13/05/2025
HÀNH TRÌNH TRI ÂN – LAN TỎA YÊU THƯƠNG
Tại Trung tâm Nuôi dưỡng và Điều dưỡng Người có công số 2 Hà Nội (TL 73, Viên An, Ứng Hòa, Hà Nội) và Chùa Tâm Linh đối diện trung tâm.
Hôm nay, gia đình tôi có cơ hội thực hiện một chuyến đi vô cùng ý nghĩa: trao tặng những phần quà tri ân đến các cựu chiến binh, gia đình liệt sĩ, Bà mẹ Việt Nam anh hùng và con liệt sĩ – những con người đã dâng hiến tuổi trẻ, máu xương vì nền độc lập, tự do của dân tộc.
Gia đình chúng tôi tự túc gửi tặng: 1 tạ gạo + 15kg cam + 12 triệu đồng tiền mặt, không kêu gọi quyên góp hay tổ chức từ thiện.
Thông qua những hình ảnh và video trong hành trình này, tôi muốn lan toả một thông điệp: Biết ơn là sợi dây kết nối quá khứ vẻ vang với hiện tại và tương lai tươi sáng của dân tộc.
⸻
Gặp gỡ và lắng nghe
Ngày hôm nay, khi trực tiếp gặp gỡ 38 cụ đang sinh sống tại trung tâm, thăm hỏi, lắng nghe những câu chuyện đời thực từ các bác, các mẹ – những nhân chứng sống của lịch sử – tôi càng thấm thía hơn sự hy sinh to lớn và những mất mát âm thầm.
Trung tâm đã hoạt động từ năm 1994, lặng thầm chăm sóc các cụ trong suốt bao năm qua. Vì không quảng bá rộng rãi, rất ít đoàn thiện nguyện biết tới, phần vì muốn giữ không gian bình yên cho các cụ, phần vì muốn tránh những hiểu lầm không đáng có về việc từ thiện.
Một vài mẩu chuyện nhỏ nhưng lay động lòng người:
• Bệnh binh Trần Tùng Bách: Bị nhiễm chất độc da cam 71%, cụ sống tại trung tâm từ năm 1994. Cụ kể cho chúng tôi nghe những trận đánh năm xưa với một trí nhớ minh mẫn và đôi mắt nay đã mờ. Dù không vợ, không con, dù bệnh tật đeo bám, cụ vẫn giữ trong mình tinh thần thép. Gặp cụ, chúng tôi không khỏi xúc động; cụ ân cần xin ghi tên gia đình tôi vào cuốn nhật ký của mình – những nét chữ của cụ vẫn đẹp và nắn nót như năm nào.
• Một số cụ vì tuổi cao sức yếu, mất nhận thức, khi được trao tiền còn ngơ ngác hỏi: “Đây là cái gì vậy?”. Có cụ nhìn chúng tôi bằng ánh mắt hoang mang, xa vắng… Chứng kiến điều đó, không ai cầm nổi lòng mình.
• Cụ Nhung: Người phụ nữ thân thiện, luôn mỉm cười với hai bạn nhỏ nhà tôi. Cụ đã gắn bó với trung tâm hơn 20 năm. Câu chuyện cụ kể khiến chúng tôi không khỏi bùi ngùi: Chồng cụ đã anh dũng hi sinh, Anh trai cụ khi tham gia chiến đấu đã bị địch chặt chân, mổ bụng moi gan vì không chịu khai báo, rồi hy sinh dưới gốc cây nơi chiến địa. Gia đình cụ đã phải trải qua muôn vàn khó khăn để tìm lại hài cốt người thân. Khi cụ nắm chặt tay tôi, rưng rưng hỏi: “Cháu đã quay lại di ảnh chưa?”, tôi hiểu sâu sắc mong muốn của cụ – mong thế hệ trẻ khắc ghi và trân trọng những mất mát ấy.
Những cuộc gặp gỡ đầy xúc động đã nhắc nhở chúng tôi rằng:
“Không có các cụ, sẽ không có cuộc sống hoà bình hôm nay của chúng ta.”
⸻
Tấm lòng nhỏ - Nghĩa tình lớn
Gia đình tôi xin gửi tặng những phần quà nhỏ bé này với tất cả lòng thành kính, như một lời nhắc gửi tới thế hệ trẻ Việt Nam:
• Hãy không quên những hy sinh thầm lặng của cha ông.
• Hãy ghi nhớ công ơn dựng nước, giữ nước.
• Hãy tiếp bước lý tưởng cao đẹp mà Bác Hồ kính yêu đã truyền lại:
“Không có gì quý hơn độc lập, tự do.”
Xin gửi lời cảm ơn chân thành:
• Đến Đảng và Nhà nước đã chăm lo, bảo vệ những người có công.
• Đến các cán bộ, nhân viên của Trung tâm Nuôi dưỡng và Điều dưỡng Người có công số 2 Hà Nội, những người ngày đêm tận tình chăm sóc các cụ, mang đến cho các cụ một mái ấm nghĩa tình.
Do hotline của Trung tâm hiện đang trục trặc, tôi đã chủ động xin số điện thoại của Chị Dương – cán bộ trung tâm – để các cơ quan, đoàn thể hoặc cá nhân có lòng hảo tâm muốn đến thăm có thể liên hệ: 0968 631 415.
⸻
Tri ân quá khứ – Vững bước tương lai.
Mãi mãi biết ơn!
Đỗ Việt Hưng bật