06/10/2020
Làm Thế Nào Để Sống “Hưởng Thụ” Sớm Hơn Cả Thập Kỷ So Với Dự Định, Bất Kể Bạn Còn Trẻ Hoặc Ngay Cả Khi Chưa Có Nhiều Tiền?
Bí mật khiến chỉ có số ít người có được thứ mà đáng lẽ ra 10 năm sau họ mới dám nghĩ tới!
Khi còn là sinh viên, tôi ước ra trường có được công việc văn phòng ổn định. Ra trường tôi xin được công việc văn phòng ổn định thật…
Sau khoảng 1 năm, tôi có mong muốn khác… Tôi chán ghét thứ công việc “ổn định” hơn bất cứ điều gì.
Sáng đi, tối về… Lương đủ sống, không chết… Không nghèo, nhưng cũng đếch có cửa giàu…
Tôi cảm thấy công việc ổn định tôi từng mơ ấy thực tế nó nhạt nhẽo… Nhạt nhẽo kinh khủng…
Điều đáng nói là thời gian dành cho công việc của bất cứ kẻ trưởng thành nào cũng chiếm hầu hết thời gian sống trên đời của họ…
Tôi cũng không ngoại lệ… Ngoảnh lại đã 30 năm cuộc đời…
Nếu may mắn thì tôi còn chừng “nửa đời” nữa… Nếu cực kỳ may mắn, tôi sẽ còn khoảng 2/3 cuộc đời…
Còn nếu không may?
Bạn biết rồi đấy…
Có thể ngay mai? Ngày kia? Một Tháng nữa? Một năm nữa?...
Hoặc chỉ 1 phút nữa…
Đùng phát, bạn hoặc tôi, hoặc bất cứ ai trên đời này… Nghẻo bất cứ lúc nào vì một trong cả tỷ lý do “từ trên trời rơi xuống”
Đang ngồi xem tivi trong phòng khách còn chết vì ô tô đâm được cơ mà…
Không phét nhỉ.
“Cái thằng thối mồm”!... Có thể vài bạn lại chửi tôi trù ẻo và bi quan.
KHÔNG!
Khẳng định luôn: Tôi là thằng lạc quan cực kỳ, thậm chí là không ngoa nếu nói là hiếm có.
Chí ít là gần như trong tất cả mối quan hệ của mình, tôi chưa thấy có thằng nào lạc quan hơn tôi…
Phét làm chó!
Vậy sao lại đi nói chuyện chết chóc?
VÌ:
Trên đời này chỉ có 2 loại cảm xúc khiến con người ta BUỘC PHẢI SUY NGẪM thực sự:
Một là “nỗi đau”
Hai là “khao khát”.
Tôi luôn cố gắng nhét đồng thời cả hai thứ đó vào mỗi bài viết của mình để khiến ai đó chót đọc thì phải ngẫm. Mà đã ngẫm thì phải tự rút ra được gì đó cho chính mình.
Không nhiều thì ít…
100 ông đọc, có 1 ông lượm được ý tưởng gì đó hay hay để dùng là tôi sướng rồi.
Nghiệp tốt đấy chứ đâu. :D
Vậy bạn định sống thế nào đây?
Có thể bạn lớn tuổi hơn tôi. Cũng có thể bạn còn ít tuổi…
Đếch phải vấn đề gì lớn!
Vấn đề lớn và cần phải NGẪM thực sự là: Chúng ta đều “đang chết”…
Đúng nghĩa đen đấy các ông bà ạ…
Có thể bạn còn vài chục năm để sống?
Cũng có thể chỉ là vài năm…
Hoặc vài ngày…
Có chúa mới biết?
Nếu là kẻ thực sự nghiêm túc với cuộc sống, chắc hẳn bạn phải giật mình một chút. (Nên thế)…
Bạn đã từng sống một cuộc sống thế nào? Ngần ấy năm trôi qua nếu được làm lại thì liệu bạn có chọn cách sống nào đó khác?
"Mơ à mày? méo ai cho ông sống lại. Xàm xí...."
ờ đúng!
Vậy ở thì hiện tại… Ngay lúc này! Bạn đang sống thế nào?
Và tương lại gần (nếu có)… Bạn định sống kiểu như thế nào?
Đã khi nào bạn thực sự NGẪM về cuộc sống của chính mình. Có bao giờ bạn chợt nghĩ đáng lẽ ra cuộc sống của mình có thể tốt hơn? Đôi khi là tốt hơn rất nhiều?
Tôi đọc nhiều sách và dành thời gian ngẫm rất rất nhiều về việc nên sống thế nào cho phải với chính bản thân mình.
Nghe có vẻ hàn lâm… Nhiều ông bà còn cho rằng xáo rỗng…
Nhưng xin lỗi nhé!
Nếu bạn nghĩ vậy thì bạn ngu kinh khủng. Và dẹp mẹ luôn! Tôi sẵn sàng đá đít bạn khỏi mối quan hệ của tôi dù chỉ là xã giao.
Chả có đúng sai mẹ gì ở đây cả!
Ngẫm về việc nên sống như thế nào cho đáng mà không quan trọng à?
Ngẫm để làm sao có được cuộc sống đúng nghĩa thực sự với chính mình mà không cần thiết sao?
Ý tôi là Mục Đích Sống ấy?
Chắc các bạn nghe lọt tai nhiều rồi nhỉ?
Nhưng chả mấy ai quan tâm đúng không?
Nhiều người còn bĩu môi rè bỉu những người bàn về Mục Đích Sống ấy chứ…
Khéo có đến 99,99% bọn mình đều giật mình khi được hỏi “Mục Đích Sống của mày là gì?”.
Đúng chứ?
Tôi thấy hầu hết mọi người chả quan tâm mẹ gì đến mục đích sống, dù tất cả chúng ta đều đang “sống”. Hài hước kinh khủng!
Nó kiểu như thế này: Bất chợt bạn đang trên đường, một người lạ bước đến trước mặt bạn và hỏi: “Ê! Mày sống để làm gì vậy?”
Chắc thằng đó bị đấm vỡ alo nhỉ? Dù nó hỏi rất nghiêm túc và câu hỏi hay vãi chưởng!
Phát hiện lớn
Làm việc cho bọn Nhật 4 năm tôi mới phát hiện ra tầm quan trọng thực sự của việc tìm cho được mục đích.
Đọc vài trăm đầu sách của những thằng đầu to nhất thế giới tôi mới hiểu Mục Đích Sống nó mang tính quyết định đến chất lượng sống mạnh mẽ đến thế nào.
Không giải quyết được triệt để khâu này thì cuộc sống cứ mãi nhàng nhàng như thế:
Hay mất phương hướng, tâm lý không ổn định, thiếu kiên trì, thiếu lạc quan, mất tự tin, chất lượng sống thấp, an phận, cam chịu, cho rằng như thế này là tốt rồi…
Nhưng thực ra mọi người đều dư sức tự tìm kiếm được cuộc sống sung sướng hơn nhiều mới đúng!
Tư duy là nguồn gốc thay đổi cuộc sống.
Thật luôn! Không phải tôi nghĩ ra. Mà đây là khẳng định chung của cả tỷ thằng đầu to. Những thằng hạnh phúc, và giàu có nhất thế giới.
Đấy cũng chính là lý do khiến tôi cứ khoét sâu vào thứ khiến người ta phải ngẫm nếu thực sự nghiêm túc.
Có ngẫm mới thấy mình còn đang quá thờ ơ và lãng phí.
Có ngẫm mới thấy mình đang sống hạ lưu hơn năng lực bản thân quá nhiều.
Có ngẫm mới thấy mình đang sống theo khuôn mẫu người thân đúc sẵn.
Có ngẫm mới thấy mình chưa bao giờ thực sự được sống theo cách mình muốn.
Có ngẫm mới thấy cuộc sống đáng lẽ ra nó phải thú vị hơn rất nhiều.
Và có ngẫm mới thấy mình đã ngu quá lâu và cần thay đổi…
Đến đây thì một vài người chỉ dừng lại ở ngẫm, xong rồi quên béng và cuộc sống cũ lại tiếp diễn….
Một số người thì chợt nhận ra mình cần thay đổi và bắt đầu lên kế hoạch tìm một cách sống khác…
Một số rất ít người sẽ hành động thực sự…
Và chắc chắn một số CỰC KỲ ít người hành động đến cùng và có được cuộc sống theo kiểu họ muốn.
Quy luật cmn rồi! khỏi bàn…
Bạn thấy tác dụng của “nỗi đau” và “Khao khát” đến việc khiến con người phải “suy ngẫm” rồi chứ?
Và chắc hẳn bạn cũng thừa hiểu ngẫm để làm gì rồi nhỉ!
Tất cả những kết quả ngon lành nhất luôn bắt nguồn từ sự suy ngẫm kỹ lưỡng, rồi lên kế hoạch, rồi hành động kiên trì, cho đến khi cuộc sống thay đổi thực sự.
“Suy ngẫm” là chìa khóa thực sự. Tôi thần tượng sự “suy ngẫm”.
Có thể nhiều bạn không tin. Nhưng tôi dành thời gian ngồi nghĩ nhiều hơn làm rất nhiều!
Tôi chọn cách làm lười biếng khôn ngoan.
Người ngoài nhìn vào luôn trông thấy tôi rất rảnh…
Từ khi tôi phát hiện ra sức mạnh của suy ngẫm thì trông tôi như một thằng thất nghiệp. Trông chả khác nào một thằng chỉ ăn, ngủ và lang thang đi chơi suốt ngày ấy.
Tôi có văn phòng nho nhỏ nhưng có khi cả tháng không lên đến 1 lần…
Tôi kinh doanh nhưng đôi khi cả tuần bận việc riêng không ngó ngàng gì đến….
Nhưng mọi việc vẫn ổn.
Tôi chưa giàu, nhưng cuộc sống thì thực sự đang rất tốt. Chí ít là so với tôi của vài năm trước.
Tiền đủ tiêu, thời gian đủ dùng, tự do tuyệt đối, sống theo cách mình muốn…
Tất cả những gì tôi đang có được, và đáng kể một chút thì đều nhờ việc “ngẫm” nhiều. Thề!
Vậy thông điệp lớn nhất tôi muốn chia sẻ trong bài này là gì…
Nếu có thể hãy dành thời gian “ngẫm” thật nhiều. Và theo tôi thì nên nghĩ nhiều hơn làm. (Đương nhiên là nghĩ mà không làm thì chỉ có ăn mứt)
“Ngẫm” là từ khóa giúp tôi rút ngắn thời gian và khoảng cách đến mục tiêu một cách ngạc nhiên luôn. Thật!
Tôi có thể có cuộc sống tiện nghi sớm hơn khoảng chục năm, thậm chí là vài chục năm chỉ nhờ “ngẫm”.
Nếu làm theo cách thông thường thì khoảng 10 năm nữa tôi được ở nhà riêng (chung cư giá rẻ thôi nhé). Và thêm 10 năm nữa tôi sẽ mua xe riêng (xe hơi hạng C thôi nhé)
Nhưng ngẫm kỹ một chút tôi có thể làm được cả 2 việc đó trong năm nay luôn.
Không tin à. Thì “ngẫm” đi xem làm thế nào nhé. :))
Tặng bạn thêm một từ khóa tôi cực kỳ thích:
“Lựa Chọn hơn Nỗ Lực”
Tóm lại: “Ngẫm” và “Lựa chọn hơn nỗ lực” là 2 từ khóa quyền lực thực sự. Thứ giúp cuộc sống cá nhân tôi thay đổi rất nhiều.
Thật lòng đấy!
Tin hay không kệ bạn chứ...
Hãy dành thời gian cho 2 từ khóa ấy thử xem nhé.
Không dễ nhưng cũng chẳng khó lắm đâu.
Tìm cách đi tắt chút… Đừng hì hục… Trông chán lắm! Như trâu ấy…
Lếch thếch… vất vả…
P/S: Không nghĩ sớm thì đến tuổi trung niên mới nhận ra mục đích sống. Rồi nhiều người tự tử vì phát hiện ra rằng đếch còn thời gian làm lại. (Có số liệu cho vụ này đàng hoàng đấy, các ông tự tìm hiểu nhé)
Chúc cả nhà buổi tối vui vẻ…
Nằm nghe nhạc ngẫm đi nhé.