Chăm sóc sức khỏe chủ động-Longevity-Proactive Healthcare

  • Home
  • Vietnam
  • Hanoi
  • Chăm sóc sức khỏe chủ động-Longevity-Proactive Healthcare

Chăm sóc sức khỏe chủ động-Longevity-Proactive Healthcare Cho vay sinh viên 3K chuyên dành cho các khách hàng là sinh viên, lãi suất thấp nhất. Nhân viên chuyên nghiệp, lịch sự và tận tình.

17/01/2023

ĐƠN GIẢN KHÔNG CẦU KỲ

Mua đào chỉ để mua đào
Mua đào chỉ để ra vào thấy xuân
Mặc quần chỉ để mặc quần
Mặc quần chỉ để lúc cần cởi nhanh
Treo tranh chỉ để treo tranh
Treo tranh chỉ để vá lành tường thôi
Rẽ ngôi chỉ để rẽ ngôi
Rẽ ngôi chỉ để chia đôi tóc mình !
😀😀😀😀😀

14/01/2023

(Sinh viên ơi, đọc chuyện thật mà cười, mà thấy hạnh phúc cho thời nay nè)

Tết lại nhấc ờ, chuyện này mình biên, nhưng nhiều anh em đá của mình đéo ghi nguồn thành ra đéo ai biết hehe, mình biên để troll chị em wedtretho thời xa lắm, bài này mình biên 10 năm rồi, và khi biên thì mình kể về cỡ 10 năm trước đó.
.... và dĩ vãng nhà quê kiểu này cũng xa lắm rồi ...

ăn tết quê chồng
(Tặng các chị em năm nay về quê chồng ăn tết)

Tôi lấy chồng được 2 năm, tết nào cũng về quê chồng ăn Tết gần nửa tháng. Tôi làm ở công ty nước ngoài, dưới quyền tôi có 20 nhân viên toàn tốt nghiệp đại học ở nước ngoài.

Chồng tôi là người ngoại tỉnh, tôi quen anh hồi đại học, mến tài anh, chúng tôi yêu nhau rồi kết hôn, cuộc sống bộn bề nhưng thông cảm hiểu biết lẫn nhau, chúng tôi hạnh phúc.
Tôi sinh ra và lớn lên ở thành phố, chưa từng về quê lâu ngày, trừ dịp tết.
Cứ 25 hay 26 tết, chúng tôi lại về quê. Tôi tính đoảng. Chồng tôi mua đủ thứ măng miến mộc nhĩ linh tinh , anh nói của tôi mua.

Nhà chồng tôi có bố mẹ chồng, vợ chồng anh trai chồng cùng 2 đứa cháu, và cô em gái chồng.

Khi vợ chồng tôi về, mọi người tay bắt mặt mừng, vợ chồng tôi có chốn riêng vì nhà khá rộng, có 5 gian, ở 2 chái nhà có ngăn thành phòng thì dành cho ông bà và vợ chồng anh tôi, em chồng ở nhà dưới, 3 gian giữa cho vợ chồng tôi và trẻ con.
là chồng tôi nói thế.
Tôi thì không hiểu "gian" ở đây nghĩa là thế nào, chỉ là cái nhà cỡ 40m2, không hề có tường ngăn, hóa ra 5 gian là nói về độ rộng, 1 gian rộng vài mét vuông, nếu có cột thì rõ hơn, chùa trăm gian cũng không to lắm, thì nhà 5 gian các bạn tưởng tượng được.
Gọi là phòng, nhưng nó là 1 cái gường, tô hô sát gian chính, che bởi cái ri-đô, là 1 miếng vải bẩn, sát với cái ghế sa lông ở chính giữa, nếu ai đó dựa lưng vào thành ghế, sẽ động đánh "cục " một cái vào gường ngủ của tôi.
Chúng tôi cũng không dám quan hệ, vì cái gường long-mộng luôn dập kình kịch vào tường mỗi khi có dao động trên nó.

Thật lòng, tôi rất không vui khi ngủ như vậy, mà suốt cả dịp tết, các chị ạ, có 1 cái của sổ ở gường của tôi, nhưng tôi không bao giờ dám mở, vì cửa sổ trông ra nhà vệ sinh và cái chuồng lợn, con lợn đáng ghét đó kêu ịt ịt suốt đêm và luôn va lục cục khiến tôi chỉ mong giao thừa đến sớm, con lợn đó sẽ bị chọc tiết trước giao thừa.

Điều đầu tiên tôi ngạc nhiên là đánh răng, tôi không dám để bàn chải đánh răng của tôi cạnh những bàn chải của anh chị em chồng. Thậm chí tôi không dám gọi những thứ kia là bàn chải đánh răng, nó mòn vẹt, cán cầm đã từng có mầu gì đó tôi đoán là xanh hoặc tím nhưng đã bạc hết, những sợi nhựa rẻ tiền tòe ra 2 bên như những sợi râu mép, nếu đánh răng, tôi tin họ phải đánh nghiêng bàn chải, vì ở chính giữa không có gì, các sợi nhựa đã cong hết sang 2 bên.

Sau khi đánh răng xong, tôi cất bàn chải của tôi đi.

Khăn mặt cũng là 1 vấn đề, họ không dùng riêng khăn mặt, chỉ có độc 1 hoặc 2 hay 3 cái, chung cho tất cả, và khăn nào cũng trông có vẻ tốt khi nó khô, nhưng khi nhúng nước, nó trở lên nhớt như một con lươn, khiến tôi rất sợ.
Khỏi phải nói, khi dùng khăn xong, tôi cũng cất đi.

Nhờ giời, quê chồng tôi có 1 bể nước mưa, những con bọ gậy và côn trùng có chân như mái chèo luôn giãy đành đạch trong đó, mỗi khi tôi múc nước vào cái chậu nhôm, luôn phải vớt chúng ra, sau khi than thở với chồng tôi, anh ra ao (tôi kể về cái ao sau) câu lên vài con cá nhỏ nhỏ đòng đong mài mại hay con gì đó anh nói tên mà tôi quên mất, đem thả vào bể..
Thật kì lạ, chỉ sau 1 ngày đêm, mọi con bọ trong bể nước mưa đều biến mất hết, tôi chưa kịp cám ơn chồng thì hôm sau nữa, 1 con cá chết từ khi nào, mắt lồi ra, bụng ngửa lên, khiến tôi không dám dùng nước mưa hôm đó. mà ra ao thì tôi lại sợ.

Mọi sinh hoạt rửa ráy ở quê chồng tôi, đều ở cầu ao. luôn có mấy con vịt kêu cạc cạc bơi quanh đó. bọn này buổi đêm cũng hay ré lên, khiến tôi cũng mong giao thừa đến sớm, bọn này cũng chung số phận với con lợn đáng ghét.

Cầu ao, là 1 cái bậc, giống như cầu thang nhà tôi, nhưng họ xây khi chưa có nước, khi nước ngập lên, thì gọi là cầu ao, nhà chồng tôi giàu có, lên cầu ao xây bằng đá xanh.

Vào buổi sáng, khi cậu con trai nhỏ của anh chồng tôi muốn đi ngoài, mẹ nó bê nó ra cầu ao, xi nó ỉa, và rửa đít thằng bé tại cầu ao, và thật kì lạ, buổi trưa, chị bê rổ rau ra chính chỗ đó để rửa, tôi sợ, không dám ăn rau.

Cần phải nói để các bạn hiểu, ở quê chồng tôi, cầu ao là nơi làm tất cả mọi việc về rửa ráy, họ rửa tất cả ở đó, chân, bát nồi niêu, bu gà, đáy của cái lồng chim, ( toàn phân chim)...
Và bọn trẻ con, vẫn ngồi ở cầu ao ỉa xuống.

Tôi cũng thấy, rất nhiều cá con tung tăng ở cầu ao chờ ăn đồ miễn phí.

Về quê chồng, vấn đề vệ sinh thực sự là ác mộng..
Tôi từ bé đến lớn, vẫn dùng hố xí bệt, và tôi hay cầm quyển sách để đọc khi hành sự.
Về quê anh, đi đại tiện thật sự là mối kinh hoàng.

Buổi đêm, đó hầu như là bất khả thi, tôi phải cầm 1 cái đèn pin ( đó là lần sau, chứ lần đầu ko có đèn pin tôi phải dùng đèn dầu, cái bóng đèn luôn muốn rơi ra khi tôi di chuyển) đi bộ vòng ra sau nhà, gần cái cửa sổ phòng ngủ của chính tôi, qua chuồng lợn, trèo lên vài bậc chông chênh, và chui vào cái hố xí kinh hoàng đó. Nó có 1 cái lỗ đen kịt, có 2 viên gạch kê chéo để đặt chân, cái lỗ được bịt kín bởi 1 cái tròn như cái đĩa bằng bê tông, giữa có cái lỗ, và 1 que tre to dài chọc vào lỗ đó, để đi vệ sinh, tôi phải cầm vào cán tre kinh tởm đó ( tôi luôn lót giấy ) mở cái lỗ ra, và đi vào cãi lỗ đen mịt mờ đó, khi xong việc, tôi lại đậy cái lỗ lại sau khi đẩy 1 lớp tro than lên trên.

Đi tiểu cũng là 1 vấn đề, quê chồng tôi có 1 vườn chuối nhỏ, và họ để 1 cái giống cái nồi như bằng sành, để những anh liền ông vô tư đi tiểu vào đó, tôi sợ cái nồi đó, nó bốc mùi nồng nặc và luôn có rất nhiều b**g bóng khí trùm lên bề mặt cái nồi sành đó nếu vừa được ai đi tiểu vào giống hệt li cà fe capuchino.

Mẹ chồng tôi cũng đi tiểu vào đó, bà mặc 1 quần màu đen ống rộng, vén cao lên đến bẹn, và đi tiểu được hệt như 1 anh liền ông, dù thi thoảng nước tiểu chảy dọc đùi bà.

Tôi thì đi nặng hay nhẹ đều phải lò dò vào cái nhà xí kinh hoàng đó.

Và ruồi nhặng thì quá kinh khủng, dù ở đâu, trong nhà hay ngoài sân, tôi luôn nghe tiếng vỗ cánh e e e e của chúng, và chúng luôn bậu vào mặt tôi khi tôi díp mắt buổi trưa, và cố hút cái gì đó quanh mép tôi.

Đồ ăn chúng bu vào rất nhanh, nếu không ai đuổi, đĩa xôi trắng chúng bu lại hệt như xôi nấu với đậu đen.

Nhà chồng tôi rất tốt với tôi, tuy nhiên tôi cũng phải làm nhiều việc, tôi luôn phải nấu nướng 1 cái gì đó, tôi có cảm tưởng, ở quê, họ ăn không ngưng nghỉ.
Cái bếp quê chồng là nỗi kinh hoàng với tôi, nó là 1 bãi rác không hơn khi lần đầu khi tôi vào bếp. rơm , củi, cành tre và giấy vụn khắp nơi.
Nó tối mịt dù ban ngày do toàn bộ bếp là màu đen do ám muội, và đun bằng rơm và củi, công nghệ mới được áp dụng là cái lò bằng than có quạt, nhưng lò đó luôn có 1 cái nồi to tướng phía trên đun 1 cái gì đó, hết nước thì đến cám lợn, rồi lại nước.. rồi cám.
Lần đầu tập đun bếp bằng rơm, tôi làm cháy luôn cái que tre dùng để ủn rơm vào, và cũng suýt làm cháy cả cái bếp, trong bếp đầy những tre gỗ nhỏ để đun, rơm thì hết lại ra rút ở vườn..

1 điều làm tôi không vui là bố chồng tôi, mặc dù ông rất quý tôi, đó là việc ông khạc đờm.

Ông hay hút thuốc lào, đó là 1 cái ống tre có cái lỗ để cho thuốc, trong ống tre lại có nước, nước đó tôi làm đổ ra 1 lần và có mùi tởm lợm, bố chồng hay tọp má rít thành tiếng giống như tiếng ta giật bồn cầu.
thuốc lào khiến ông hay khạc đờm, ông hít 1 hơi dài, khạc 1 phát, vài nhổ vào cái ống của riêng ông, giống cái hộp bia 500ml loe miệng. tôi luôn sợ cái lọ đó, tôi luôn dùng chân đủn nó ra xa vì sợ làm đổ nó.
Nhưng lắm lúc ông lười, ông khạc ở gian giữa ( phòng khách ) và hít thêm 1 hơi, ông nhổ ra sân, đàn gà bu lại ăn thứ cám cò kì dị đó.
Nhưng tôi ghét nhất khi ông ngồi ở gường tôi ngủ , và khạc đờm nhổ qua của sổ ( cánh của sổ tôi luôn đóng kín buổi đêm nhưng ban ngày phải mở ) cục đờm bay qua gường của tôi, phi ra ngoài nếu may mắn, nhưng thông thường, cục đờm đó luôn vướng vào chấn song cửa sổ của tôi, quấn rất nhanh vài vòng mà người khạc biết cũng lờ đi. tôi phát điên khi phải lau nó lúc vắng ông, đôi khi tôi quên mất chính xác chấn song nào bị cục đờm bám, thế là phải lau toàn bộ chấn song với cảm giác cục đờm xanh ở mọi nơi, tởm. và để lâu thì nó khô đi, thành 1 thứ keo dính, tôi phải dùng 1 con dao cùn để cạo nó ra.
Mẹ chồng tôi cũng rất tốt với tôi, nhưng bà luôn bị đau gì đó, bà có tật rên.
Cứ đêm là bà đau, đau là rên, lắm lúc bà rên lúc 2 giờ sáng, bà rên kiểu như nửa khóc nửa ai-oán, cộng với tiếng côn trùng nỉ-non khắp nơi, làm tôi nổi g*i ốc vì sợ.
Nhà chồng tôi chỉ náo nhiệt từ 28, đó là ngày con lợn bị chọc tiết…
Đó là lúc, cơn ác mộng của tôi bắt đầu, suốt mấy ngày, họ chỉ toàn ăn và uống vào nói, bố chồng tôi khạc đờm gấp 3, mẹ chồng tôi rên to gấp đôi.
4h sáng, tiếng người gọi nhau râm ran, chồng tôi đã dậy từ lúc nào, và tiếng con lợn kêu lập tức đánh thức cả xóm : éc …éc..éc
Tôi trùm chăn kín đầu, bịt vào tai, mà cũng ko chịu nổi, tiếng chồng tôi và anh chồng và các họ hàng to dần xen với tiếng con lợn đang yếu dần, họ gọi nhau đun nước bê nong bê nia chia thịt, rồi tôi nghe tiếng con lợn rống lên trước khi ằng ặng khi bị đâm, thế là xong đời nó.
Tôi phải dậy, vì không thể nằm khi mọi người dậy hết, tôi giúp đun nước, con lợn đã được cạo lông trắng hếu, giờ tôi biết thêm 1 điều về chồng tôi, hóa ra anh là 1 đồ tể chuyên nghiệp. anh thậm chí biết chọc ngón tay vào chậu tiết để nếm tiết canh đo mặn nhạt. khoắng tiết 1 vòng để biết độ đông đặc lâu nhanh. Họ gọi nhau xẻ thịt rồi nhồi làm dồi, rồi giã làm giò, rồi xẻ để gói bánh chưng, tôi gần rời 2 cánh tay vì phải giã giò, là việc duy nhất tôi biết làm. Rồi suốt cả đêm hôm đó, tôi thức để trông nồi bánh chưng, thú thật ngồi ngủ gật canh nồi bánh mà tôi nhớ Hanoi quá, tôi cũng không thích ăn bánh chưng, nó giống như món xôi giã nát với cục mỡ lầy nhầy chính giữa.
Ở quê, xưng hô cũng là 1 vấn đề, tôi xưng chị với vài đứa trẻ và lần nào mẹ chồng tôi bảo : “ấy ấy phải gọi bằng cậu!”có vẻ như bất kì thàng trẻ con nhem nhuốc nào cũng có thể là cậu tôi hoặc anh tôi, đến nỗi tôi phải chào tất cả bọn ranh con bằng cậu cho chắc.

Suốt cả tết, quê chồng tôi lao vào những cuộc rượu liên miên, chồng tôi say suốt, còn tôi và các phụ nữ thì luôn nấu ăn, dọn, rửa.. rồi lại nấu ăn.

Ở quê, tôi nhận ra ai cũng có thói quen rung đùi, mỗi khi ngồi vào ghế, là chân họ rung lên bần-bật, như chứng động kinh, tôi cố quan sát xem họ rung chân phải hay trái, nhưng hỡi ôi, dù chân phải hay trái thì họ đều rung, có người còn rung cả 2 chân cùng lúc, và nếu họ dựa vào gường của tôi thì rung cả gường, giống như đang có 1 cơn động đất nhẹ.

Đến giờ, tôi cũng ko hiểu sao họ lại run rẩy chân khi ngồi ??
Ở quê, tắm cũng là 1 cực hình, suốt cả ngày nấu nướng dầu mỡ, nếu muốn tắm, tôi phải đun 1 nồi nước ( mất cả tiếng để đun nồi nước này ) rồi bê vào nhà tắm với 1 chậu nước lạnh, nhà tắm là 1 phòng hết sức hẹp không hề có mái che (quê chồng tôi, họ nghĩ nhà tắm thì ko cần mái thì phải), trộn nước nóng lạnh với nhau cho vừa, và ngồi xổm, giội từng gáo nước lên người. và phải nhanh trước khi nước nguội, tôi luôn vừa tắm, vừa suýt soa vì lạnh.

Liền ông ở quê chồng tôi hết sức thô lỗ khi ăn, họ luôn nói rất to như cãi nhau, vừa nhai, vừa nói, vừa hút thuốc, họ chỉ ngừng nói khi ngậm mồm uống hớp rượu hay rít hơi thuốc, và chỉ 1 giây là họ tranh nhau nói, và tôi sợ nhất là hút thuốc, họ thả khói đầy nhà, đến nỗi tôi cảm tưởng đang ở phòng hơi ngạt của đức quốc xã.
Và miếng thịt nào tôi ăn, cũng cảm tưởng như ăn thịt xông khói.

Và hầu như lúc nào cũng ăn, 8h sáng họ đã bắt đầu bưng lên mâm rượu thịt đầy tú ụ, và ăn đến 10h đêm luôn.

Suốt chục ngày tết quê chồng, tôi không có 1 ngày an lành, rửa dọn nấu, loanh quanh từ bếp đến cầu ao, đầu tóc xổ tung, quần áo tõa tượi…

Tôi nhớ Hanoi với phòng ngủ của tôi, bồn tắm của tôi, café sáng của tôi, bàn trang điểm của tôi…

Năm nay, tết lại sắp đến, tôi biết chồng tôi sẽ lại giục tôi về quê ăn tết.

Tôi đã qua phố Sinh Từ, mua 1 con dao chọc tiết lợn, bản rộng nhất 15 phân, cán gỗ, đầu nhọn hoắt, giá 95 ngìn đồng, đúc từ nhíp xe ô tô gát 69 của liên xô cũ.

Nếu thằng chồng mở mồm bắt tôi về quê nhà nó ăn tết, tôi sẽ đâ.m nó chết.
Mà không, tôi sẽ về quê cùng nó, đâ.m chết cả nhà nó. Từ thàng bố hay khạc đờm đến con mẹ hay rên của nó.

Tôi điên rồi các chị ơi….

Nguồn: GS Pín FB Quang Nguyen

01/03/2022

Ứng xử với người ít quyền

Trong công sở có một “tầng lớp” người mà chúng mình hay gọi vui là “ông không ra ông, thằng không ra thằng” thuộc phẩm quan hàng “bật mã ôn” kiểu như nhóm trưởng, tổ trưởng, kíp trưởng… Tất nhiên không phải là tất cả nhưng trong nhóm này rất thường xuất hiện những cá nhân tinh vi, tinh tướng.

Ở đời, người càng lớn thì lại càng điềm tĩnh còn loại chớp mắt được trao tí quyền thì ối giồi ôi u là trời với nó luôn. Đặc điểm bọn này là rất hay quát tháo đồng nghiệp trẻ, cấp dưới… đặc biệt là trước mặt người lạ thì âm lượng quát tháo sẽ x2 x3, điện thoại thì rất thích bật loa ngoài và cuồng ngôn trịch thượng. Chúng nó nghênh ngang, khệnh khạng với mọi thứ cứ như được cục bảo vệ động vật chống lưng vậy.

Khi phối hợp công việc hoặc làm chung với chúng nó thì yêu cầu huyết áp của các em phải luôn ổn định, không có bệnh nền tim mạch và chưa từng học võ thì may ra hòa khí công ty mới vững bền.

Trong cuộc đời, có những loại người chả giúp gì được cho ta nhưng khi nó hại ta thì vô cùng khốn đốn – nhóm “bật mã ôn” này chính là nhóm người như thế. Các em khi đi làm phải tập kỹ năng vô cùng khéo léo với bọn này, đặc thù của chúng nó là rất thích được báo cáo, thích được ra lệnh (mà đôi khi nó cũng không hiểu nó đang nói cái gì), cái nó cần là “vâng, dạ, ạ” vì vậy em hãy dọn cho nó đủ các món này.

Có thể có ai đó dạy em rằng phải nguyên tắc, đối đầu với loại người ấy nhưng Anh Ba khuyên em đừng làm thế, có những loại người như thau nước cống vậy, em hãy bịt mũi và cúi đầu bước qua chứ tuyệt đối đừng đấm vào mặt sóng.

Việc chuyên môn của em hãy làm cho tốt và mỗi ngày nên chuẩn bị vài câu báo cáo để “phục vụ” nó khi cần, đặc biệt là khi có khách đến chơi. Em sẽ thấy hiệu quả vô cùng. Đừng đòi hỏi sự công bằng, logic trong ứng xử của đối phương vì có những thể loại khi loài người đang tiến hóa thì dường như nó vẫn còn trốn trong hang.

Có thể các em không tin nhưng loại người này không khác gì trẻ con, khi nó quý em rồi thì em muốn gì cũng được nhưng khi nó ghét em thì công sở sẽ là địa ngục trần gian. Người trưởng thành là người biết tránh mọi rắc rối, phương án đối đầu, phản ứng là giải pháp cuối cùng khi các biện pháp ngoại giao, hòa bình bất lực.

Hãy tập trung thể hiện với lãnh đạo to nhất mà em có thể tiếp xúc, còn loại lìu tìu hãy tránh nó ra mà đi. Khi mâu thuẫn xảy ra trong công sở thì người ta sẽ họp bàn xem thằng nào sai ít hơn chứ chắc chắn không có bên nào đúng cả. Tin anh đi.

Không phải ngẫu nhiên mà Tôn Ngộ Không khi phi tới sào huyệt của yêu quái thì câu đầu tiên luôn là “Đại vương chúng mày đâu? Ra đây lão Tôn hỏi chuyện”. Đó là vì dây dưa với bọn tiểu yêu sẽ mất rất nhiều thời gian, thậm chí trễ cả đại sự cuộc đời.

Một đặc điểm nữa của nhóm “bật mã ôn” đó là nhớ dai, thù lâu và mưu sâu, kế hiểm. Vì thế tuyệt đối em không được nói xấu nó với bất kỳ ai dù thân thiết đến đâu, thậm chí không được cạnh khóe nhau trên mạng xã hội. Vì sao? Vì em ghét thì tất yếu sẽ có rất nhiều người cũng ghét nó.

Nếu họ thấy em tỏ thái độ thì đám đông sẽ xây dựng em thành ngọn cờ đầu để kích động, xúi giục em ra tay và họ sẽ ngư ông đắc lợi. Hãy tỉnh táo trong mọi tình huống, sai lầm này mà dính thì chỉ có nước nhảy việc nơi khác mới yên thân.

Đường em đi còn rất dài, hãy giữ gìn năng lượng cho những điều xứng đáng. Đừng quá lưu tâm, để bụng mà hãy tha thứ, bỏ qua.

Cứ nhìn mãi vào gương chiếu hậu thì làm sao thắng được cả cuộc đua?

Nguồn: Facebook AnhBaSaigon

Một trong những truyện ngắn hay nhất của Anton Pavlovich ChekhovMỀM YẾUMột ngày nọ, tôi mời gia sư của các con tôi, Yuli...
05/01/2022

Một trong những truyện ngắn hay nhất của Anton Pavlovich Chekhov

MỀM YẾU

Một ngày nọ, tôi mời gia sư của các con tôi, Yulia Vasilievna, đến phòng làm việc. Cần tính toán tiền công.

- Ngồi đi, Yulia Vasilievna! - Tôi nói với cô. – Ta tính tiền nào. Chắc cô cần tiền, nhưng cô lễ phép quá nên không dám hỏi… Nào… Hình như chúng ta đã thỏa thuận là ba mươi rúp một tháng…

- Bốn mươi ...

- Không, mỗi tháng ba mươi ... Tôi có ghi rồi ... Tôi luôn trả cho các cô gia sư ba mươi thôi. Chà, cô đã ở với chúng tôi hai tháng ...

- Hai tháng năm ngày ...

- Chính xác là hai tháng ... Tôi đã ghi lại như thế. Do đó, cô sẽ có sáu mươi rúp ... Trừ đi 9 ngày Chủ nhật ... Chủ nhật cô không phải kèm Kolya, mà chỉ đi chơi ... vâng, ba ngày lễ ...

Yulia Vasilievna đỏ bừng mặt mân mê nếp váy, nhưng ... không nói thành lời! ..

- Ba ngày nghỉ ... Do đó, Ba chi là mười hai rúp ... Kolya bị ốm trong bốn ngày cô không phải dạy ... Cô dạy con bé Varya thôi ... Cô bị đau răng ba ngày, và vợ tôi đã cho phép, cô không phải kèm bọn trẻ sau bữa ăn trưa...

Mười hai và bảy là mười chín. Trừ đi ... sẽ còn lại ... ừm ... bốn mươi mốt rúp ... Phải không?

Mắt trái của Yulia Vasilievna chuyển sang màu đỏ và đầy hơi ẩm. Cằm cô run lên. Cô lo lắng ho, xì mũi, nhưng - không nói thành lời! ..

- Vào đêm giao thừa, cô đã làm vỡ một tách uống trà và một cái đĩa. Trừ hai rúp... Cái tách ấy đắt hơn, kỷ niệm gia đình đấy, nhưng thôi... Chúa phù hộ cho cô! Đồ dùng nào chẳng có lúc hỏng? Sau đó, khi cô trông thằng Kolya, để nó trèo lên cây và làm rách áo khoác... Trừ 10 rúp ... Cô cũng để người hầu gái lấy trộm giày của con bé Varya. Cô phải trông nom mọi thứ chứ. Cô làm công ăn lương cơ mà. Vì vậy, trừ năm đồng rúp nữa ... Hôm 10 tháng Giêng, cô vay của tôi mười rúp ...

“Tôi không hiểu,” Yulia Vasilievna thì thầm.

- Nhưng tôi đã ghi lại thế!

- Thôi, cứ để ... được rồi.

- Từ bốn mươi mốt, trừ đi hai mươi bảy - sẽ còn mười bốn ...

Nước mắt giàn giụa cả hai mắt ... Mồ hôi lấm tấm trên chiếc mũi dài xinh xắn. Tội nghiệp cô gái!

“Tôi chỉ vay có một lần,” cô nói với giọng run rẩy. - Tôi vay của bà có ba rúp... Tôi không vay thêm...

- Thế à? Thế đấy, nhưng tôi đã ghi lại chuyện đó! Trừ đi ba trong số mười bốn rúp, còn lại mười một rúp... Tiền của cô đây, cô gái đáng yêu! Ba... ba, ba... một và một... Cầm lấy đi!

Và tôi đưa cho cô ấy mười một rúp... Cô nhận và đút vào túi bằng những ngón tay run run.

“Merci,” cô thì thầm.

Tôi đứng bật dậy và đi quanh phòng. Cơn tức giận bao trùm lấy tôi.

- Cảm ơn vì chuyện gì? Tôi hỏi.

- Vì tiền...

- Nhưng tôi đã cướp của em, chết tiệt, tôi đã cướp của em! Tôi đã cướp của em cơ mà! Merci để làm gì?

- Ở những nơi khác, em không hề được trả công...

- Đúng thế à? Chẳng có gì lạ cả! Tôi đã giễu cợt em, cho em một bài học tàn nhẫn... Tôi sẽ trả cả cho em đủ tám mươi rúp! Tiền để ở trong phong bì đây! Nhưng sao em lại có thể mềm yếu như thế được? Tại sao em không phản đối? Tại sao em lại im lặng? Chả lẽ có thể sống trong thế giới này mà không biết phải hung dữ lên? Chả lẽ cô lại mềm yếu đến mức như vậy?

Cô gia sư mỉm cười chua chát, và tôi đọc được trên gương mặt của cô ấy: "Vâng, có thể!"

Tôi xin cô ấy tha thứ cho bài học tàn nhẫn và đã đưa cho cô, trước sự kinh ngạc của cô, tất cả tám mươi rup. Cô gia sư rụt rè đi ra ngoài... Tôi nhìn theo cô ấy và nghĩ: trên đời này mạnh mẽ không hề dễ dàng!

TẠI SAO RẤT NHIỀU BẠN BÈ ĐANG THÂN THIẾT LẠI ĐỘT NGỘT TUYỆT GIAO?---CÂU CHUYỆN THỨ NHẤTA không thích ăn trứng gà, mỗi lầ...
25/12/2021

TẠI SAO RẤT NHIỀU BẠN BÈ ĐANG THÂN THIẾT LẠI ĐỘT NGỘT TUYỆT GIAO?
---
CÂU CHUYỆN THỨ NHẤT
A không thích ăn trứng gà, mỗi lần mẹ để phần cơm có trứng gà, A đều sẽ đưa nó cho B ăn.

Lúc đầu, B rất biết ơn, nhưng lâu dần B lại coi nó như một thói quen.
Mà đã quen rồi, sẽ coi chuyện A để phần trứng gà cho mình như chuyện hiển nhiên.

Vì vậy, đến một ngày nọ, A gặp được C - một cô bé mồ côi trong xóm, nên đưa trứng gà cho C ăn, B thấy vậy liền cảm thấy không vui.

Cô ấy đã quên rằng những quả trứng này vốn dĩ là của A, A có quyền muốn cho ai thì cho.

Nhưng B không nghĩ vậy, cô tìm A cãi nhau một trận. Hai người càng ngày càng cãi nhau dữ dội hơn, đến cuối cùng dẫn đến tuyệt giao...

CÂU CHUYỆN THỨ HAI
Một năm nọ, mùa hè trở nên vô cùng nóng bức, vì thế một nhóm người rủ nhau ra bờ sông chơi. Một cô gái trong nhóm người vô tình làm rớt chiếc giày xuống sông khi đang nghịch nước.

Đường trên bờ lại chỉ toàn những viên đá sỏi vừa sắc nhọn vừa bị nắng chiếu nóng hổi, bọn họ còn phải đi cả đoạn đường dài. Thế nên cô gái mới quay sang nhờ người khác giúp đỡ vớt chiếc giày vừa lỡ làm rơi xuống, nhưng chẳng có ai chịu giúp đỡ cả.

Cô gái cảm thấy những người bạn của mình là kẻ vô tình vô nghĩa, chơi với nhau tình nghĩa bao nhiêu năm, vậy mà nhờ họ giúp đỡ một việc nhỏ lại chỉ biết khoanh tay đứng nhìn.

Sau đó, một chàng trai đi ngang qua con đường này nhìn thấy cô gái kia đang giận dỗi ngồi một mình bên dòng sông liền đến hỏi thăm. Sau khi biết chuyện, anh ta đã đưa đôi giày của mình cho cô gái, đồng thời nói với cô ấy, không có ai có nghĩa vụ phải giúp đỡ bạn cả.

Có nhiều khi, bạn đã quen với việc người khác đối xử tốt với mình. Do đó cứ ngộ nhận rằng điều đó là đương nhiên, cho đến một ngày nào đó họ không còn đối xử tốt với bạn nữa, bạn lại cảm thấy tủi thân, tức giận.

Nhưng thực ra, không phải người đó bỗng nhiên trở nên xấu xa, mà là vì chúng ta có thói quen có rồi lại càng muốn được nhiều hơn. Quen với việc nhận lấy, mà quên đi việc phải cảm ơn.

CÂU CHUYỆN THỨ BA
Vào một buổi tối mát mẻ, có một chú cừu nhỏ đang chơi một mình trên sườn đồi thì đột nhiên có một con sói núp từ lùm cây lao ra muốn ăn thịt chú cừu.
Chú cừu vội nhảy lên, liều mạng dùng sừng đâm vào người nó, sau đó kêu to lên cầu cứu bạn bè.

Con bò đang ngồi trong bụi rậm liếc nhìn sang, thấy đằng kia là một con sói liền bỏ chạy. Cô bé ngựa thường chơi chung với nó cúi đầu nhìn xuống thấy đó là con sói hung hăng nên cũng liền chạy đi.

Chú lừa hàng xóm hành động có hơi chậm một chút, nó dừng lại nhìn một lúc lâu mới nhận ra bạn mình đang bị sói ngắm đến, liền cúi đầu lén chạy xuống đồi, lúc đi ngang qua lợn rừng còn kêu nó chạy theo mình. Cả hai chạy còn nhanh hơn con thỏ đã chạy trước, như hai mũi tên vụt xuống dưới sườn đồi.

Chỉ có con chó dưới núi nghe thấy tiếng kêu cứu thảm thiết của chú cừu liền vội vã chạy lên đồi, nhảy từ đám cỏ đến chỗ sói và cắn vào cổ nó một phát thật đau.

Con sói kêu lên một tiếng đau đớn, chú cừu nhân lúc này vội cùng chó tháo chạy.

Khi chú cừu về đến nhà thì những người bạn mới lục tục kéo đến.

Bò nói: "Sao em không gọi anh? Cái sừng của anh chỉ cần lủi một cái có thể đâm thủng ruột con sói chết tiệt đó rồi!"

Ngựa bảo: "Đáng lẽ cậu nên gọi tớ mới đúng. Móng ngựa của tớ có thể đá mẻ đầu con sói đó."

Heo hùa theo: "Đúng đó, mày cũng không gọi tao? Tao chỉ cần kêu lên con sói kia đã sợ hãi mà rơi xuống đồi luôn rồi."
Con thỏ chạy đầu tiên cũng quay sang quở trách: "Ngốc thật, tui chạy nhanh như vậy, ông mà nhờ tui, tui đã chạy xuống báo làng xóm lên giúp rồi."
Trong cái nhóm đang bàn cãi hỗn loạn này, chỉ có duy nhất chó không có mặt.
---------
Tình bạn chân chính, không cần những lời hoa mỹ đến bào chữa hay cứu vãn, mà chỉ cần lúc quan trọng họ có thể giơ một tay ra giúp đỡ. Những người suốt ngày vây quanh bạn, cùng bạn đi ăn đi uống, nhậu nhẹt, vui chơi, xem phim, ca hát... chưa chắc là bạn chân chính.
Muốn tìm được những người bạn chí cốt và thật lòng thực sự chẳng hề dễ dàng gì!

Cùng nhau làm bạn 1 năm, thật không dễ.
Kiên trì làm bạn 2 năm, thật đáng quý trọng.
Có thể chia sẻ vui buồn suốt 3 năm, thật là điều kì diệu.
Cùng nhau vượt qua 5 năm hoạn nạn, mới là tri kỉ.
10 năm nghèo khó không rời không bỏ, là người bạn được định sẵn trong sinh mệnh.

Nếu đã không bỏ không rời suốt tận 20 năm, đây chính là người thân không cùng dòng máu của bạn.

Trong thời đại hay thay đổi như ngày nay, hãy chú ý nhiều một chút đến bạn bè xung quanh, tìm hiểu nhiều hơn về họ, bớt tính toán đi, học cách biết ơn, đồng thời cố gắng giữ chặt những người bạn chân chính, đừng vì những mâu thuẫn nhỏ mà làm mất đi họ.

Theo: Thiên Tuyết / Theo Báo Dân Sinh

17/12/2021

Một câu chiện thiệt xúc động về tình làng nghĩa xóm 😭
Giữa ban ngày, bất thình lình 1 tụi cướp xông vào 1 nhà nọ 😱 Thấy 2 người đang tình củm chúng bèn trói gô lại 😬 Ông ck năn nỉ van xin: - Tôi xin các anh ! Làm ơn thả cô ấy ra, các anh muốn làm j tôi thì làm, tiền bạc muốn lấy j thì lấy !
Bọn cướp mủi lòng : Ông yêu vk đến thế sao !
Ông ck trả nhời: Dạ...đó là cô hàng xóm! Vk tôi sắp về ạ !
Thiệt xúc động quá 🥺

15/12/2021

Chạy bộ khi trời rét đậm

Nếu lựa chọn một môn thể thao dễ tập, ít chấn thương, linh động về địa điểm và phù hợp với nhiều lứa tuổi thì có lẽ không môn nào qua môn chạy bộ.

Tuy nhiên, chúng mình hay đùa “Què chân bóng đá, hóp má điền kinh, chết bất thình lình thể dục buổi sáng” không hẳn là không có lý do. Nhất là khi chạy bộ trong thời tiết rét đậm của mùa đông phương Bắc.

Anh chị hiểu nôm na như này, khi nhiệt độ môi trường giảm, máu lúc này ưu tiên nhiệm vụ chính trị là tập trung cung cấp cho các cơ quan nội tạng, nhịp tim auto thay đổi, các cơ bắp căng cứng để giữ ấm cơ thể, đó là lý do trời lạnh thì cơ của chúng mình cứng hơn lúc thường.

Nếu cơ thể người là một quốc gia thì nội tạng là tử cấm thành cần phải bảo vệ, Não luôn chỉ đạo cơ thể tập trung các nguồn lực cao nhất bảo vệ nội tạng, trong đó có máu. Khi lạnh teo bugi thì máu được tập trung vào các cơ quan trung tâm để lưu giữ nhiệt độ tối đa cho cơ thể. Giờ đây chúng mình hiểu khi gặp lạnh thì bàn tay, bàn chân, thậm chí cả khuôn mặt, đều bị tê cóng. Dùng bàn tay ấy thò vào áo ngực bạn gái hoặc thọc vào họa mi bạn trai sẽ ấm ngay lập tức vì những vùng đó máu tụ về nhiều. Hiểu chưa nạ?

“Anh ơi đông lại về, từ trăm năm lạnh giá”, vậy “lạnh” là gì? Đơn giản là nếu em mất nhiều nhiệt hơn so với những gì em tạo ra, em sẽ bị lạnh. Khi đó, làn da phản ứng bằng cách sởn g*i ốc. Đây là hiện tượng giúp cơ thể tạo ra lớp không khí, gia tăng khả năng giữ nhiệt giữa da và lông. Nếu tiếp tục lạnh thì cơ thể bắt đầu run, vì sao run? Vì run giúp các nhóm cơ chuyển động mạnh để sản sinh ra nhiệt nhưng cơ bản là không ăn thua.

Đồng chí Tim giờ này ra sao? Nhịp tim sẽ giảm để đáp ứng với cái lạnh, bơm ít máu đến da và tứ chi. Khi em bắt đầu vận động, nhịp tim tăng lên do bộ phận này phải làm việc chăm chỉ hơn để giữ ấm và đưa máu lưu thông vào các cơ. Đó là lý do mấy ông thầy thể dục hay hét lên “Chúng mày khởi động cho “nóng” cơ thể đi”.

Tiếp theo là khí quản, hít thở không khí lạnh, khô sẽ khiến đường hô hấp và phổi gặp vấn đề, có thể làm bạn cảm thấy khó thở, thậm chí gây hen suyễn ở những người nhạy cảm với thời tiết.

Đọc Đôrêmon, chúng mình thấy tác giả luôn vẽ khi trời lạnh thì các nhân vật sẽ auto hắt xì, sổ mũi, vì sao? Vì khoang mũi có nhiệm vụ duy trì độ ẩm và làm ấm không khí chúng mình hít vào phổi. Khi ta hít thở khó khăn trong thời tiết lạnh, mũi bắt đầu gặp vấn đề, tăng sản xuất chất lỏng, gây ra hiện tượng chảy nước mũi. Đơn giản vậy thôi, nói để hiểu nước mũi không hề xấu xa.

Với tất cả những vấn đề kể trên, Anh Ba khuyên anh chị nếu không phải là vận động viên chuyên nghiệp thì đừng ngay lập tức áp dụng các bài tập chạy bộ trong thời tiết khắc nghiệt. Hãy nhẹ nhàng, từ tốn trong tất cả tình huống ở cuộc đời này, nhất là khi nó chỉ là bài tập.

Nếu hẹn bạn bè ở Bờ Hồ lúc 4h sáng để chạy thì chúng mình nên dậy trước đó 30 phút, ngồi trên giường vận động nhẹ, xoa bóp, chà xát cho cơ thể ấm dần, sau đó vận động nhẹ nhàng, mở hé cửa để cơ thể làm quen với gió đông.

Khởi động ÍT NHẤT 20 phút cho não hiểu rằng cơ thể chuẩn bị bước vào giai đoạn vận động. Điều tối quan trọng là phải GIỮ THẬT ấm, kể cả bàn tay cũng cần phải mang găng tay cho kỹ. Việc mặc xà lỏn, ở trần chạy giữa cái rét 10 độ C không chứng minh anh manly hay lẫm liệt gì cả, nó chỉ chứng minh anh là một thằng điên thích đú mà thôi.

Trời lạnh thường sẽ có mưa phùn hoặc sương đậm, chúng mình lưu ý chạy những bước thật ngắn thôi, đừng xoạc dài trượt chân là sml, rách háng nghe chưa?

Chạy chậm rãi, không tăng tốc đột ngột vì cơ lúc này như miếng thịt chưa rã đông kỹ vậy, cố quá là chấn thương liền. Nếu thấy quá mệt thì về nhà ngủ tiếp, đừng bắt chước những người đã tập lâu năm. Họ là vận động viên chuyên nghiệp, mình là dân ngủ nướng chuyên nghiệp, mỗi người mỗi sở trường đừng nên tranh giành với người ta.

Phải biết lắng nghe và tôn trọng tín hiệu của cơ thể mình, mình hôm nay chạy xa hơn mình hôm qua là tốt rồi, không cần phải hơn ông A, chị B nào hết.

Nói dông dài nhưng tóm lại vẫn là từ tốn, từ tốn mà tập luyện. Sức mạnh của con người không phải đi mây về gió vì đó là quyền năng của chim, sức mạnh của con người cũng không phải lặn sâu dưới lòng đại dương vì đó là quyền năng của cá. Sức mạnh con người nằm ở chỗ biết giới hạn của mình, biết định vị được mình trong từng điều kiện tự nhiên và xã hội thì khi ấy sẽ bình an.

Khi quá mệt mỏi trong từng bước đi, hãy nhớ rằng đây cũng chỉ là một bài tập mà thôi, khó quá thì bỏ qua, đó mới là quân tử. Còn rất nhiều lựa chọn ở phía trước và còn rất nhiều tốt đẹp ở phía trước em ơi.

Những ngày cuối năm đang dần chậm trôi qua, kính chúc quý bạn và gia đình luôn an lành trên con đường thiên lý.

* Các bài viết trên trang Facebook này chỉ có tính chất tham khảo, không thay thế cho việc chẩn đoán hoặc điều trị y khoa.

Nguồn Fb Anh Ba Sài Gòn

Thăm bệnh thời COVIDNguồn: group Khóc thuê
14/12/2021

Thăm bệnh thời COVID

Nguồn: group Khóc thuê

13/12/2021

CÁI MÁY TUYỆT VƠI!

Sau buổi thám hiểm sao Hỏa. Đoàn chuẩn bị trở về thì phát hiện thiếu mất 1 thành viên. Tìm mãi không thấy.
Sau 1 hồi lâu mới thấy anh ta trở về từ sau tảng đá, đuổi theo là 1 cô gái sao Hỏa rất xinh đẹp. Trưởng đoàn bực bội hỏi:
- Anh đi đâu?
- Báo cáo anh là tôi đã ở lại để nghiên cứu với cô gái này một lúc. Cô ấy đã hướng dẫn và cho tôi xem cách sản xuất trẻ em trên sao Hỏa. Họ có 1 cái máy, ấn 1 nút thì ra bé gái, ấn 2 nút thì ra bé trai, rất hiện đại. Xong cô ấy lại hỏi tôi cách sản xuất các em bé của người trái đất. Và tôi cũng hướng dẫn cách thức cho cô ấy.
- Rồi sao?
- Anh thấy đấy, giờ thì cô ấy cứ chạy theo tôi mà hét toáng lên:
,,Anh gì ơi, bán cho tôi cái máy....."
?!!!
( Sưu tầm )

Address

Nhà 16 Ngõ 196 Cầu Giấy
Hanoi

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Chăm sóc sức khỏe chủ động-Longevity-Proactive Healthcare posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share