ACE LIFE - Mèo Lười

ACE LIFE - Mèo Lười 133/26 Ngô Đức Kế, Bình Thạnh - 0937 090 070, Thanh Thảo Đồng hành đúng hướng - Trọn đời an vui.

CHÌA KHÓA NIỀM VUIMột người biết nắm chắc chìa khóa niềm vui của mình thì người đó không đợi chờ người khác làm cho mình...
20/05/2013

CHÌA KHÓA NIỀM VUI
Một người biết nắm chắc chìa khóa niềm vui của mình thì người đó không đợi chờ người khác làm cho mình vui.

Phóng viên nổi tiếng Sydney Harries và một người bạn dừng chân mua báo ở một quầy bán báo, người bạn mua xong rất lịch sự nói lời "Cám ơn!" nhưng người chủ quầy báo thì ngược lại, mặt lạnh như tiền, một tiếng cũng không thèm mở miệng.

Hai người rời quầy báo tiếp tục đi về phía trước, Sydney Harries hỏi:

- Ông chủ đó thái độ kỳ quái quá phải không?
- Cứ mỗi buổi tối là anh ta đều như vậy cả - Người bạn đáp lại
- Như vậy, tại sao bạn lại đối xử tử tế với ông ta chứ? - Sydney Harries lại hỏi tiếp
- Tại sao tôi để ông ta quyết định hành vi của tôi chứ? - Người bạn trả lời

Một người biết nắm chắc chìa khóa niềm vui của mình, thì người đó không đợi chờ người khác làm cho mình vui mà ngược lại mình còn có khả năng đem niềm vui đến cho người khác. Trong tâm của mỗi người đều có "Chiếc chìa khóa của niềm vui", nhưng chúng ta lại không biết nắm giữ mà đem giao cho người khác cầm giữ.

- Một người phụ nữ thường than phiền trách móc: "Tôi sống rất buồn khổ, vì chồng tôi thường vắng nhà!", cô ta đã đem chìa khóa niềm vui của mình đặt vào tay chồng.

- Một người mẹ khác thì nói: "Con trai tôi không biết nghe lời, làm cho tôi thường xuyên nổi giận!", bà đã trao chìa khóa niềm vui của mình vào tay con trai.

- Một vị trung niên của một công ty thở dài nói: "Công ty không thăng chức cho tôi, làm tinh thần tôi giảm sút...!", anh ta lại đem chìa khóa niềm vui của cuộc đời mình nhét vào tay ông chủ.



- Bà cụ kia than thở: "Con dâu tôi không hiếu thuận, cuộc đời tôi sao mà khổ!".

- Một thanh niên trẻ từ tiệm sách bước ra la lên: "Thái độ phục vụ của ông chủ đó thật đáng ghét..."

Những người này đều có một quyết định giống nhau, đó là để người khác chế ngự tình cảm của mình. Lúc chúng ta cho phép người khác điều khiển và chế ngự tinh thần chúng ta, chúng ta có cảm giác như mình là người bị hại, đối với tình huống hiện tại không có phương pháp nào khác nên trách móc và căm giận, việc này trở thành sự lựa chọn duy nhất của chúng ta.

Chúng ta bắt đầu trách móc người khác đồng thời chúng ta cũng truyền tải một yêu cầu là: "Tôi khổ như vậy là do người khác và họ phải chịu trách nhiệm về nỗi khổ này!". Lúc đó chúng ta đem trách nhiệm trọng đại phó thác cho những người xung quanh và yêu cầu họ làm cho chúng ta vui.

Chúng ta dường như thừa nhận mình không có khả năng tự chủ lấy mình, mà chỉ có thể nhờ người nào đó xếp đặt và chi phối mình. Những người như vậy khiến nhiều người không muốn tiếp xúc, gần gũi, lý do đơn giản là bởi khi nhìn thấy họ ta chỉ thấy toàn sự trách móc, giận hờn.

Nhưng, một người biết nắm chắc chiếc chìa khóa niềm vui của mình thì người đó không đợi chờ người khác làm cho mình vui mà ngược lại mình còn có khả năng đem niềm vui đến cho người khác. Tinh thần người đó ổn định, biết chịu trách nhiệm về chính mình không đổ lỗi cho người khác; biết làm chủ xúc cảm và biết tạo, cũng như giữ được niềm vui cho chính mình. Như thế thì trong cuộc sống và công việc hằng ngày, người đó sẽ luôn thảnh thơi, vui vẻ và không bị áp lực từ người khác.

Chiếc chìa khóa niềm vui của bạn ở đâu rồi? Đang nằm trong tay người khác phải không? Hãy nhanh lên mà lấy lại bạn nhé!

Chúc mọi người đều giữ được chiếc chìa khóa niềm vui của mình!

♥ DÙ KẾT HÔN HAY CHƯA, BẠN NÊN ĐỌC BÀI NÀY... ♥....ღ......"Đêm hôm đó khi trở về nhà, trong lúc vợ tôi dọn bữa ăn tối, t...
23/04/2013

♥ DÙ KẾT HÔN HAY CHƯA, BẠN NÊN ĐỌC BÀI NÀY... ♥
....ღ......"Đêm hôm đó khi trở về nhà, trong lúc vợ tôi dọn bữa ăn tối, tôi nắm lấy tay cô ấy và nói rằng, tôi có việc cần phải nói với cô ấy. Cô ấy ngồi xuống, lặng lẽ ăn. Một lần nữa tôi nhìn thấy nỗi đau trong đôi mắt cô ấy
...ღ......Đột nhiên, tôi không biết phải làm thế nào để bắt đầu câu chuyện. Nhưng tôi phải nói cho cô ấy biết những gì tôi đã suy nghĩ. Tôi muốn ly hôn. Tôi nêu vấn đề ra một cách bình tĩnh. Dường như cô ấy không bị khó chịu với những lời tôi nói, thay vào đó chỉ nhẹ nhàng hỏi, tại sao?
....ღ...Tôi tránh trả lời câu hỏi của cô ấy. Điều này đã làm cô ấy giận dữ. Cô ấy ném đôi đũa đi và hét vào mặt tôi, anh không phải là một người đàn ông! Đêm đó, chúng tôi đã không nói chuyện với nhau. Cô ấy thổn thức. Tôi biết cô ấy muốn tìm hiểu những gì đã xảy ra đối với cuộc hôn nhân của chúng tôi. Nhưng tôi khó có thể cho cô ấy một câu trả lời dễ chịu gì, cô ấy đã để Jane đánh cắp mất trái tim tôi. Tôi không còn yêu cô ấy nữa. Tôi chỉ thương hại cô ấy!
....ღ....Thực sự cảm thấy tội lỗi, tôi thảo lá đơn ly hôn ghi rõ cô ấy sẽ sở hữu căn nhà, chiếc xe hơi và 30% cổ phần của công ty tôi. Cô ấy liếc nhìn nó và sau đó xé nó ra từng mảnh nhỏ. Người phụ nữ đã trải qua hơn chục năm cuộc đời mình với tôi đột nhiên đã trở thành một người xa lạ. Tôi cảm thấy tiếc cho cô ấy vì đã đánh mất thời gian thời gian, nguồn lực và sức lực, nhưng tôi không thể rút lại những lời đã nói - tôi đã quá yêu Jane. Cuối cùng cô ấy òa khóc trước mặt tôi, và đó là những gì tôi mong đợi xảy ra. Đối với tôi, tiếng khóc của cô ấy sẽ là cách để giải tỏa nỗi đau. Ý tưởng về việc ly hôn đã dằn vặt tôi suốt nhiều tuần qua giờ dường như chắc chắn và rõ ràng hơn.
...ღ....Ngày hôm sau, tôi trở về nhà rất muộn và thấy cô ấy đang cắm cúi viết tại bàn làm việc. Tôi không ăn bữa tối mà đi ngủ luôn và ngủ thiếp đi rất nhanh bởi vì tôi đã mệt mỏi sau một ngày bận rộn với Jane. Khi tỉnh giấc, cô ấy vẫn ngồi viết ở bàn. Tôi không quan tâm vì vậy tôi trở mình và ngủ tiếp.
....ღ.......Buổi sáng dậy, vợ tôi bắt đầu trình bày điều kiện ly hôn: Cô ấy không muốn bất cứ thứ gì từ tôi, nhưng cần tôi thông báo một tháng trước khi ly hôn. Cô ấy yêu cầu rằng trong một tháng đó, cả hai chúng tôi phải cố gắng để sống một cuộc sống bình thường nhất có thể. Lý do cô ấy đưa ra khá đơn giản: con trai của chúng tôi sẽ có kỳ thi của mình trong một tháng tới và cô ấy không muốn làm nó phân tâm với cuộc hôn nhân tan vỡ của chúng tôi.
.....ღ.......Tôi có thể chấp nhận được điều kiện này. Nhưng cô ấy còn yêu cầu nhiều hơn thế, cô ấy yêu cầu tôi nhớ lại cách mà tôi đã đưa cô ấy vào ra phòng cô dâu trong ngày cưới của chúng tôi. Cô yêu cầu mỗi ngày trong thời gian một tháng tới tôi phải đưa cô ấy ra khỏi phòng ngủ của chúng tôi tới cửa trước vào buổi sáng. Tôi nghĩ rằng cô ấy bị điên rồi. Chỉ để giúp cho những ngày cuối cùng của chúng tôi cùng nhau là chấp nhận được tôi đành chấp thuận yêu cầu kỳ quặc của cô ấy.
......Tôi đã nói với Jane về điều kiện ly hôn của vợ tôi. Cô ấy cười to và cho rằng đó là một yêu cầu ngu xuẩn. Bất kể vợ tội có mánh khóe gì, cô ấy có phải đối mặt với việc ly hôn, Jane nói một cách khinh bỉ.
.....ღ........Vợ tôi và tôi đã không đụng chạm gì về thể xác kể từ khi ý định ly hôn của tôi được thể hiện một cách rõ ràng. Vì vậy, khi tôi bế cô ấy vào ngày đầu tiên, cả hai chúng tôi tỏ ra khá lóng ngóng, vụng về. Con trai tôi vỗ tay và theo sau chúng tôi: Cha đang bế mẹ trên tay của mình. Lời nói đó của con trai mang lại cho tôi một cảm giác đau đớn. Từ phòng ngủ đến phòng khách, sau đó đến cửa, tôi đã bước đi trên mười mét với cô ấy trên tay. Cô ấy nhắm mắt và nói nhẹ nhàng, đừng nói với con trai của chúng ta về việc ly hôn. Tôi gật đầu và cảm thấy có chút gì đó đổ vỡ. Tôi đặt cô ấy xuống ở cửa ra vào. Cô ấy đứng đó chờ xe buýt để đi làm. Tôi lái xe một mình đến văn phòng.
....ღ......Vào ngày thứ hai, cả hai chúng tôi đã hành động dễ dàng hơn. Cô ấy dựa vào ngực tôi. Tôi có thể ngửi được mùi hương từ áo khoác của cô ấy. Tôi nhận ra rằng tôi đã không nhìn người phụ nữ này một cách cẩn thận trong một thời gian dài. Tôi nhận ra cô ấy không còn trẻ nữa. Có những nếp nhăn trên khuôn mặt của cô, mái tóc cô đã ngả màu xám! Cuộc hôn nhân của chúng tôi đã lấy đi nhiều thứ của cô ấy. Trong một phút, tôi tự hỏi tôi đã làm được những gì cho cô ấy.
.....ღ......Vào ngày thứ tư, khi tôi nâng cô ấy lên, tôi cảm thấy một cảm giác thân mật trở về. Đây là người phụ nữ đã có mười năm chung sống với tôi. Vào ngày thứ năm và thứ sáu, tôi nhận ra rằng cảm giác của sự thân mật của chúng tôi đã tiếp tục tăng lên. Tôi đã không nói với Jane về việc này. Việc bế vợ tôi đã trở nên dễ dàng hơn khi thời gian một tháng dần trôi qua. Có lẽ mỗi ngày đều luyện tập như vậy đã làm tôi trở nên khỏe hơn.
......ღ.......Một buổi sáng, cô ấy đã lựa chọn kỹ càng những đồ để mặc. Cô đã thử một vài bộ nhưng không thể tìm được một bộ nào phù hợp. Cuối cùng, cô ấy thở dài, tất cả quần áo của mình đã trở nên rộng hơn. Tôi đột nhiên nhận ra rằng cô đã quá gầy, đó là lý do tại sao tôi bế cô ấy đã dễ dàng hơn.
......ღ.....Đột nhiên điều đó như một cú đánh vào tôi ... cô ấy đã phải chôn giấu nhiều đau đớn và nỗi cay đắng trong tim. Một cách vô thức, tôi đưa tay ra và chạm vào đầu cô ấy.
.....ღ......Lúc này con trai chúng tôi chạy đến và nói, Cha à, đến giờ bế mẹ ra rồi. Đối với thằng bé, việc thấy cha mình bế mẹ mình trên tay đã trở thành một phần thiết yếu trong cuộc sống của nó. Vợ tôi ra hiệu cho con trai của chúng tôi lại gần và ôm nó thật chặt. Tôi quay mặt đi vì sợ rằng tôi có thể thay đổi quyết định của tôi ở phút cuối cùng này. Sau đó tôi bế cô ấy trong vòng tay, bước từ phòng ngủ, ngang qua phòng khách, và đi qua hành lang. Cô ấy vòng tay qua cổ tôi một cách nhẹ nhàng và tự nhiên. Tôi ôm cô ấy thật chặt, giống như vào ngày cưới của chúng tôi.
.......ღ........Điều làm tôi buồn là cô ấy còn nhẹ hơn nhiều so với tôi tưởng. Vào ngày cuối cùng, khi ôm cô ấy trong vòng tay của tôi, tôi lại khó có thể cất được bước chân. Con trai chúng tôi đã đi đến trường. Tôi ôm cô ấy thật chặt và nói rằng, anh đã không nhận thấy rằng cuộc sống của chúng ta đã thiếu đi sự thân mật. Tôi lái xe đến văn phòng... nhảy ra khỏi xe thật nhanh mà không cần khóa cả cửa xe. Tôi sợ bất cứ sự chậm trễ nào của mình sẽ khiến tôi đổi quyết định của mình... Tôi bước lên mấy bậc thang. Jane mở cửa và tôi đã nói với cô ấy. Xin lỗi Jane, anh không muốn ly dị nữa.
......ღ........Cô ấy nhìn tôi, ngạc nhiên, và sau đó sờ trán tôi. Anh có bị sốt không? Cô ấy nói. Tôi gỡ tay cô ấy ra. Xin lỗi, Jane, tôi nói, anh sẽ không ly dị. Cuộc sống hôn nhân của anh có lẽ đã tẻ nhạt vì cô ấy và anh không đánh giá cao những chi tiết của cuộc sống chung, chứ không phải vì bọn anh đã không còn yêu nhau nữa. Giờ đây anh nhận ra rằng vì rằng anh đã bế cô ấy vào trong nhà vào ngày cưới, tôi sẽ bế cô ấy như vậy cho đến khi cái chết chia lìa anh và cô ấy. Jane dường như choàng tỉnh. Cô ta cho tôi một cái tát như trời giáng rồi đóng sầm cửa lại và bật khóc. Tôi xuống cầu thang và lái xe đi. Tại tiệm hoa bên đường, tôi mua một bó hoa cho vợ tôi. Cô bán hàng hỏi tôi cần ghi những gì trên thiệp. Tôi mỉm cười và viết, anh sẽ bế em ra khỏi phòng vào mỗi sáng cho đến khi cái chết chia lìa đôi ta.
.....ღ........Tối hôm đó, tôi về đến nhà, với hoa tay tôi, và nụ cười nở trên môi, tôi chạy lên cầu thang, chỉ để thấy vợ tôi nằm trên giường - cô ấy đã ra đi. Vợ tôi đã chiến đấu với căn bệnh UNG THƯ trong nhiều tháng qua và tôi đã quá bận rộn với Jane để có thể nhận ra điều đó. Cô ấy biết rằng mình sẽ chết và cô ấy muốn ngăn tôi khỏi bất kỳ phản ứng gì tiêu cực từ con trai của chúng tôi, trong trường hợp chúng tôi sẽ ly hôn với nhau - Ít nhất, trong con mắt của con trai của chúng tôi - Tôi là một người chồng đầy tình yêu thương... ღ.........
.....ღ.....Các chi tiết nhỏ trong cuộc sống của bạn thực sự là quan trọng trong một mối quan hệ. Nó không phải là biệt thự, xe hơi, tài sản, hay tiền trong ngân hàng. Những thứ đó tạo ra một môi trường thuận lợi hơn cho hạnh phúc, nhưng bản thân chúng không thể đem lại hạnh phúc cho chúng ta.
.....ღ......Vì vậy, hãy dành thời gian để trở thành bạn thân của người bạn đời của bạn và làm cho nhau những việc nhỏ mà có xây dựng được sự thân mật. Hãy có một cuộc hôn nhân thực sự hạnh phúc!
...♥..Nếu bạn không chia sẻ bài này, chẳng có điều gì xảy ra với bạn...♥....
......♥.........Nếu bạn chia sẻ, bạn có thể sẽ cứu vãn được một cuộc hôn nhân nào đó. Nhiều người gặp thất bại trong cuộc sống là những người không nhận ra họ đã đến gần với thành công thế nào khi họ quyết định bỏ cuộc....♥........

Hãy nhớ rằng tình yêu là những thứ quý báu nhất trong tất cả các kho báu. Nếu không có nó bạn sẽ chẳng có gì, và nếu có nó bạn có tất cả mọi thứ. Tình yêu không bao giờ mất đi, ngay cả khi xương cốt của một người mình yêu đã trở thành tro bụi. Cũng giống như mùi thơm của gỗ đàn hương không bao giờ mất đi, ngay cả khi nó đã bị nghiền nát, tương tự như vậy nền tảng của tình yêu là linh hồn, nó không thể phá hủy và tồn tại mãi mãi. Vẻ đẹp có thể mất đi, nhưng tình yêu thì không bao giờ. ♥
(ST)

Đừng bao giờ bỏ quên nụ cườiCâu chuyện kể về một cô bé, hàng ngày cô bé luôn đi bộ đến trường học của mình. Một buổi sán...
30/03/2013

Đừng bao giờ bỏ quên nụ cười
Câu chuyện kể về một cô bé, hàng ngày cô bé luôn đi bộ đến trường học của mình. Một buổi sáng, bầu trời đầy những đám mây xám xịt, những cơn gió vẫn thổi dữ dội, mặc vậy cô bé vẫn tự mình đi tới trường. Khi chiều đến, gió lại càng thổi mạnh hơn, cùng với đó là những tiếng sấm sét vang động trời đất.

Mẹ cô bé lúc này rất sợ hãi, lo lắng cho sự an toàn của con gái mình khi cô vẫn một mình đi bộ từ trường để về nhà. Để lại sau lưng những tiếng gầm thét của sấm, những tia sét như những thanh kiếm lửa cắt ngang qua bầu trời, người mẹ lên xe và nhanh chóng lái xe dọc theo con đường đi học của con mình.

Rồi bà cũng thấy con, nhưng có một điều gì đó rất lạ ở cô, cứ sau mỗi tiếng sấm, cô bé dừng lại, ngửa mặt lên trời và nở một nụ cười thật tươi. Những người xung quanh đều dừng lại và nhìn cô.
Khi xe của người mẹ dừng lại bên cạnh, bà thốt lên: "Con đang làm gì vậy, con có biết ngoài này rất nguy hiểm không?". Cô bé nhìn mẹ và cười: "Con đang cười thật tươi để trông thật xinh đẹp, Chúa trời sẽ nhìn thấy và lưu giữ hình ảnh của con, có lẽ Ngài sẽ không còn tức giận nữa!".

Bạn thân mến, có thể Chúa sẽ ban phước lành cho bạn, nếu bạn biết đối mặt với thử thách và với chính những "cơn bão" đang chặn "con đường" tươi sáng phía trước. Đừng quên đi nụ cười, vì nó là một món quà Người đã tặng cho bạn để vượt qua mọi khó khăn!
(ST)

"Giữa những người lạ, ta cần một người quen. Giữa những người quen, ta cần một người yêu. Giữa những người yêu, ta cần m...
14/03/2013

"Giữa những người lạ, ta cần một người quen.

Giữa những người quen, ta cần một người yêu.

Giữa những người yêu, ta cần một người hiểu.

Giữa những người hiểu, ta cần một người tin.

Tin và được tin.

Như thế, yêu chưa phải là “kết cục có hậu” của một người. Yêu, mới chỉ là một nửa chặng đường dài mà thôi."

(Phạm Lữ Ân- Trăm năm là hữu hạn)

Có câu chuyện cảm động, một chàng trai đã mua cho mẹ một chiếc áo mới, vô tình trùng vào ngày Quốc tế Phụ nữ. Đó cũng là...
08/03/2013

Có câu chuyện cảm động, một chàng trai đã mua cho mẹ một chiếc áo mới, vô tình trùng vào ngày Quốc tế Phụ nữ. Đó cũng là lần đầu tiên mẹ của anh nhận được quà tặng vào ngày này. "Ồ, con mua tặng mẹ nhân dịp 8/3 à ?". Mẹ cười rạng rỡ, mắt rưng rưng xúc động, niềm hạnh phúc khó diễn tả thành lời. Tự đáy lòng chàng trai trào lên cảm giác hối hận: năm nào anh cũng hớn hở cầm gói quà đã chuẩn bị từ nhiều ngày trước để tới nhà bạn gái. Không biết những lúc ấy, người mẹ lụi cụi trong bếp, bà đã nghĩ gì ? Hẳn là không khỏi cảm thấy chạnh lòng...
Bạn sẽ dành cho người phụ nữ của mình sự bất ngờ nào vào ngày đặc biệt này ? Một đóa hoa. Một món quà nho nhỏ hay chính tay mình sửa soạn một bữa cơm ngon cũng đủ đem lại niềm vui cho nữ giới. Ngày 8/3 chính là ngày mà những người chồng, người con cần mang lại niềm hạnh phúc cho phụ nữ bằng chính sự quan tâm xuất phát từ tình cảm trong trái tim mình. Và phụ nữ, những người mẹ của chúng ta rất xứng đáng được tôn vinh như thế!
(ST)

03/03/2013
Hy vọng không bao giờ tắtCó bốn cây nến đang cháy được đặt trong một tòa nhà rộng lớn. Bốn ngọn nến cháy chậm đến nỗi bạ...
02/03/2013

Hy vọng không bao giờ tắt
Có bốn cây nến đang cháy được đặt trong một tòa nhà rộng lớn. Bốn ngọn nến cháy chậm đến nỗi bạn có thể cảm nhận được từng "hơi thở" của chúng...

Cây nến thứ nhất lên tiếng:

- Tên tôi là Hòa bình, ánh sáng của tôi soi sáng được mọi nơi, nhưng dường như chẳng có ai muốn tôi thắp sáng. Không ai để ý tới tôi, họ không muốn tôi có mặt.

Nói rồi ngọn nến dần tàn và tắt lịm.

Cây nến thứ hai nói:

- Tên tôi là Niềm tin, nhưng dạo này tôi không còn hữu dụng nữa. Bởi lẽ không bao lâu con người cũng chẳng còn niềm tin vào nhau nữa. Vì thế chẳng còn lý do gì để tôi chiếu sáng nữa".

Đột nhiên, một cơn gió mạnh thổi đến và ngọn nến thứ hai cũng tắt lịm.

Với giọng buồn buồn, cây nến thứ ba thì thầm:

- Tôi tên là Tình yêu, tôi chẳng còn đủ sức khỏe gì để bừng sáng nữa. Vì người ta đã gạt tôi ra bên ngoài. Mọi người chỉ biết đến chính họ, thậm chí con người còn quên cả việc dành yêu thương cho những người xung quanh.

Rồi không chờ đợi lâu, ngọn nến Tình yêu cũng vụt tắt.
Bất chợt một cậu bé đi vào phòng và nhìn thấy ba ngọn nến đã tắt. Cậu khóc và nói: "Tại sao các bạn lại không cháy nữa? Các bạn phải thắp sáng cho đến phút cuối cùng chứ?"

Ngọn nến thứ tư thấy vậy lên tiếng: "Đừng sợ cậu bé, ta là Hy vọng, ta vẫn ở đây và thắp sáng. Chúng ta có thể hồi sinh các ngọn nến còn lại".

Ánh mắt cậu ngời sáng khi nghe câu nói của Hy vọng. Cậu lại gần lấy ngọn nến thứ tư đi thắp sáng những ngọn nến đã tắt và ánh sáng dần lan tỏa khắp căn phòng.

Bạn thân mến, cuộc sống của chúng ta đang ngày một thay đổi. Nhưng cũng vì đó mà con người ngày một sống nhanh hơn và dần thờ ờ với cuộc sống xung quanh. Điều này phải chăng đã khiến ngọn nến của Hòa Bình, của Niềm Tin, của Tình Yêu tắt lịm nơi tâm hồn con người?

Xin đừng quá lo lắng vì chắc hẳn trên đời này còn biết bao người đang tiếp tục công việc của cậu bé - thắp lên niềm Hy vọng trên những ngọn lửa của Hòa bình, Niềm tin và Tình yêu. Vì thế, trên thế giới vẫn đang có biết bao sứ giả đang mang niềm Hy vọng cho nhân loại và cho thế giới hôm nay.
(ST)

YÊU & HIỂU . .- Kể cả khi chưa hiểu một người , ta vẫn có thể yêu người ấy.- Yêu hoàn toàn , dù hiểu chưa trọn vẹn- Nhưn...
13/01/2013

YÊU & HIỂU . .

- Kể cả khi chưa hiểu một người , ta vẫn có thể yêu người ấy.
- Yêu hoàn toàn , dù hiểu chưa trọn vẹn
- Nhưng yêu là một chuyện, biết cách yêu lại là một chuyện khác.
- Khi ta yêu một người, thờigian đầu là nồng nàn , sôi nổi và đắm đuối nhất , cả thế gian dường như chỉ vỏn vẹn có hai người.
- Khi ta yêu một người, thời gian đầu cũng là lúc ta tin rằng , chỉ cần có tình yêu là đủ , mọi điều khác đều không quan trọng , không là gì cả.

- Nhưng cùng với thời gian, mọi điều khác , từ những chuyện nhỏ nhặt nhất , cũng trở nên quan trọng dần lên , và tình yêu bắt đầu không còn là tất cả.
- Thì đó là lúc cần có Hiểu
- Mỗi người chúng ta , dù nằm trong những mối quan hệ gắn bó mật thiết đến thế nào , xét cho cùng vẫn là những cá thể riêng biệt.

- Mỗi người sống một cuộc đời riêng của mình , với những nỗi niềm , khổ đau , hạnh phúc riêng.

- Nếu không hiểu tính cách của nhau , sẽ khó làm cho nhau vui
- Nếu không hiểu tâm trạng của nhau , sẽ dễ làm cho nhau buồn
- Nếu không hiểu nhau , sẽ không thể làm cho nhau hạnh phúc.
- Tình yêu khi không được thể hiện đúng cách , sẽ không còn vị ngọt , mà trái lại , trở nên gò bó , ngột ngạt
- Mà khi yêu , ai cũng cần được hạnh phúc
- Ai cũng cần được vui và làm người khác vui
- Nếu yêu mà để cho nhau phải khổ , thì dù vô tình hay cố ý , đó cũng không phải là yêu
- Người yêu nhau phải là người có thể sẻ chia , xoa dịu , làm vơi bớt nỗi khổ của nhau trong cuộc đời
- Vì thế , người ta có thể yêu mà không cần hiểu
- Nhưng để duy trì một tình yêu , thì bắt buộc phải hiểu
- Khi yêu mà không hiểu, nhân danh tình yêu , người ta vẫn thường làm khổ nhau , và làm khổ chính mình
- Dù vậy , người với người hiểu nhau không dễ dàng gì
- Phải mất hàng tháng , hàng năm , thậm chí cả cuộc đời để nhận biết được người bên cạnh mình cần gì , muốn gì
- Điều quan trọng là phải cho nhau thời gian
- Và đừng quên chia sẻ , cảm thông , mở cửa trái tim đừng để cho lòng mình chật hẹp . . .

- Tóm lại , để yêu một người thì không cần cố gắng , chỉ cần có "duyên" thôi là đủ
- Nhưng để tiếp tục yêu một người thì phải cố gắng
- Và những tình yêu thực sự thì không bỏ cuộc bao giờ . . !!
(ST)

Đừng 'đếm gà trước khi trứng nở'Một người phụ nữ mang sữa ra chợ bán. Cô đội trên đầu bình sữa to và bắt đầu suy nghĩ về...
08/01/2013

Đừng 'đếm gà trước khi trứng nở'

Một người phụ nữ mang sữa ra chợ bán. Cô đội trên đầu bình sữa to và bắt đầu suy nghĩ về những việc cô sẽ làm sau khi bán hết chỗ sữa. "Với số tiền này, mình sẽ mua 100 con gà rồi thả trong sân. Khi chúng lớn lên, mình sẽ bán số gà đó lấy tiền đổi quần áo và những vật dụng khác..."

Cô vẫn tiếp tục đi và không ngừng suy nghĩ về những việc sẽ làm kế tiếp, "Sau đó mình sẽ mua hai con dê non tại mỗi bãi cỏ gần nhà. Khi chúng lớn lên, mình sẽ bán lại với giá cao hơn".

Tiếp tục suy nghĩ và tự nhủ với bản thân, "Sẽ sớm thôi, mình lại mua tiếp một con bò, rồi mình sẽ bán sữa để lấy tiền...." .
Đang mải mê với những suy nghĩ, bất chợt cô bị vấp phải một hòn đá và ngã nhào ra trước. Chiếc bình sữa bị đổ, vỡ vụn. Tất cả số sữa cô vất vả có được từ ngày hôm qua đã không còn. Không còn những mơ ước nào cả, cô ngồi sụp xuống và khóc.

"Đừng đếm gà trước khi trứng nở" là một câu thành ngữ quen thuộc của người Anh. Chân lý này thật dễ hiểu và đúng trong cuộc sống của chúng ta. Điều này cũng giống như việc chúng ta đi săn và tưởng tượng ra những món ăn ngon sẽ có sau đó mà không hề mảy may suy nghĩ tới phương pháp làm thế nào để có được nguyên liệu.

Hãy tìm kiếm những gì bạn muốn, mơ những gì bạn mong ước nhưng đừng chỉ có mơ thôi, hãy bắt tay vào thực hiện những điều để đạt được ước mơ đó. Từ trước đến nay không có thành công nào mà không phải trả giá bằng nỗ lực và ý chí.

Hãy hành động và đừng bao giờ chờ thành quả đến với mình khi bạn không hề cố gắng để có chúng. Nó cũng giống như câu tục ngữ của người Việt ta, "Đếm cua trong lỗ". Đừng chỉ ngồi đó và chờ đợi, bởi nếu bạn không đưa tay vào bắt những con cua thì bạn không bao giờ có được chúng.
(ST)

Duyên và phậnBạn có tin vào cái gọi là duyên?Tôi thì tin là có.Có duyên, vào thời gian đó, ở nơi đó, bạn và tôi mới gặp ...
29/12/2012

Duyên và phận


Bạn có tin vào cái gọi là duyên?

Tôi thì tin là có.

Có duyên, vào thời gian đó, ở nơi đó, bạn và tôi mới gặp nhau, mới quen biết. Vậy nên, tôi và bạn quen nhau là nhờ duyên.

Có duyên, bạn mới tới nơi đó, rồi dần dần gắn bó, và không nỡ rời xa. Vậy nên, bạn và nơi đó có duyên với nhau.

Có duyên, bạn đến trọ nơi này. Sao không là một nhà trọ khác, dù con đường bạn ở có rất nhiều khu trọ? Vì bạn và nhà trọ đó có duyên với nhau.

Có duyên, bạn làm việc ở cơ quan này, rồi gắn bó với nó nhiều năm, chứng kiến bao nhiêu sự việc, trải qua bao nhiêu khó khăn, vui buồn...

Có duyên, bạn mua chiếc xe này, điện thoại này, máy tính này... Sao không là nhãn hiệu khác, màu sắc khác, dù có nhiều loại đẹp hơn, bền hơn, giá cả phải chăng hơn, và cũng không hẳn là bạn chỉ thích nhãn hiệu ấy, màu sắc ấy? Chỉ vì bạn và vật dụng ấy có duyên với nhau!

Phật giáo có giải thích về chữ duyên, rằng nó là vô tình được tạo ra bởi những điều hết sức ngẫu nhiên: nếu không có thời gian đó, địa điểm đó, ý muốn đó,... thì sự việc đó đã không xảy ra. Có thể nói, duyên được tạo ra nhờ nhiều sự việc được thực hiện cùng một thời điểm. Chỉ cần thiếu một yếu tố thì duyên không thể có.


"Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ/ Vô duyên đối diện bất tương phùng" là như vậy!

Nhưng để có phận hay nợ với nhau, để gắn bó cùng nhau thì cần sự tác động bằng ý chí của con người. Bạn mua một vật dụng về, nghĩa là bạn đã có duyên với nó, nếu không yêu quý nó, không biết giữ gìn nó, thì nó sẽ bị hư hỏng, và bạn buộc phải xa nó. Khi đó bạn và nó hết duyên.

Trong mối quan hệ giữa người với người cũng thế. Cái duyên khiến chúng ta quen biết nhau, nhưng nếu một trong hai người không nhường nhịn nhau, tìm hiểu nhau, cảm thông nhau, thấu hiểu nhau, thì sẽ nảy sinh mâu thuẫn, buộc cả hai xa nhau.

Trong đời của mỗi người có rất nhiều duyên với nhiều người khác. Những cái duyên đến khi bạn quen một người mới. Nếu bạn có cảm tình với họ, bạn biết cách trân trọng, thể hiện, vun đắp tình cảm, thì bạn sẽ gắn kết với họ bền lâu hơn. Và khi đã vượt qua được giai đoạn tìm hiểu, để thật sự hiểu nhau rồi, mối quan hệ đó sẽ thật sự bền lâu, khi đó duyên đã trở thành duyên phận.

Trong tình cảm nam nữ cũng vậy, vì sao bạn có thể yêu nhiều lần, vì bạn có duyên với nhiều người, không có cặp đôi nào sinh ra dành cho nhau trọn vẹn và hoàn hảo như "nồi nào úp vung nấy" được, và nếu có cũng khó có thể có duyên để gặp nhau. Nhưng ở người này có những điểm khiến bạn thích thú, yêu mến, đồng cảm... Ở người khác cũng có những điểm khác khiến bạn như thế. Chỉ là khi bạn đã gặp được đối tượng khiến bạn bị chinh phục rồi, với sự chung thủy và lòng tự trọng của một con người, cùng những ràng buộc xã hội khác, bạn không thể để trái tim của mình hướng đến một ai đó nữa. Bạn tin là duyên đã đến với bạn. Khi đó, chỉ cần sự vun đắp tình cảm của bạn và người đó, thì phận hay nợ sẽ giúp tình cảm của hai bạn bền chặt.

"Cái gì thuộc về mình thì mãi mãi là của mình", câu này có lẽ chỉ thuộc về tâm tưởng, vì nếu là của bạn, mà bạn không tôn trọng nó, nó có quyền bỏ bạn mà đi.

Duyên và phận, mỗi thứ đóng góp 50% để tạo nên sự bền chặt trong cuộc đời, trong đó phận chính là công sức của bạn tạo nên!

Nếu có duyên với ai đó, hãy giữ thật chặt nhé!
(ST)

Address

Ho Chi Minh City

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when ACE LIFE - Mèo Lười posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to ACE LIFE - Mèo Lười:

Share