15/04/2022
Tụi nhỏ Việt Nam mà cổ phần làm ăn được, tao cùi!
1. Mình kể chuyện giới trẻ VN cổ phần hùn hạp làm ăn cho ông chủ farm lớn bên Israel nghe, ổng "seen" xong thì gửi ngay cho 2 tấm hình. Tấm đầu là nồi cơm khổng lồ và 20 người Thái Lan ngồi ăn cơm, uống bia, cười vui phớ lớ. Và tấm kia là 10 nồi cơm của 10 thực tập sinh Việt Nam. Ông ấy nói, đấy người Việt mày đấy, sinh viên ĐH tinh hoa cả đấy, mới qua thì tao thấy ngồi ăn cơm chung, hát múa vỗ tay to lắm, xem đá bóng xong thầy cầm cờ chạy qua chạy lại. Sau 1 tháng thì thấy chia thành 3 nhóm, mỗi nhóm 3-4 đứa, đi chợ nấu ăn riêng, tiếp tao thấy chỉ còn nhóm 2, hay thì thầm to nhỏ, đang nói đứa kia vô thì im bặt. Rồi cũng bất hoà, cuối cùng thấy mỗi đứa nấu 1 nồi, không ai nói nhau tiếng nào nữa, ăn xong là về giường ngủ ôm điện thoại, trên đường đi, gặp nhau không cười, về nước nghe nói cũng không giữ liên lạc.
2. Mình cũng đem kể chuyện những bạn trẻ đang hùn vốn hùn trí với nhau thành một doanh nghiệp lớn, để đủ sức mang chuông đi đánh xứ người, một vị tiền bối trong ngành (chủ 1 DN sx bánh kẹo lớn ở nước ta), để xem, tụi nó mà thành công thì tao cùi (ý nói tao sẽ chấp nhận bị phong cùi, một cách nói cá cược kiểu miền Nam là chuyện kia không thể xảy ra). Hỏi ổng vì sao, ông nói, mỗi đứa 1 doanh nghiệp nho nhỏ thì được, chứ hùn vô làm là tan rã vì cãi nhau liền. Người Việt trưởng thành chậm lắm, nếu hợp tác được thì phải nhóm trên 40 tuổi, mà tuổi đó thì lại bắt đầu bệnh, đủ thứ bệnh do lúc nhỏ ít vận động. Sức khoẻ kém, năng lượng kém nên xông pha cũng khó. Nhưng doanh nghiệp nhỏ thì mày thấy đó, thằng sáng lập founder làm tất, bị bệnh nằm xuống thì doanh nghiệp đó lên đường. Giao vợ giao con giao anh em là phá sản ngay, họ đâu có đủ tài và chịu khó để làm, doanh nghiệp tư nhân mà người sáng lập đầu óc nhỏ thó thì chỉ ăn đúng 1 thế hệ. Mấy đứa vớ vẩn, hăm hở đi gặp mentor này mentor kia để học, là cho vui, chứ làm được gì. Team nào hợp tác làm được đâu, mày chỉ tao coi? Làm ăn gì mà cảm xúc dữ dội lắm, hôm nay thì thương yêu say đắm, mai thì chuyển qua ghét như chó mèo. Không rõ cái tôi thế nào mà hễ chút là mâu thuẫn, ba bữa là cạch mặt và bo xì nghỉ chơi.
3. Kinh tế một quốc gia phát triển mạnh hay yếu, nhanh hay chậm là do văn hoá. Ai cũng giỏi phê bình người khác, đọc câu chuyện trên chỉ bắt đầu chê người ta chứ không biết là bản thân mình cũng vậy, còn hơn vậy.
Các bạn đã từng thương quá thương rồi ghét quá ghét, hoặc hùn hạp làm ăn với nhau rồi cạch mặt nhau như 2 câu chuyện trên chưa?
nguồn: ăn trưa cùng Tony