi suất 6,85%. MSB xếp sau với lãi suất 6,99%/ năm dành cho khách hàng đáp ứng điều kiện gửi 200 tỷ đồng, kỳ hạn 12 và 13 tháng.

Một số nhà băng như MBBank và HDBank cũng đang áp dụng mức lãi suất lần lượt là 6,90% và 6,85%/năm. Điều kiện hưởng mức lãi suất này tại MBBank là khách hàng gửi tiết kiệm 24 tháng, từ 200 đến dưới 300 tỷ đồng; ở HDBank là khách hàng gửi tiết kiệm từ 300 tỷ đồng, kỳ hạn 13 tháng. D**g A Bank niêm yết lãi suất 6,8%/năm dành cho khách hàng gửi tiền tiết kiệm từ 500 tỷ đồng, kỳ hạn 13 tháng.

Tăng đánh thuế thu nhập cá nhân người giàu?

Nhìn chung, số lượng các ngân hàng có mức lãi suất huy động cao từ khoảng 6,4% cho kỳ hạn từ 12 tháng hiện khá đông trong hệ thống. Hơn hết, các ngân hàng này đặc biệt ưu tiên lãi suất "cộng thêm" cho khách hàng có khoản tiền gửi lớn, kỳ hạn dài, chưa kể còn 1 số điều kiện nếu đáp ứng sẽ được cộng thêm khác tùy theo chương trình ở mỗi nhà băng như Gửi online, gửi vào sinh nhật, đáp ứng số tuổi (càng cao càng được ưu đãi), lãnh lãi cuối kỳ.v.v
Việc các ngân hàng đồng loạt tăng lãi suất huy động có phần đi ngược nhận định của một số các tổ chức trước đó về việc lãi suất huy động lẫn lãi suất cho vay sẽ giữ mặt bằng thấp cho đến hết năm. Tuy nhiên, điều này xuất phát từ các nguyên nhân nêu trên và bên cạnh đó, còn có một số TCTD tiếp tục giữ nguyên biểu lãi suất huy động (gồm cả nhóm Big4), tạo nên sự cân bằng nhất định về mặt bằng lãi suất trên thị trường, bất chấp có sự chênh lệch khá lớn của các ngân hàng.

Điều đáng nói là, qua các biểu lãi suất huy động điều chỉnh, có thể thấy các ngân hàng đang ưu tiên huy động vốn khoản lớn, kỳ hạn dài, đảm bảo ổn định nguồn vốn. Điều này càng hợp lý trong bối cảnh ngành ngân hàng chưa được xem xét để chính thức không áp dụng theo quy định điều chỉnh tỷ lệ huy động vốn ngắn hạn, cho vay trung dài hạn từ 40% xuống 37%.

Mặt khác, việc tập trung thu hút tiền gửi các khoản lớn là "lát cắt" khác của nền kinh tế xác nhận trong thời điểm nào, dù khó khăn hay không cũng vẫn luôn có tầng lớp những người Việt giàu có, có vốn nhàn rỗi lớn hàng trăm đến thậm chí cả gần ngàn tỷ gửi vào ngân hàng. Người Việt giàu có "bám sát" sự phân hóa của biểu lãi suất huy động sẽ giúp họ gia tăng lợi ích, hưởng lợi khi lãi suất càng tăng, tiền càng "đẻ ra tiền" một cách dễ dàng. Và theo đó, đã tái xuất hiện nỗi lo về các trường hợp "trục lợi", đàm phán lãi suất tiền gửi "dưới bàn", "ngoài sổ sách", khi lãi suất leo thang (nếu lạm phát leo thang), điều đã từng diễn ra trong quá khứ, nay có thể trở lại (?).

Trong quá khứ, còn nhớ khi lãi suất tiết kiệm tăng quá cao vọt tới 14% (2012), hiện tượng người giàu hưởng lợi lớn trong khi lãi vay vắt kiệt doanh nghiệp xuất hiện, đã có tiếng nói từ đại diện một Hiệp hội kiến nghị đánh thuế thu nhập cá nhân từ lãi suất tiết kiệm nhận được của người giàu; nhưng sau đó đã bị "ném đá" và kiến nghị chìm vào im lặng.

Mới đây, tại Diễn đàn Kinh tế Việt Nam, trong tham luận với chủ đề "Kiến tạo động lực cho phục hồi và phát triển", Ban Kinh tế Trung ương đã đề xuất về việc nghiên cứu khả năng tăng đánh thuế thu nhập cá nhân của người giàu để chia sẻ với người nghèo trong thời kỳ khó khăn.Một nghiên cứu của Oxfarm trước đại dịch cho thấy vòng 40 năm từ 1970 -2010, nhiều chính phủ đang trong lộ trình giảm dần mức trần của cả thuế thu nhập cá nhân lẫn thuế thu nhập doanh nghiệp. Điều này khiến nguồn thu quốc gia từ những cá nhân và doanh nghiệp giàu nhất suy giảm

Theo nhóm nghiên cứu của Ban Kinh tế Trung ương, trong thời kỳ khó khăn, chính sách tài khóa là nền tảng để cứu các doanh nghiệp yếu kém, chính sách tiền tệ là quan trọng cho doanh nghiệp phục hồi. Điều quan trọng là phải hạ được lãi suất cho vay. Và để giảm áp lực lên tài khóa, cần thay đổi một số chính sách thuế trong thời gian 2 năm. Như tăng mức thuế đánh lên các giao dịch chứng khoán để hạn chế hoạt động mang tính đầu cơ trên thị trường, tăng tính đầu tư của thị trường…

Việc nghiên cứu tăng đánh thuế thu nhập cá nhân của người giàu, tới đây, liệu sẽ bao gồm cả thu nhập từ tiền gửi tiết kiệm? Bên cạnh đó, việc hạ lãi suất vay nếu chỉ phụ thuộc vào nỗ lực chấp nhận giảm biên lợi nhuận, "giảm tiền tươi" của chính nhà băng thông qua kéo gần khoảng chênh lệch lãi suất 2 đầu, liệu sẽ có hiệu quả giữ được mặt bằng lãi suất cho vay đủ thấp, trong một khoảng đủ dài?
Nguồn: Diễn dàn doanh nghiệp.

23/11/2021

QUY TẮC 5 NĂM ĐỂ TẠO RA TƯƠNG LAI BẠN MONG MUỐN

Jim Rohn từng nói về việc bạn có thể thay đổi cuộc sống của mình trong khoảng thời gian 5 năm.

Cho dù bạn muốn bắt đầu kinh doanh, xây dựng thương hiệu, kết nối với người khác, lập công ty hay bất kỳ điều gì có thể thay đổi hoàn toàn cuộc sống của bạn, bạn có thể hiện thực hóa những điều trên nếu bạn sẵn sàng cam kết 5 năm tới của mình.

Tôi nhớ mình đã nghĩ "5 năm không phải là một quãng thời gian quá dài". Tôi âm thầm chấp nhận khoảng thời gian này. Tôi đã viết lách gần như mỗi ngày, đọc sách, xem video, tham gia các khóa học và về cơ bản trở thành một cỗ máy tự cải tiến trong giai đoạn đó.

Khi tôi tiếp tục công việc của mình, trong đầu tôi chỉ nghĩ - 5 năm. Nhà văn yêu thích của tôi, James Altucher, cho biết phải mất 5 năm để hoàn toàn thay đổi bản thân. Jon Morrow, người cố vấn trực tuyến đã dạy tôi những kiến thức về blog, đã nói: sẽ mất 4 đến 6 năm để xây dựng một blog có thể sinh ra tiền.

Từ năm thứ nhất đến năm thứ 3, hầu như tôi không kiếm được đồng nào, tôi cứ loay hoay tìm cách trở thành một blogger và gần như là tuyệt vọng khi gặp những thứ mới lạ trong quá trình, tôi vẫn giữ con số đó (5 năm) trong đầu mình. Từ năm thứ 3 đến năm thứ 4, tôi có thể thấy rằng thành công nằm trong tầm tay của mình. Từ năm thứ 4 đến năm thứ 5, mọi thứ bắt đầu thay đổi ngoạn mục.

Kỷ niệm 5 năm viết lách và 5 năm là một học sinh đang trong quá trình hoàn thiện bản thân của tôi được đánh dấu bằng những điều sau:

- Tôi xuất bản 3 cuốn sách.

- Tôi có một buổi nói chuyện trên TED Talk

- Tôi từ con số 0 đã có cho mình hàng triệu độc giả.

- Tôi nghỉ việc và trở thành nhà văn toàn thời gian.

Sau 5 năm, bạn sẽ trải nghiệm sự tăng trưởng theo cấp số nhân. Ban đầu, bạn sẽ thấy mình không hề giỏi kỹ năng mới mà mình đang cố gắng học hay con đường mà mình đang cố gắng rèn giũa.

Lúc này, bạn chỉ cần cố gắng vượt qua và xây dựng những thói quen tốt. Hầu hết mọi người sẽ bỏ cuộc trong giai đoạn này. Đừng trở thành một người trong số đó. Tại sao? Bởi vì một ngày nào đó, bạn sẽ không phải chỉ tốt hơn một xíu và thành công hơn một xíu, mà bạn sẽ đột nhiên trở nên tốt hơn rất nhiều và gặt hái được rất nhiều thành công.

Charlie Munger minh họa rất hay:

"Mỗi ngày hãy dành thời gian để khôn ngoan hơn bạn khi bạn thức dậy. Thực hiện nhiệm vụ một cách nghiêm túc và tốt nhất. Bạn phải tiếp tục như vậy từng bước một, không cần quá vội. Nhưng bạn xây dựng kỷ luật để chuẩn bị cho một bước nhảy vọt … Cứ như vậy, mỗi ngày, và cuối cùng - nếu bạn sống đủ lâu - thì bạn sẽ nhận lại được những gì mình xứng đáng."

Đây là một số quy tắc quan trọng dành cho bạn:

- Chạy nước rút 90 ngày: Dành 90 ngày đầu tiên của bạn để quen với con đường mới, kỹ năng hoặc dự án mới hàng ngày, liều lĩnh từ bỏ. Bạn không chỉ biết được bạn cần làm gì để thành công mà bạn còn biết được liệu mình có thích điều này nữa hay không. Chẳng có "nghiên cứu" hay "lý thuyết" nào có thể dạy bạn điều này được. Thường thì mọi người không đủ kiên nhẫn. Nếu bạn thích, thì bạn sẽ tiếp tục con đường này. Nhưng trong trường hợp bạn không thấy công việc này phù hợp với bạn lắm, bạn sẽ không phí thời gian của mình.

- Nguyên tắc 100: Hãy sẵn sàng làm điều gì đó 100 lần để có thể thành thạo nó. Viết 100 bài đăng trên blog. Quay 100 video, ghi 100 podcast, thu hút 100 khách hàng mới tiềm năng.

- Chu kỳ 18 tháng: Peter Drucker, chuyên gia kinh doanh và tác giả cuốn sách "Quản lý bản thân", nói về việc sử dụng mốc 18 tháng để theo dõi tiến trình chung của bạn. Khoảng thời gian đủ dài để cung cấp cho bạn đủ ‘dữ liệu’, nhưng không quá lâu để bạn đặt ra các mục tiêu không thực tế.

- Quy tắc 1 điều duy nhất: quy tắc 1 điều duy nhất của Gary Keller dạy bạn một quy tắc đơn giản giúp bạn tập trung và làm việc hiệu quả. Hãy tự hỏi mình câu hỏi "Điều duy nhất mà bạn có thể làm là gì, còn gì khác dễ hơn hay không cần thiết không?" Bạn có thể sử dụng hệ thống này để biến các mục tiêu dài hạn thành các mục tiêu có thể hành động và các chỉ số KPI ngắn hạn đến trung hạn. Chọn một mục tiêu cho 18 tháng, sau đó là cho một quý, sau đó cho mỗi tháng, mỗi tuần và rồi mỗi ngày.

Tôi không sử dụng hoàn hảo các hệ thống trên để theo dõi tiến độ công việc mình, nhưng tôi luôn có ý thức về chúng khi tôi đang tập trung cho sự nghiệp viết lách của mình để có được tôi của ngày hôm nay.

5 năm dường như là một thời gian dài. Nhưng không dài. Khi bỏ đi những điều ở hiện tại và tập trung vào tương lai trước mắt, 5 năm sau, bạn nhìn lên và thấy rằng mình đã đạt được một mức độ tiến bộ nhất định ngay cả khi bạn nghĩ là không thể.

Các kỹ năng của bạn sẽ hội tụ lại như một tài khoản đầu tư, và bạn sẽ nhận được các đơn đặt hàng thường xuyên hơn so với khi bạn bắt đầu. Nhưng bạn phải bắt đầu.

Tôi sử dụng khuôn khổ này cho mọi mục tiêu mới hoặc quyết định quan trọng. Nếu tôi không sẵn sàng bỏ ra 5 năm cho nó, tôi sẽ chẳng đạt được. Nhưng khi tôi đã cam kết, tôi sẽ tìm mọi cách. Và phương pháp 5 năm này giúp tôi có một cuộc sống cực kỳ hiệu quả.

Bạn biết điều bạn muốn làm. Nhưng chỉ là bạn đang sợ.

Bạn muốn biết trước liệu nó có hiệu quả hay không. Tin tôi đi, nếu bạn có một lượng tài năng kha khá và đủ đạo đức làm việc để dần trở nên tốt hơn trong khoảng thời gian 5 năm, thì chắc chắn nó sẽ có hiệu quả. Bây giờ, làm thôi.
Nguồn: TTVN

Address

Bac Ninh

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Bảo Hiểm Tài Chính T.Q posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Bảo Hiểm Tài Chính T.Q:

Share