04/03/2024
Đôi khi tự hỏi, hôm nay điều gì làm bạn đến giờ này vẫn chưa ngủ? Vì chiếc mũi nghẹt, vì cơn đau đầu, hay vì điều gì đó khiến bạn không thể đưa não bộ của mình vào trạng thái vô thức được mà nó chỉ khiến cho đôi mắt bạn được nghỉ ngơi. Vậy bạn trằn trọc vì điều gì? Hay chỉ là bạn quá tập trung vào điều gì đó khiến bạn vô tình lướt qua cơn buồn ngủ? Chẳng thể nào bạn biết chính xác được. Điều duy nhất bạn biết ở đây là gì? Là bạn vẫn đang thức khi gần như mọi người đã đang trong giấc ngủ ngon của mình rồi.
Bạn ngồi đó một mình giữa bóng đêm, khi mà chỉ có chút ánh sáng phát ra từ những con chữ hiện trên màn hình mà bạn đánh với cái nền màu đen. Bạn ngồi đó một mình giữa bóng đêm, với tiếng gió và động cơ của chiếc quạt nhỏ dưới chân giường. Bạn ngồi đó một mình giữa bóng đêm, với tiếng tủ lạnh dưới nhà lâu lâu lên điện để bơm gas tiếp khí lạnh. Bạn ngồi đó một mình giữa bóng đêm, với hơi thở kéo dài để lấy đủ ô xi vì một bên mũi bị nghẹt. Bạn ngồi đó một mình giữa bóng đêm, với chiếc bụng lâu lâu sôi lên vì đói. Bạn ngồi đó một mình giữa bóng đêm, với những suy nghĩ và dòng cảm xúc sâu lắng này. Bạn vẫn một mình ngồi đó với bóng đêm?
Bạn suy nghĩ vì điều gì? Bạn có suy nghĩ về những mục tiêu mình đã đặt ra cho năm mới? Bạn có suy nghĩ về những điều mà mình chưa làm được? Bạn có suy nghĩ vì những điều chưa làm được trong hai tháng vừa qua? Bạn đang suy nghĩ vì sắp được gặp bố mẹ? Bạn đang suy nghĩ vì sắp được dẫn mọi người đi chơi ở quê hương của bạn? Bạn đang suy nghĩ gì cho buổi học ngày mai? Bạn đang suy nghĩ gì cho người mình yêu thương?… Rồi làm cách nào bạn trả lời hết được những câu hỏi hiện ra trong đầu mình?. Điều đó là không thể phải không?.
Bạn đã từng nghi ngờ về năng lực của mình, chắc chắn rồi. Bạn đã bảo vệ được những khách hàng đầu tiên của mình và bạn tưởng chừng như mọi thứ dễ dàng với mình? Đừng vội lầm tưởng như vậy chứ, ông trời chỉ đang trêu chọc bạn thôi, bạn đừng vội ảo tưởng vì những gì bạn đã làm được để rồi bạn sụp đổ như thể bạn chỉ là góc nhọn của một chiếc tam giác cân đang cố cân bằng hai cạnh của mình sao cho không bị nghiêng về một phía nào đó để rồi đổ sụp. Thay vào đó bạn hãy coi mình là đường thằng nằm đối diện với chiếc góc nhọn kia, tự mình cố gắng, tự mình phấn đấu, góp nhặt từng mảnh ghép nhỏ, xây dần, xây dần cho mình một con đường vững trãi để tới được góc nhọn là đỉnh trong chiếc tam giác cân kia.
Bạn là một người luôn hướng về phía trước và mang trên mình chiếc mai rùa hay chỉ là một người đi ngang, mang trên mình một chiếc mai cua và lớn dần theo năm tháng. Bạn không thể làm một việc mà bắt buộc bạn phải mang trên mình chiếc mai rùa nhưng trên lưng bạn chỉ là một chiếc mai cua được và bạn cũng không thể mang trên mình một chiếc mai cua rồi đi làm một việc đáng ra chỉ dành cho người vác trên mình chiếc mai rùa. Đời sẽ đập cho bạn tan tác hoặc xuyên thẳng vào giữa tim bạn khi nào không hay trong khi bạn chỉ kịp phun ra hai dòng nước trắng tinh trước khi kịp dơ hai chiếc càng ra để phòng vệ. Vậy nên, hãy xác định mình là ai và mình nên tham gia vào con đường nào. Điều quan trọng, hãy tự mình trải nghiệm dựa trên mọi điều tích cực và tiêu cực mà bạn thu nhặt được, rồi chân bạn sẽ cứng, lý trí bạn sẽ vững mà thôi.