08/05/2025
Việt Nam bao giờ hoá rồng?p2
Chưa nói tới các yếu tố khác. Trước tiên 1 Đất nước, 1 dân tộc thì yếu tố quan trọng nhất là con người.
Khi nhóm Pink Cuốc xẻng đi qua biểu diễn. Cả nước rầm rộ, tranh cãi chuyện phe vé này nọ nhưng có 1 điều ít người để ý. Cô nàng nổi bật nhất của nhóm Lisa là gốc Thái, được cty của Hàn qua tìm kiếm rồi đem về nc đào tạo. Thế rồi, Hàn đã thu lãi quá lớn so với chi phí đào tạo cô ấy bn năm qua.
Nhìn lại VN, chương trình con nhà người ta Đường lên đỉnh Oympia, cũng đã bê bn nhân tài Việt ra đi ko quay về và đương nhiên, hàng năm có vài trăm chương trình tài trợ học bổng như thế. Mục đích là lấy đi chất xám của người Việt. Thi thoảng, chúng ta sẽ có vài bài báo, 1 phát minh hay 1 cty của triệu phú gốc Việt …..nhưng được hưởng lợi là đất nước sở tại.
Và đương nhiên ko chỉ nhân tài, mà sức lao động trẻ cũng đang bị lấy đi.
Trên TG, người ta chia ra nhiều loại: Châu Âu hay G7 thì giàu trước khi già, Hàn hay 1 số nc thì tiệm cận giàu khi già, Tàu thì chưa giàu đã già. Còn VN thì già mà vẫn nghèo.
Già ở đây là dân số. Chúng ta chưa phát triển nhưng đã đi theo các nc khác khi rơi vào bẫy thu nhập, kết hôn muộn và tỉ lệ sinh thấp.
Hiện các nước phát triển họ cũng bị rơi vào tình trạng tương tự, nhưng họ khắc phục bằng cách mời chào lao động kỹ năng cao từ các nc khác như Mẽo, Úc, News, Canada … Còn 1 số nc như Hàn, Nhật ngoài tuyển dụng kỹ sư thì họ tuyển cả lao động chân tay rồi cho ở lại để duy trì dân số. Và mặc dù họ biết lao động VN hay phạm pháp trộm cắp nhưng họ vẫn bỏ qua. Vì người Việt thuộc diện tư duy tốt, cần cù, chịu khó. Ngoài ra, Hàn hay Đài còn qua VN tìm kiếm các cô gái đẹp về làm vk.
Càng ngày số người giàu VN tìm kiếm quốc tịch khác càng nhiều. Đặc biệt là Mỹ. Ngày xưa là chủ tịch giám đốc các cty lớn, hiện tại đến trưởng phòng hay trợ lý cũng mò dần đi.
Đương nhiên, số người quay về cũng có. Nhưng là ai, những người như a L14, a Đờm khi bên đó khó làm ăn thì quay về đây kiếm chác. Hay 1 số đại gia đang lùm xùm trên báo như DA, họ quay về lấy vk trẻ, về đây đầu tư nhưng chủ yếu là mở nhà hàng, spa, gom đất, đẩy giá lên lấy lợi nhuận. Và về VN nhưng chẳng bao giờ bỏ quốc tịch nc bên kia.
Kể cả nhóm Đ Âu, a V, chị T…họ quay về từ thập niên 2000, mặc dù Đ Âu là cái nôi kỹ thuật cực giỏi. Nhưng nhóm Đ Âu về cũng chỉ nhăm nhăm vào mấy mảng bds, tài chính, dịch vụ, tiêu dùng ..những thứ cho lợi nhuận nhanh và dễ vặt lông người dân Việt nhất. Chứ ko ai đi đầu tư vào kỹ thuật, công nghệ, những thứ đó mới là cái nôi của 1 dân tộc hóa Rồng.
Các tập đoàn gồng gánh kỹ thuật trong nước thì cũng chỉ tỷ phú nội như a Long, FPT, Viettel, số người như a Đạt Bike thì cực ít, lại khó phát triển do ko đủ quan hệ….
Với Tq, từ cái cúi đầu của cụ Đặng, họ cũng mất tới tận 40 năm, ẩn mình chờ thời. Chuyển giao công nghệ, nhưng những thứ cốt lõi như luyện kim, chip công nghệ cao họ vẫn chưa thực sự mạnh. Đó là lí do họ quyết lấy Đài bằng được, cũng như Nga lấy Crime là cửa khẩu thông thương ra biển Đen.
VN thập niên 2k vẫn còn khó khăn, mới trở mình 10 năm gần đây, nhờ vào chút tiền kiều hối, FDI và đương nhiên số tiền lớn nhất là vốn từ Tq bơm qua thông qua các cty như VTP và hàng trăm cty con như thế, kể các cty nằm vùng ở các KCN…nhằm đưa VN rơi vào bẫy thu nhập.
Có 1 điều ít người để ý và ko báo chí nào nhắc tới: VN bao nhiêu năm qua tươi cười vui vẻ ổn định đó chính là nhờ vào tài nguyên. Ko đến nỗi rừng vàng biển bạc, nhưng thực ra thập niên qua chúng ta ổn là nhờ chưa phải bỏ tiền đi mua tài nguyên như nc khác.
Để ý là VN có 2 tỉnh phát triển đứng đầu 2 miền vào 2 giai đoạn là Vũng Tàu ( ngày xưa ) và Quảng Ninh bây h, thì chủ yếu là nhờ vào nguồn lực sẵn có. VT thì hút dầu, QN thì xúc than. Thêm nữa là danh lam thắng cảnh có sẵn, chứ ko hề phát triển dc điều j. VT sau khi các tập đoàn dầu khí rời đi thì giờ chẳng còn gì, chỉ còn ăn mày quá khứ.
Nhưng điều đáng báo động là tài nguyên chúng ta đã bắt đầu cạn kiệt dần: Dầu, than cạn..giờ tới cát cũng hết. 2018 thì sau chính sách của cụ P là khai thác tài nguyên từ đất thì đánh bds lên giá trên trời, sém làm td vỡ nợ. Và thay đổi luôn tư duy người Việt: ko làm ăn gì cả, chỉ rình rình sóng đất để đổi đời cho nhanh.
10 năm xây nhà bỏ hoang, giờ cát để làm đường thì ko có.
Giá điện đã rục rịch tăng vì phải nhập khẩu than, giá xăng cũng sẽ tăng dần. Tương lai chúng ta phải nhập khẩu rất nhiều thứ nữa. Và ngoại hối như vậy liệu có đủ ko?
Hãy nhìn như Mỹ, tài nguyên phong phú nhưng gần như ko khai thác mà chỉ kích động các nước đánh nhau để bán vũ khí, duy trì sự thống trị của petrodollar rồi nhăm nhăm in tiền vô tội vạ để đi mua tài nguyên của nước khác. Tài nguyên họ để dành cho các thế hệ sau.
Khát vọng dân tộc:
Lịch sử VN, bắt đầu từ thời Khúc Thừa Dụ, chúng ta đã chấp nhận đi sứ Tàu, duy trì cả nghìn năm, nhưng lúc nào cũng bị bắt nạt. Và dân tộc chúng ta cũng hay bị chia rẽ, tâm lý dễ dao động, nên những lần Tàu dễ dàng đem quân qua xâm lược nhưng dưới khẩu hiệu: Phù Trần diệt Hồ, phù Lê diệt Nguyễn- ( Ngọc Hồi ).
Những vị leader ngày xưa thì mỗi lần thất thế lại đi cầu cứu ngoại bang về xâm lược chính nước nhà. Và lịch sử hàng trăm năm đều bị nội chiến, ko thể yên ổn phát triển được.
Kể cả bây giờ, chúng ta vẫn hay nghe câu là: VN là 1 nước bé, lại đứng giữa 2 nước lớn. Nhưng vì sao tư duy chúng ta là nước bé vẫn được duy trì cả nghìn năm, trong khi dân số VN đứng thứ 15 TG, và cũng nằm trong những nước là IQ cao chứ ko phải thấp.Dù ngoại giao có linh hoạt đến đâu thì đầu tiên muốn phát triển là phải nỗ lực tự đi lên. Các quốc gia như Liên Xô ngày xưa, Israel, Sing, Hàn đều từng có giai đoạn đi lên từ bùn lầy.
Hay như Hi**er muốn biến Đức Quốc Xã thành cỗ máy quân sự thì đã nhồi vào đầu dân Đức là dân tộc vĩ đại. Nhật cũng thế, dù có chết cũng phải giữ thể diện cho dân tộc.
Còn VN luôn là tư duy: Thôi chúng ta là nước bé, nhưng lại ko chịu lớn.
Đó chính là khát vọng dân tộc mà chúng ta chưa có.
Vậy kỹ thuật, công nghệ ko, sức trẻ chất xám rời đi, tài nguyên cạn dần, các tập đoàn lớn ko có. Và khát vọng dân tộc cũng ko, trong nước từ bất cứ lĩnh vực nào, cũng rình up bô nhau.
Đương nhiên là cũng có nhiều thứ tốt, nhưng để muốn hóa thành con gì đó, có lẽ cần nhiều hơn nữa.
Chỉ đến khi chúng ta có phong trào: Make Viet Nam a big change.
Thay đổi từ tư duy, từ khát vọng. Từ chính cơ chế, nỗ lực quyết tâm của cả Đất nước.