Silent Void

Silent Void Chuyên phục vụ những thực khách yêu thích sự tĩnh lặng của thinh không, vẻ đẹp của cảm xúc không lời qua những câu chữ.

Chẳng là mấy bữa nay, mình mới tạo tài khoản trên thành phố Sợi Chỉ.Từ lúc Sợi Chỉ ra đời, hầu như tất cả những gì mình ...
18/06/2026

Chẳng là mấy bữa nay, mình mới tạo tài khoản trên thành phố Sợi Chỉ.

Từ lúc Sợi Chỉ ra đời, hầu như tất cả những gì mình nghe qua được về nơi ấy, là thành phố tỷ dân. Những cư dân trên thành phố ấy, một là vô cùng xuất chúng với thành tựu khó lòng bì kịp và cực kỳ đáng ngưỡng mộ, hai là vui vẻ tận hưởng những ngày tháng vô tri hưởng thái bình. Cho đến khi mình tạo tài khoản, và thử thâm nhập vào khu vực dân cư thứ 3, nơi hoạt động của những cư dân hết sức bình thường với vẻ ngoài giống hệt như một Locket thu nhỏ trên thành phố. Không qua bất kỳ bộ lọc chỉnh sửa nào, không hào nhoáng xa hoa, hay vô tư đùa giỡn, họ là những cư dân bộc trực, có gì, nói đó, là nơi đầu tiên vang lên tiếng gọi của sự thật. Tiếng nói của họ là những mũi giáo sắc nhọn, xé toạc bất công u ám đang phủ trùm trong bóng tối, được che đậy dưới những câu từ tinh vi đầy hoa mỹ.

Ở đấy, người ta từ chối sự hoa mỹ. Vài người họ chọc thẳng vào vấn đề. Những vấn đề thời sự nóng hổi nhất hiện nay, kỳ thi trung học phổ thông, hợp đồng kỳ nghỉ, đến những điều tưởng chừng như chẳng ai dám nói toẹt ra ngoài đời, gian lận, mặt tối của quyền lực v...v... Tất nhiên, vì là một thành phố ẩn danh, nên thông tin trên ấy vẫn cần phải xác thực tính đúng đắn. Tuy nhiên, với mình, những tiếng nói ấy vẫn vô cùng đáng thời gian để lắng nghe, tò mò và tìm hiểu. Đơn giản là vì nó thật, nó có thể thô, có thể g*i góc, có thể vô tri, cũng có thể chẳng có gì hết, nhưng nó... hoàn toàn thể hiện chính xác sự chân thật của một con người, không qua bất kỳ bộ lọc hay sự hạn chế nào. Thế là từ một người không biết gì về Sợi Chỉ, mình nhận ra, ồ, tìm thấy rồi, xã hội mô phỏng thu nhỏ của chúng ta, đây chính là thời đại mà mình đang sống.

Sợi Chỉ vẫn nằm đó, giữa các ứng dụng điện thoại của mình. Và có lẽ, nó sẽ nằm đó, lâu hơn mình tưởng.

Một chút cảm nghĩ trong những ngày đầu tháng sáu vừa qua, giữa những sự kiện nghẹt thở về vấn đề thế hệ và thời đại, ở đâu đó, vẫn có những con người dũng cảm lên tiếng trước sự bất công, và đưa nghiệp của những kẻ xảo trá trả về đúng cho họ.

P/s: Vụ gian lận bài thi ở Cẩm Phả, Quảng Ninh được làm sáng tỏ bắt đầu từ chính bài đăng dũng cảm của bạn học sinh trên Threads.

P/s 2: Bữa giờ rất nhiều vấn đề xoay quanh về kỳ thi đại học của các em 2k8 khiến mình bức xúc nhiều lắm. Có lẽ vì là vấn đề mang tính trọng đại, nên rất nhiều bài viết từ các cây bút nổi tiếng đều đồng loạt đăng tin. Với kiến thức vẫn còn hạn hẹp, mình chọn cách ủng hộ, giúp đỡ chia sẻ hoặc like các bài viết ấy, và cũng chính là lý do mình quyết định tìm đến Sợi Chỉ. Nhìn thẳng vào sự thật, nhìn thẳng vào vấn đề, phân tích phản biện bằng năng lực, tư duy và hiểu biết về sự đúng đắn, không phải cứ tại A mà sẽ có B và ngược lại.

P/s 3: Những vấn đề mới nhất ở thời điểm hiện tại khiến mình suy nghĩ rất nhiều về chữ 'nghiệp'. Có phải là dạo gần đây, con người có xu hướng tạo nên nhiều 'nghiệp' hơn, thay vì tìm cách dung hòa giải quyết nó hay không? Mình cảm nhận rõ ràng sự gia tăng của nó ở ngay chính đất nước mình, về cái cách mà 'nghiệp' ấy ảnh hưởng đến cộng đồng xã hội, không hề giảm đi mà ngày một tinh vi, nguy hiểm và trầm trọng hơn rất nhiều. Hoặc có lẽ là mình nghĩ quá xa... Mình ước gì là như vậy thật.

Mùa thi năm nào còn bồi hồi ngồi trong phòng thi tiếng Anh ngắm mưa rơi như trút lúc 2h chiều ấy, vậy mà đã hơn 10 năm r...
10/06/2026

Mùa thi năm nào còn bồi hồi ngồi trong phòng thi tiếng Anh ngắm mưa rơi như trút lúc 2h chiều ấy, vậy mà đã hơn 10 năm rồi. Khoảnh khắc đẹp nhất lại chính là khoảnh khắc lần cuối được ngồi trên ghế trường học cấp 3, vậy nên, hãy biến những khoảnh khắc ấy thành sức mạnh cùng niềm tin, giúp bạn tiến đến một bước gần hơn với ước mơ của mình nhé!

2k8, cố lên!

06/06/2026

Dạo gần đây mình mới bắt đầu học thêm tiếng Trung. Mỗi ngày mở mắt ra là tập thể dục, tiếng Trung, ăn trưa, tiếng Trung, ngủ rồi lại ôn tiếng Trung đến tối. Kiểu là sao nhỉ, chỉ là đột nhiên mình muốn làm điều đó thôi. Mình tự nhận, mình là kiểu người thích sự linh hoạt, thích tìm tòi những điều hay, điều lạ, thích những cái mới mẻ và thích việc mình được nạp thêm những kiến thức mới. Mình sẽ không thể chịu được cảnh phải bó buộc, rập khuôn vào vòng lặp duy nhất. Thế là mình chọn học để tìm đến một nấc thang mới, nơi mình có thể tìm thấy ít nhất là chút kiên nhẫn cuối cùng trong thế giới hiện tại, nơi mọi thứ đều trôi đi nhanh hơn cả tốc độ bình thường của chính nó.

Nếu học là mãi mãi, thì mình mãi mãi với mình là hạnh phúc khi tận hưởng quá trình cố gắng ấy. Nếu bỏ đi quá trình, thì học, hẳn đã không còn là học nữa rồi, nhỉ?

Viết cho một ngày, suýt tí là để page mốc meo, vì mê học quá =))))))))).

GRAY MIRROR - TRÍ TUỆ NHÂN TẠO ĐANG LÀM BÀI TẬP THAY CHÚNG TA?Dạo gần đây, tần suất mình sử dụng chatgpt và gemini tăng ...
01/06/2026

GRAY MIRROR - TRÍ TUỆ NHÂN TẠO ĐANG LÀM BÀI TẬP THAY CHÚNG TA?

Dạo gần đây, tần suất mình sử dụng chatgpt và gemini tăng lên tương đối đáng kể. Một câu hỏi chưa có lời giải đáp, một trend mới mình chưa biết đến, một công thức món ăn ngon, chỉ cần vài dòng thông tin cung cấp cho trí tuệ nhân tạo, chưa đầy mười giây sau, mình sẽ nhận được câu trả lời như ý muốn.

Quay lại cách đây hơn mười năm trước, khi mình vẫn còn ngồi trên ghế nhà trường, đối với từng câu hỏi một, mình sẽ tìm câu trả lời tổng hợp từ mạng internet, hoặc đơn giản hơn là lục tung một quyển sách dày 500 trang chỉ để tìm ra dòng duy nhất giải đáp thắc mắc của mình. Ngày nay, với một cú click chuột, tất cả mọi vấn đề sẽ được giải quyết.

Song ngược lại, sự tiếp cận quá mức dễ dàng ấy đặt ra một câu hỏi khác cho mình.

Lòng tham của mình có biết ơn điều này không? Có, vì nhờ trí tuệ nhân tạo, quá trình tìm hiểu của mình được rút ngắn. Mình dư dả thời gian hơn để làm nhiều việc khác. Mình cần điều đó xảy ra. Mình muốn nhiều hơn, và nhiều hơn nữa. Lòng tham của mình yêu thích điều này. Và nó sẽ không bao giờ dừng lại cho đến khi nó được thỏa mãn. Một câu hỏi nữa, lòng tham của mình có thể thỏa mãn được không?

Rất tiếc, lòng tham của loài người là vô đáy.

Khi bạn đã quen với việc được nhận, bạn sẽ bắt đầu xem đó là điều hiển nhiên. Khi bạn đã quen với sự tiện lợi, bạn sẽ thấy quá trình thật nhàm chán. Và khi bạn đã chạm tay vào đỉnh cao, bạn sẽ không bao giờ muốn nhìn xuống vực thẳm nữa.
Đó là cách trí tuệ nhân tạo khiến lòng tham của chúng ta trở nên vô tận.

Một giáo viên ra đề cho học sinh bằng cách sử dụng trí tuệ nhân tạo. Giáo viên ấy xem trí tuệ nhân tạo giống một quyển sách, chọn lọc thông tin kết hợp với kinh nghiệm bản thân và ra đề bài, đó là cách trí tuệ nhân tạo hỗ trợ giảm tải công việc. Tuy nhiên, nếu giáo viên đem tất cả thông tin của trí tuệ nhân tạo để ra đề, học sinh dùng trí tuệ nhân tạo để tạo ra đáp án, thì quá trình tư duy sẽ đi về đâu?

Nó sẽ bị lòng tham ăn mất.

Mà lòng tham là vô đáy.

Trong những bộ phim viễn tưởng, trí tuệ nhân tạo mô phỏng theo cảm xúc, suy nghĩ chân thật của con người, sau đó nổi dậy và phản loạn. Thực tế, viễn cảnh này xảy ra có lẽ chỉ xảy ra khi con người đánh mất quá trình tư duy và phụ thuộc toàn bộ vào trí tuệ nhân tạo.

Mẩu hội thoại nhỏ hằng ngày giữa chúng ta và trí tuệ nhân tạo có thể là một ví dụ.

Cậu chắc là đúng chứ?

Tôi chắc chắn kết quả này là chính xác.

Được rồi, tôi tin cậu.

Kết quả là sai lầm.

Mình ngẫm nghĩ. Bản thân chúng ta còn có lúc sai lầm, trí tuệ nhân tạo lại dựa trên tri thức của loài người, suy ra chúng vẫn có thể sai lầm, đúng không? Vì thế quản trị lòng tham của chính chúng ta chưa bao giờ là muộn màng cả. Mình cảm thấy biết ơn với sự tiện dụng mình đang có, nhưng không vì thế mà trở nên tham lam một cách mù quáng. Mình đặt ra giới hạn cho bản thân, biết 'đủ' là 'đầy', biết 'suy nghĩ' là 'hạnh phúc'. Như Mahatma Grandhi đã từng nói:

"Thế giới có đủ cho nhu cầu của mọi người, nhưng không đủ cho lòng tham của bất kỳ ai."

Hãy để trí tuệ nhân tạo hỗ trợ chúng ta như một người trợ lý thông tin như sách vở ngày xưa. Để chúng đưa ra vấn đề, để ta tự thân tìm tòi giải quyết. Để chúng ta vẫn tư duy, để cuộc sống này vẫn còn nhiều điều thú vị chưa khám phá.

Mình là Void.

Cảm ơn các bạn đã đọc bài.

Niềm vuiCó những niềm vui đã từng là cả thế giới của mình, âm thầm lấp đầy những khoảng trống trong thế giới nội tâm buồ...
28/05/2026

Niềm vui

Có những niềm vui đã từng là cả thế giới của mình, âm thầm lấp đầy những khoảng trống trong thế giới nội tâm buồn tẻ và đơn điệu.

Niềm vui dõi theo sự trưởng thành và thành công của thần tượng thân thương.

Niềm vui hoàn thành một commission của khách hàng và nhận được lời khen nức nở.

Niềm vui khi thực hiện sở thích cá nhân phi lợi nhuận, nhận về chính là mối quan hệ ngày một rộng mở hơn.

Nồng nhiệt biến thành năng lượng, hân hoan hóa thành khát khao. Mọi thứ đều thôi thúc mình dành trọn tâm trí để đổi lấy khoảnh khắc tươi đẹp nhất được đắm chìm trong thế giới mộng mơ. Niềm vui trở thành lẽ sống, trở thành lý do mỗi ngày mình thức giấc, vì hôm nay mình biết mình cần phải làm gì.

Và, bỗng dưng một ngày nọ, mọi thứ dần trở nên lặng lẽ.

Thanh âm tắt lịm.

Sự nhiệt huyết năm nào dần lụi tàn.

Thực hiện commission trở thành nhiệm vụ sinh tồn, duy trì miếng cơm manh áo cho bản thân.

Sở thích phi lợi nhuận bỗng bị trục lợi, biến thành lợi nhuận cho người khác và nhận về lời chỉ trích tấn công nặng nề.

Niềm vui đã từng là cả thế giới của mình bỗng chốc vụn vỡ. Vật đổi sao dời. Lòng người thay đổi. Kể cả bạn, kể cả mình. Tuổi đôi mươi trôi qua không bao giờ trở lại. Tuổi ba mươi đến, cất giấu tất cả ký ức sáng trong vào một góc nhỏ.

Nếu hỏi rằng, liệu mình có hối hận về những niềm vui tuổi đôi mươi ấy không?

Mình sẽ trả lời là không.

Không hối hận.

Không vì lý do gì cả. Bởi vì, nếu niềm vui cũng cần lý do, thì nó đã không thể trở thành cả thế giới của mình trong những tháng ngày thanh xuân ấy.

Tặng cậu, người đã gìn giữ thanh xuân của mình.

GRAY MIRROR - KHI KHÔNG GIAN HỌC ĐƯỜNG TRỞ THÀNH ĐẤU TRƯỜNG SINH TỬNhiều ngày nay, hẳn là mọi người đều đã nghe qua thôn...
25/05/2026

GRAY MIRROR - KHI KHÔNG GIAN HỌC ĐƯỜNG TRỞ THÀNH ĐẤU TRƯỜNG SINH TỬ

Nhiều ngày nay, hẳn là mọi người đều đã nghe qua thông tin một em học sinh lớp 8 phải tìm đến phương thức giải thoát cực đoan nhất sau khi bị các bạn cùng lớp bat nat. Công an vào cuộc, báo đài vào cuộc, mọi người lên án thầy cô ở đâu, bạn bè ở đâu, cha mẹ ở đâu v…v… Riêng mình, nếu được trực tiếp đặt câu hỏi với các em ấy, mình sẽ hỏi, là tại sao?

Vô vàn những câu trả lời hiện lên: Em chỉ đùa thôi, em không cố ý, em nghĩ là vui, mọi người đều hùa theo em, em thấy có sao đâu? Thầy cô không biết, thầy cô có biết nhưng chỉ nhắc nhở, hằng tuần tụi em đều sinh hoạt dưới cờ và nghe thầy cô giảng giải. Cha mẹ không biết, họ cũng không nói gì, họ bận đi làm cả. Họ có nói nhưng em không thích nghe. Mọi người trên mạng đều làm như vậy mà, không phải sao?

Vậy mình sẽ đặt thêm một câu hỏi nữa:

Em sử dụng phương pháp nào để giải tỏa căng thẳng, bộc lộ bản thân? Em có biết đến phương pháp nào để tự bảo vệ mình (bao gồm cả thể chất và tinh thần) là gì không? Đến đây, nếu các em ấp úng và không thể trả lời được, thì tức là phương pháp tiếp cận để giáo dục các em về bao luc hoc duong xem như thất bại.
Tuổi dậy thì thường bắt đầu trong khoảng từ 8-14 tuổi. Trong giai đoạn này, các em bắt đầu hình thành sự thay đổi về tâm sinh lý (ngoại hình, tính cách v…v…) với khao khát mãnh liệt được khẳng định 'cái tôi' của mình và được bạn bè đồng trang lứa công nhận.

Giống như khi chúng ta đưa 40 cá thể với cá tính khác nhau vào trong một môi trường chật hẹp, cá thể mạnh nhất, khỏe nhất, giỏi nhất sẽ được tôn lên làm thủ lĩnh, được mọi người tôn trọng, lắng nghe, được nắm quyền phân bổ tài nguyên (ở môi trường cấp 2, 3 là cảm giác được hòa đồng, được công nhận trong tập thể, được an toàn). Ngược lại, cá thể yếu đuối hơn sẽ bị những cá thể còn lại chèn ép, thậm chí cô lập. Phân cực càng mạnh, tâm lý bat nat, cô lập sẽ càng mạnh hơn. Khác với người trưởng thành được quyền lựa chọn môi trường phù hợp với khả năng của bản thân, các em học sinh (đặc biệt là học sinh cấp 2) lại không được sở hữu quyền lựa chọn ấy. Các em chỉ được phép học trong không gian đó, cùng với những người bạn đó, thầy cô đó, cùng một khung giờ đó không được phép sai lệch, còn kinh tế thì phải phụ thuộc vào gia đình. Nếu bạn là một học sinh cấp 2 vừa mới dậy thì, muốn tìm thấy cảm giác an toàn, muốn được khẳng định bản thân, bạn sẽ làm gì?

Học tập và rèn luyện bản thân tích cực hướng đến tương lai?

Không phải.

Là tiền và quyền lực.

Sở hữu được hai đặc quyền ấy, chẳng còn ai dám đụng đến bạn nữa. Bạn bị cha mẹ, thầy cô mắng. Không sao, bạn sẽ trút giận lên người khác. Người đó sẽ chẳng dám lên tiếng vì bạn mạnh nhất ở đây. Tiền? Bạn có tiền ở đây, bạn mua thứ gì cũng được. Đám bạn xung quanh sẽ ngưỡng mộ bạn, tôn thờ bạn. Bạn sẽ chẳng cần xin tiền từ gia đình nữa. Và một khi chế độ sinh tồn ấy được bật lên, chẳng mấy chốc không gian học đường sẽ biến thành Đấu trường sinh tử. Vấn đề từ bat nat cá nhân tiến đến bat nat tập thể sẽ chỉ còn là vấn đề thời gian, cho đến khi quyền lực khác mạnh hơn xuất hiện trấn áp xuống. Vòng xoay này quen thuộc không? Đó là cách những băng đảng toi pham hoạt động đấy.

Người trưởng thành sẽ đặt ra câu hỏi, điều đó có bình thường hay không?

Trong lý trí người trưởng thành, chắc chắn không, nhưng thực tế là có, chỉ là họ sở hữu sự uyển chuyển trong phương thức hành động. Người trưởng thành khác trẻ em ở điểm, họ nhận thức được hành vi của bản thân và cố gắng kiềm chế ở mức không gây hại quá mức đến người xung quanh. Còn trẻ em mới trưởng thành thì chưa. Trẻ em mới lớn thường có xu hướng "sao chép" hành vi những điều mà chúng quan sát từ xung quanh. Nếu các em sống trong môi trường gia đình có bạo lực, thiếu sự quan tâm, hoặc tiếp xúc nhiều với các nội dung bạo lực trên mạng xã hội, các em sẽ xem bao luc là cách giải quyết vấn đề bình thường. Kết hợp với sự thiếu hụt khả năng kiểm soát bản thân và quản lý cảm xúc, trêu đùa thông thường giữa những người bạn dễ dàng biến tướng thành hành vi khiêu khích, coi nhẹ.

Vậy để giảm thiểu bao luc hoc duong tại trường học, mình cần phải làm gì?

Kiềm chế sự phát triển quá mức của những điều trên.

Nếu cảm thấy được an toàn, được hòa nhập và tôn trọng, các em sẽ không có lý do gì để tự biến mình thành một kẻ bat nat, và một nan nhan bị bat nat. Môi trường an toàn, các em được tự do bộc lộ bản thân, thầy cô và gia đình quan tâm để ý sẽ kịp thời phát hiện ra những điểm chưa ổn định trong quá trình hình thành nhân cách của các em, từ đó đưa ra biện pháp giúp đỡ phù hợp. Môi trường ganh đua khép kín, thành tích, danh dự quan trọng hơn sự thấu cảm, sớm hay muộn thì nơi đó cũng trở thành Đấu trường sinh tử nơi quyền lực hậu thuẫn và tiền bạc lên ngôi. Khó mà dễ, dễ mà khó, chúng ta đẩy quả bóng trách nhiệm đi khắp mọi nơi, nhưng cuối cùng phần gốc, phần khó giải quyết nhất vẫn tiếp tục âm thầm phát triển đi từng ngày.

Đó là môi trường, là cộng đồng mà chúng ta đang sinh sống, là tất cả chúng ta.

Cuối cùng, gửi đến các em, những người bạn đã từng là nan nhan cua bao luc hoc duong. Dù cho môi trường xung quanh có thể đã từng khắc nghiệt với em, khiến em tổn thương hết lần này đến lần khác, nhưng đừng vì thế mà ấm ức chôn giấu đi tiếng gọi của mình. Lên tiếng với bất cứ ai, thầy cô, gia đình, hàng xóm, đường dây nóng 111, bất cứ hình thức nào mà các em cảm nhận được rằng mình vẫn được an toàn, mình vẫn nhận được sự hỗ trợ giúp đỡ của cộng đồng.

Hãy nhớ rằng em đang sống trong hòa bình, không phải một đấu trường mà có người được quyền giẫm lên em mà sống.

Gửi đến các em, những người đã từng bao luc hoc duong. Môi trường tạo điều kiện để các em trưởng thành theo hướng trở thành cá thể mạnh mẽ nhất, quyền lực nhất, đứng trên đỉnh chuỗi thức ăn. Các em nghĩ mình không sai. Đúng, về mặt sinh học, các em không sai. Nhưng về mặt 'con người', các em đang để phần bản năng là phần 'con' chiếm lĩnh thay vì để sự đồng cảm, thấu hiểu của 'người'. Không ai sống trên đỉnh mãi mãi, sẽ có ngày, có người rồi sẽ vượt mặt em. Em chọn sống một mình giữa nỗi lo lắng bủa vây hay giữa một cộng đồng an toàn ấm áp và bao dung, đó là lựa chọn của em.

Chúc các em luôn cảm thấy bình yên và an toàn.

Void.

“Dẫu rằng những lời này sẽ chẳng bao giờ đến được với anh, em vẫn hy vọng anh biết rằng hôm nay em đã nghĩ về anh... và ...
23/05/2026

“Dẫu rằng những lời này sẽ chẳng bao giờ đến được với anh, em vẫn hy vọng anh biết rằng hôm nay em đã nghĩ về anh... và cầu chúc cho anh mọi điều hạnh phúc.

Mãi yêu anh,

Người con gái anh từng yêu.”

“Though these words will never find you, I hope that you knew I was thinking of you today….. and that I was wishing you every happiness.

Love Always,

The girl you loved once.”

― Ranata Suzuki

---------
Mối tình đầu khắc cốt ghi tâm của bạn là ai?

GRAY MIRROR - SỐNG TRONG BẦY SÓIChú cừu lạc đàn và câu chuyện sống trong bầy sói.Một chú cừu nọ từ lúc sinh ra đã sở hữu...
20/05/2026

GRAY MIRROR - SỐNG TRONG BẦY SÓI

Chú cừu lạc đàn và câu chuyện sống trong bầy sói.

Một chú cừu nọ từ lúc sinh ra đã sở hữu một bộ lông đen mượt hệt như loài sói. Ngày ngày, chú đều bị những con cừu khác cùng đàn trêu chọc, bắt n.ạ.t. Mẹ mày là sói đúng không? Cha mày đâu, ngỏm rồi à? Mày là đứa con lai vô dụng, sói chẳng ra sói, người chẳng ra người. Cút đi, đồ vô dụng!

Chú cừu nhỏ buồn đến mức lăn ra ốm mấy ngày liền. Cha mẹ chú đã qua đời lúc chú vừa sinh ra, thế nên chú chẳng biết làm cách nào để chứng minh mình thật sự là cừu cả. Ngày qua ngày, các chú cừu cùng bầy lại càng trở nên quá đáng hơn. Chúng giành ăn với chú cừu đen, rượt đuổi, lùa chú cừu ra sát tận sườn núi rồi bỏ mặc chú. Chỉ vì chú không sở hữu bộ lông dày và trắng đục như của bọn họ.

Đến đây, đã là cực hạn của chú cừu đen tội nghiệp.

Đêm ấy, chú không về chuồng như mọi khi nữa. Chú lang thang khắp quả đồi trong cơn đói bĩ cực và sự chua chát vỡ thành từng mảnh tim. Chú muốn lao xuống đồi ngủm quách đi cho rồi.

"Này."

Bỗng, một tiếng gọi trầm đục vang lên. Chú cừu đen quay sang. Trời ơi, là một con sói to lớn. Chú run lên cầm cập, quên bẵng cả việc phải co giò chạy trốn. Con sói to lớn quây quanh chú, hít hà bằng chiếc mũi đỏ lựng của nó, cẩn thận đánh giá con mồi trước mặt. Trong một khoảng khắc nín thở giữa cả hai, thay vì lao đến xâu xé chú cừu, con sói đột ngột mỉm cười hỏi đối phương:

"Bộ lông đẹp đó chú em. Chú em có muốn cân nhắc gia nhập bọn anh không?"

"Sao ạ?"

Chú cừu đen sốc đến mức trợn tròn mắt nhìn con sói lớn. Con sói lớn chỉ tặc lưỡi bảo:

"Anh để ý chú em mấy ngày nay rồi, tội nghiệp, bị đồng loại ngu dốt của chú em ghẻ lạnh đến teo tóp cả người. Về với bọn anh, chỗ bọn anh có đồng cỏ rộng hơn, xanh hơn, nhiều hơn cho chú em. Bọn anh không quan tâm em thuộc giống loài gì, chỉ cần em có ích, em sẽ luôn được chào đón trong cộng đồng của bọn anh."
Chú cừu đen lại trợn mắt lần nữa. Nhưng lần này thay vì hét lên đầy khiếp hãi, chú tỏ ra tò mò hơn vì sự quan tâm của sói lớn.

"Nhưng tại sao ạ? Tại sao lại là em? Em… đâu có giống bọn anh?"

Sói lớn chỉ cười, giơ chân lên xoa đầu cừu đen.

"Từ ngày chú em bị đuổi khỏi đàn, thì chú em đã giống bọn anh rồi. Sao hả, về với bọn anh không? Anh thấy em có tiềm năng lắm đấy. Giúp bọn anh một việc, anh đảm bảo sắp tới, cuộc sống của em sẽ lên hương! Em không cần nhớ đến những kẻ đã ruồng bỏ em chỉ vì ngoại hình của em khác với giống loài bọn họ. Ở chỗ anh, chỉ cần tỏ ra hữu ích, và mạnh mẽ nhất, em sẽ được tôn trọng. Cộng đồng này là dành cho em. Em có muốn tham gia cùng bọn anh không?"

Sói lớn nói, ánh mắt lấp lánh sự háo hức. Chú cừu nhỏ quay đầu lại phía sau. Cánh đồng héo úa hiện lên cùng gương mặt của những chú cừu đồng trang lứa bắt n.ạ.t chú. Lúc ấy, trong chú đã chẳng còn lại gì nữa, kể cả niềm tin gắn kết với cộng đồng đã chứa chấp mình. Gọi là chứa chấp, vì họ chưa một lần xem chú là một con cừu bình thường. Chẳng có tình yêu, cũng chẳng còn hi vọng.

"Em đồng ý."

Chú cừu đen trả lời đầy dứt khoát. Sói lớn cười to.

Từ nay, cừu đen đã chết, chỉ còn lại Sói đen mà thôi.

Một ngày nọ, trang trại đón nhận một chú cừu mới tên Cừu Lớn. Cừu Lớn sở hữu một bộ lông trắng dày mịn màng, lại to lớn, lại oai phong. Những chú cừu trong trang trại vô cùng yêu thích Cừu Lớn. Họ để cho Cừu Lớn ăn phần cỏ ngon lành nhất, làm gì cũng đều hỏi ý kiến Cừu Lớn. Ngày ngày trôi qua, bọn họ vẫn cứ vui vẻ cùng Cừu lớn, cho đến một ngày nọ, một chú cừu trong đàn nhận ra, dường như số lượng cừu đang giảm xuống một cách trầm trọng. Cậu lẩm nhẩm. Quái lạ, rõ ràng là đàn có đến những 30 người bạn, sao giờ chỉ còn có 15? Chú cừu vội vã tìm đến Cừu Lớn để báo cáo. Cừu Lớn tỏ ra vô cùng lo lắng, lập tức an ủi động viên những chú cừu còn lại, hứa danh dự rằng mình sẽ tìm ra những chú cừu đã mất tích. Các chú cừu nghe xong lập tức tung hô Cừu Lớn rồi yên lòng ngủ tiếp.

Tối hôm ấy, Cừu Lớn xé lẻ chạy ra bìa rừng, hú một tiếng dài. Bầy sói đã chờ sẵn lập tức lao theo tiếng gọi của thủ lĩnh. Đêm hôm ấy, cả bầy cừu không một con nào sống sót. Cừu Lớn, lúc này đã trút bỏ lớp ngụy trang, trở thành Sói lớn oai hùng của bầy sói. Bên cạnh Sói lớn, Cừu đen, à không, là Sói đen mới đúng, đứng đấy, hãnh diện hơn bao giờ hết. Vì chính cậu là kẻ đã giúp Sói lớn ngụy trang, học hỏi theo bản năng đàn cừu để rồi sử dụng ngón đòn ấy quay lại trả thù đám cừu ngu dốt đã từng chối bỏ cậu.

Cậu là cừu, nhưng sống giữa hai bầy sói.

Cậu ta là sói, nhưng lại có thể dễ dàng sống giữa một bầy cừu.

Nhìn vào vẻ bề ngoài, liệu ta có thể nhìn thấu được danh tính của một con người hay không?

Có lẽ là có? Hoặc có lẽ là không.

Ai là người tốt? Ai là kẻ xấu?

Bạn có nhận ra được trước khi quá muộn hay không?

Có lẽ là có? Hoặc có lẽ… là không.

Cách để gợi lại niềm hạnh phúc, giảm stress và khởi tạo nên sự thư giãn bất ngờ trong bạn. Giá 0 đồng, chỉ tốn của bạn 1...
17/05/2026

Cách để gợi lại niềm hạnh phúc, giảm stress và khởi tạo nên sự thư giãn bất ngờ trong bạn. Giá 0 đồng, chỉ tốn của bạn 10 phút thui!!!

Một tờ giấy A4, một cây viết bi, viết lại tất cả những điều "ngầu" nhất, buồn cười nhất hoặc hạnh phúc nhất trong quá khứ của mình nhé! Mỗi ngày là một niềm vui!!

"Ngay cả lúc này, mỗi khi nghĩ về cô ấy, tôi lại hình dung về một buổi sáng Chủ nhật tĩnh lặng. Một ngày trong lành, dịu...
16/05/2026

"Ngay cả lúc này, mỗi khi nghĩ về cô ấy, tôi lại hình dung về một buổi sáng Chủ nhật tĩnh lặng. Một ngày trong lành, dịu nhẹ khi mọi thứ chỉ vừa mới bắt đầu. Chẳng có bài tập nào phải làm, chỉ đơn giản là một ngày Chủ nhật mà tôi có thể làm bất cứ điều gì mình thích. Cô ấy luôn mang lại cho tôi cảm giác thư thái, thảnh thơi như một buổi sáng Chủ nhật vậy."

“Even now, whenever I think of her, I envision a quiet Sunday morning. A gentle, clear day, just getting under way. No homework to do, just a Sunday when you could do what you wanted. She always gave me this kick-back-and-relax, Sunday-morning kind of feeling.”

― Haruki Murakami, South of the Border, West of the Sun

-------
Nghĩ về cậu, mình lại nhớ đến sự nhẹ nhàng tinh tế, thỉnh thoảng lại khá ngốc xít khi cậu ở bên cạnh mình. Những buổi tập bóng rổ dưới ánh nắng chói chang, nụ cười tỏa nắng khi nhận lấy chai nước suối, những buổi trễ học đầy ngẫu hứng chỉ để cùng nhau chờ đến khi cơn mưa đầu mùa tạnh hẳn. Mùa hè đã đến, hoa phượng rợp nở, dưới bóng sân kia, ai đang đợi mình?

Address

Ho Chi Minh City

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Silent Void posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share

Category